Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3789 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 72
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (18)

❊ ❊ ❊

[ Hải yêu ngốc, cô nên cảm thấy may mắn khi có ta bảo hộ. Nếu không thì giờ dù cô không chết chắc cũng chỉ còn nửa cái mạng.] Hệ thống chủ tỏ ra thương cảm nhìn con cá tàn tạ trước mặt. Giọng điệu của nó...nghe vừa lạnh nhạt vừa cay độc...mơ hồ có chút đắc ý.

Thánh Âm đau đến nỗi không thở nổi, cả gương mặt nhỏ đều thấm đẫm mồ hôi lẫn cát bụi. Phượng bào đã được nàng lột từng lớp từng lớp xuống, dùng để băng bó vết thương. Nghiêng về dựa cả thân mình lên nền đất đá lạnh băng, tiểu yêu tinh cáu kỉnh: "Thế à? Ngươi mẹ nó bảo hộ ta kiểu quỷ gì? Bây giờ chân ta gãy thành dạng này rồi!"

[ Túc chủ không thể được voi đòi tiên được. Bị đống núi đá kia đè bẹp mà cô chỉ gãy mỗi cái chân coi như may mắn. ] Hệ thống không vừa lòng. Giúp vật, vật trả ơn. Giúp cá, cá chửi lại.

Không nói chuyện với cô nữa, nó phải ra cửa hàng thương thành mua chảo chiên không dầu.

Cá áp chảo, thêm ít phụ gia...Buồn quá, bản hệ thống đang ăn chay. Mà dường như hôm nay nó nói hơi nhiều so với mọi khi...

Tự vả mặt, suýt thì hỏng mất thiết lập của một hệ thống hoa quý, cao lãnh.

Hệ thống chủ không có trả lời, Thánh Âm cũng không có gọi hồn nó trở về. Đi đâu thì đi, chỉ biết hố ta là giỏi.

Trận sụt lở đất nổ ra đem lại hậu quả khá nghiêm trọng. Thánh Âm nếu như mà không có sự bảo hộ của hệ thống, đảm bảo bây giờ nàng đã trở thành người tàn phế ngồi ở đây. Còn Quốc sư, Hoàng thượng cùng đám thần quan ở trên đài, chỉ sợ mạng sống khó bảo toàn.

Thật may khi Hành nhi không tới lễ tế. Nhóc tỳ đó còn có nhỏ tuổi. Ai ngờ điều này đã cứu nhóc ta một phen...

Ngồi suy nghĩ vẩn vơ miên man, đầu óc Thánh Âm dần dần trở nên uể oải mệt mỏi. Mi mắt nàng nặng dần, nàng muốn ngủ...

Mệt quá, nghỉ ngơi chút sẽ không sao...đâu nhỉ?

Dồi ôi, kệ mợ nó đi. Ngủ tiếp, rồi tính sau.

...

Hải yêu nhầm mợ nó rồi!

Trên đời này có nhiều cái không thể tính sau được.

Đáng lẽ ra nàng không nên ngủ.

Ngồi chọc chọc lớp băng bó tỉ mỉ trên chân trái, nàng có chút ngờ ngợ...Băng bó rất kĩ, máu liền không chảy ra nữa rồi. Nhưng ai làm tỉ mỉ vậy chứ? Gian phòng này cũng không phải trong chính điện Khôn Ninh cung của nàng. Mà y phục trên người nàng cũng không phải phượng phục trước đó.

Không lẽ ta xuyên không tiếp? Trở thành người què gãy chân?

Không đúng, trước đó bị đá đè chân đã gãy rồi cơ mà!

Thánh Âm không hề muốn cất lời hỏi hệ thống chủ tí nào. Chỉ đành ngồi ôm đầu tự vấn, vị trí nàng bị tọt hố là ở trong một căn mật thất...Đừng hỏi vì sao Thánh Âm biết, đây là do hệ thống chủ ném nàng tới đấy. Khi đấy nó còn lạnh lùng said: [ Túc chủ, đi sâu vô căn mật thất này là kiếm được kho báu vàng của Mít Tờ Bean đó.]

Chết tiệt, lại nghĩ đi đâu rồi?

Con điên hệ thống! Nó lăn đi thì thôi, còn dám xuất hiện nhiễu loạn tâm trí nàng.

Thánh Âm đang lôi hệ thống chủ trong đầu ra chửi loạn thì cánh cửa sau tấm bình phong vang lên tiếng động. Rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến vào gian phòng. Do cách nhau một tấm bình phong nên nàng chỉ có thể thấy được vóc dáng cao lớn của người ấy song không thấy rõ mặt.

Là Hoàng hậu, sẽ không ai dám tự tiện bước thẳng đến cạnh giường của Hải yêu cả ngoại trừ lão Hoàng thượng. Nàng cứ ngỡ kẻ này chỉ đứng ngoài tâu gì đấy. Nhưng không ngờ được rằng, người đàn ông không quen biết đây trực tiếp vượt qua tấm che là bức bình phong. Nhìn thẳng người phụ nữ đang ngây ngốc ngồi trên giường. Nhìn vậy chưa đủ, chàng ta còn đi đến gần hơn nữa để nhìn thêm...

Là Yến quận vương.

"Nương nương, người tỉnh lại rồi?"

Thánh Âm nhanh chóng ngồi thẳng lại. Không may lại đụng nhẹ đến vết thương khác trên người, nàng nhíu mày khó chịu. Yến Đà Lôi nhạy bén bắt gặp được hành động nhỏ này của Thánh Âm. Vội đưa hai tay đỡ nàng: "Hoàng hậu nương nương, người bình tĩnh chút."

"Ta không sao." Tiểu yêu tinh mất tự nhiên, mùi hương của người đàn ông này quá gần. Cả ánh mắt của chàng, cảm thấy hơi hơi càn rỡ đấy.

Có gì đấy không thích hợp...

Bàn tay của Yến Đà Lôi liền dời đi trong tức khắc. Thánh Âm khẽ dịch mông ra xa xíu xiu, ngước mắt hỏi chàng: "Là Yến quận vương đã cứu bản cung?"

Yến Đà Lôi vô cùng tự nhiên ngồi xuống bên thành giường. Không nà hề gì đến đạo nghĩa của một thần tử, chàng ta nhìn thẳng vào cô nương bên cạnh, gương mặt không mỉm cười nói: "Là thần cứu người. Sau khi vụ nổ đó xảy ra, có rất nhiều người trong hoàng tộc đã bị thương. Thần là một trong những người đã may mắn thoát khỏi. Sau đó thần được điều đi tra rõ nguyên nhân vụ nổ và thần đã tìm thấy nương nương."

"À..." Thánh Âm gật gù. Như thể nhớ ra điều gì đó, nàng lo lắng hỏi chàng tiếp: "Thế hoàng thượng sao rồi?"

Con yêu tinh này! Biết thừa ông ta chết mà hỏi.

Thánh Âm đương nhiên là biết, nhưng mà...Nhỡ đâu Lưu Tổ Đế lại là khí vận chi tử, chỉ bị thương nặng nhưng không ngỏm...

Thôi được rồi, bộ dạng đấy của ông ta, không ăn khớp lắm với bốn chữ "khí vận chi tử" gì cả!

"Hoàng thượng bị thương rất nặng. Thần cũng không rõ tình hình..."

"Bản cung ngủ mê bao lâu?"

"Nương nương, là bốn ngày."

Thánh Âm âm thầm vỗ đùi bốp một cái trong thân tâm. Khí vận cái rắm, nàng ngủ bốn ngày đã tỉnh, dù cho có vòng bảo hộ của hệ thống chủ. Chỉ sợ cơ hội sống của lão Hoàng đế còn 5%. Kiểu này chuẩn bị quan tài đi là vừa.

Nàng cần phải trở về cung mang Yến Hành dời đi...

"Người uống nước đi, nương nương." Yến Đà Lôi quả là một tên thần tử tận tâm. Trong khi Hoàng thượng sắp chết thì chàng ta lại chăm sóc vợ người ta thật dịu dàng. Uống xong cốc nước do đích thân Yến Đà Lôi bưng lên miệng mình, Thánh Âm có chút hoài nghi...Hay là do nàng nghĩ nhiều?

Yến quận vương đại nhân không hề bị áp lực tâm lý gì cả. Phi thường đoan chính quay lưng dời đi: "Nương nương cứ việc nghỉ ngơi. Thần sẽ gắng đưa Người về hoàng cung nhanh nhất."

Về hoàng cung, là về hoàng cung của chàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »