Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3759 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 85
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (31)

❊ ❊ ❊

"Đúng vậy, tại hạ tên Linh Âm." Thấy Yến Mặc nói mãi không ra một cái tên, Thánh Âm gật đầu nói lại.

Nàng cũng không hề lo lắng nếu thằng nhóc này đi tố tội với cha nó. Cùng lắm cho một liều độc câm là được.

"À, thế Linh Âm công tử! Tại sao công tử phải đứng ở đây?"

"Gặp một con chó điên rồi bị ả cắn thôi. Bản công tử lui đi đây." Phất phất chiến phiến che nửa gương mặt, Thánh Âm cà là phất phơ trả lời.

Trước mặt hai vị đại thần mà dám xưng "bản công tử", người nam nhân này chỉ sợ không dễ dây vào. Nội tâm vị cô nương đang điên cuồng run sợ, nhưng để hoàn thành vở kịch này, nàng ta bắt buộc phải diễn.

Đôi đồng tử tím nhạt của Thánh Âm hết liếc sang mặt băng Yến Đà Lôi cùng Vân •Bạch Liên Hoa• Khinh. Nội tâm tràn ngập cáu giận, có xúc động muốn đem hai người này trói lại ném vào lồng heo thả vô sông. Tại sao, tại sao nhiệm vụ nhất thiết phải khó như vậy hả???

Yến biến thái là Đại Cường. ( Gián khổng lồ =)))

Bạch Liên Hoa là Tiểu Cường.(Gián nhỏ =))))

Đôi này mà kết hợp với nhau chắc sẽ thành (*)Đội quân Cường Cường mất. Như thế thì có lên trời cũng không hoàn thành nhiệm vụ được!

(*) Đội quân Cường Cường: Đội quân Gián Gián. ( Sự tôn vinh của loài gián ???.)

Thế là con cá đáng thương này lại réo tên hệ thống chủ: "Hệ thống..."

[ Cố lên túc chủ! ] Không biết vì thấy nàng quá ngu xuẩn hay là lòng thương hại của nó đột ngột trỗi dậy, hệ thống chủ said: [ Giết được một người coi như cô thành công một nửa. ]

"Thế cũng được?"

[ Tất nhiên là được. ] Nhưng Vân Khinh cũng là khí vận chi nữ của thế giới nốt.

Câu này, hệ thống chủ giữ trong bụng chứ không có nói ra khỏi mồm. Nó rất rất đau đầu vì mấy ngày nay túc chủ cứ động tí lại gọi hồn nó trở về. Chi bằng nhét cho cô một viên kẹo ngọt, để cô tạm thời yên lặng một thời gian. Đúng như nó dự đoán, thái độ của Thánh Âm sau đấy cũng hoà hoãn hơn nhiều. Ừm...Nhìn Yến biến thái cùng Bạch Liên Hoa cũng có cảm giác thuận mắt vô cùng.

Nhưng nàng vẫn rất không vui khi cô ả tên Vân Khinh kia vẫn ngay dưới mí mắt nàng nhảy nhót. Không giết được Yến biến thái thì ta phải giết được Bạch Liên Hoa.

Bị ánh mắt bất thiện của Hoàng hậu nhìn chằm chặp, Vân Khinh cúi gằm mặt. Núp ra sau lưng Thái tử, bộ dạng yếu nhược tựa búp bê thủy tinh ngậm trong miệng liền tan. Yến Mặc đương nhiên cũng biết rõ ngày trước giữa Hoàng hậu cùng Vân Khinh đã nảy sinh mâu thuẫn gì, ánh mắt lập loè ý vị, che chắn cho mỹ nhân. Trên mặt y ta vĩnh viễn là ý cười lạnh nhạt cùng ôn hoà. Tầm mắt bắn về phía Lão Tú Ông đứng ăn dưa nãy giờ: "Lâu chủ, có thể bảo cô nương này xê dịch ra chỗ khác trong hành lang không? Ta thực sự không thấy lối ra rồi."

"Được." Lão Tú Ông phẩy cái, ống tay áo tung bay. Hương hoa cúc nồng nặc xộc thẳng vô mũi Yến Mặc. Thái tử kìm nén không đánh mất hình tượng mà hắt xì hơi một cái, lui về sau một bước. Truyện Hệ Thống

Vị cô nương đó liền bị hai ông bác lực điền đi từ tầng một lên, kéo cổ xuống. Trước khi sắp bị xách xuống tầng, còn rất không cam lòng kêu ầm ĩ: "Linh Âm, chàng không thể đối xử vậy với ta. Ta có ngọc bội đính ước, ta có ngọc bội đính ước chàng trao cho ta khi ấy!"

Nàng ta gào thét, hướng về chỗ tiểu yêu tinh ném ra cái ngọc bội. Nàng ta ném rất mạnh, điều này khiến Thánh Âm hú hồn hú vía, giật mình né tránh theo bản năng chứ không đưa tay đỡ.

Không hiểu vì cái quỷ gì, ngọc bội lại đi vào tay Yến Đà Lôi. Chàng cầm chiếc ngọc bội khắc chữ "Âm" trên bề mặt ngọc thạch, cảm thấy hoạ tiết trên đó thật mới lạ.

Hoạ tiết này ở cổ đại chưa có.

Hoạ tiết khoá nhạc

Yến Đà Lôi không biết ngọc bội này có nghĩa gì nhưng cái này là của nàng ấy, chàng mân mê lớp ngọc thạch nhẵn mịn, có chút trầm ngâm. Vân Khinh tò mò, cũng lén lút nhìn sang chiếc ngọc bội đó. Nàng ta khó tin, đồng tử co lại một vòng đầy kinh hãi...

Ngọc bội này, thế mà lại khắc hình khoá nhạc Sol của hiện đại???

"Đưa đây." Thánh Âm thản nhiên đến lại gần Yến Đà Lôi, giựt cây ngọc bội, nhét lại vào túi áo. Bảo sao không thấy cây ngọc bội đâu, hoá ra là bị con mẻ kia cướp mất. Yến quận vương bị người thương hành xử cục súc vậy nhưng lại không hề có phản ứng khó chịu như trong tưởng tượng của Thái tử. Chàng khẽ ma sát hai ngón tay lại với nhau...Cảm thấy bàn tay non mịn của Âm Âm trượt qua lòng bàn tay mình, lưu lại chút độ mềm mượt mê mẩn, thật sự không nỡ dứt bỏ...

Buồn cho Thái tử, gương mặt của Yến Đà Lôi sẽ luôn luôn giữ chung một biểu cảm. Y không thể hiểu được trong đầu chàng ta có gì...

Thánh Âm mặc kệ tên cha nội này lại suy nghĩ vớ vẩn, liền nhảy phắt cái đứng cạnh Lão Tú Ông. Còn vị cô nương điên điên khùng khùng kia liền bị nàng dùng chiết phiến đánh cho chảy máu mũi kéo ra ngoài mất rồi.

"Linh Âm công tử, thứ cho nô tài nhiều chuyện nhưng..." Mọi chuyện tưởng như đang yên lành ai dè Vân Khinh chợt nhảy ra hỏi: "Cái ngọc bội đó của công tử, có nguồn gốc từ đâu thế ạ?"

Thánh Âm không muốn trả lời ả, Lão Tú Ông thì lại ton tót chen miệng trước: "Ngọc bội này là đích thân Âm Tử vẽ ra đấy. Đương nhiên nguồn gốc là của chàng rồi. Vấn đề liên quan gì đến ngươi sao, tiểu cô nương?"

Bị vạch trần là nữ nhân, Vân Khinh không hề thất thố. Nhưng điều làm cho ả ta giật mình, tại vì...một Hoàng hậu cổ đại, sao có thể vẽ ra khoá nhạc Sol của hiện đại...

Vị Hoàng hậu này, không lẽ cũng giống ả, đều là người xuyên không ư?

Không đâu, đồ Bạch Liên Hoa ngu ngục! Nàng ấy không phải là người xuyên không, nàng ấy thực ra là yêu quái xuyên nhanh đấy!

"Vấn đề?" Mắt lạnh nhìn vẻ hoài nghi xen lẫn hoang mang trên gương mặt nhỏ của Vân Khinh, Thánh Âm lạnh giọng hỏi. Chỉ là một chiếc ngọc bội, cô ả đưa vẻ mặt đấy ra cho ai coi?

Trừ khi...Sẽ không phải đâu mà nhỉ?

"Lâu chủ, tại hạ cáo lui." Không muốn dây dưa lại đây quá lâu, Thánh Âm liền chắp tay cáo biệt sư phụ, quay lưng dời đi. Mặc kệ đám người Thái tử.

Đặc biệt là Yến Đà Lôi...Chỉ cần ở gần chàng ta, nhớ về cái đêm bại hoại, suy đồi đó, nàng thực sự muốn chết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »