Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3744 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 4
nhiệm vụ ủy thác từ các vị thần (2)

❊ ❊ ❊

Thoát dời khỏi trận phong ấn, đã vậy còn kèm theo nhiều điều kiện ngon nghẻ ra phết...

Một cái bánh thơm phức, đắt tiền như thế sao cư nhiên lại có thể rớt lên đầu cô nàng chứ???

Chưa vội tin tưởng được.

Có mùi âm mưu thoang thoảng đâu đây...

"Cần có điều kiện gì không?" Thánh Âm mở miệng hỏi Chuyên Húc. Giọng điệu của cô thật sự rất nghiêm túc, chỉ có điều là đôi mắt kia quá ư lúng liếng, đa tình. Thực sự hai thứ này đáng lẽ không hề hợp lý với nhau chút nào. Không hiểu vì cái mà Chuyên Húc cảm thấy tiểu yêu tinh phối hợp chúng tuyệt vời đến kì lạ...

Nhưng hắn không có nhiều thời gian để dây dưa ở đây...

Thủy thần Cộng Công nói đúng, con Hải yêu này đúng là đối với người quen còn chả thèm nể mặt tí nào...

Trông cái dạng đáng ghét chưa!

"Ngươi có muốn ra ngoài không?" Thành công đánh đòn phủ đầu dụ dỗ trước. Giờ Chuyên Húc chỉ cần gặng hỏi cô nàng có đi không là được. Hắn tin, con Hải yêu này không thể không đồng ý. Dẫu gì bị nhốt ở phong ấn trận quá lâu, đến cả một vị thượng thần còn không chịu nổi ấy. Huống chi đây chỉ là một con yêu tinh...

Quả nhiên không phụ sự kì vọng của Chuyên Húc, Thánh Âm thản nhiên gật đầu, nhếch môi: "Ta có đi."

Chắc chắn phải đi...

Đây là cơ hội trăm năm có một...Tuy không rõ phía trước có bao chông gai, trắc trở. Song cô vẫn phải cực lực đối đầu...

Âm mưu sao...

Ta chấp hết. ( Thế mà ban nãy có con yêu tinh nào đó còn kêu không tin tưởng cơ ??).

"Được. Giờ ngươi cùng ta dời khỏi đây đã." Chuyên Húc mới chỉ dứt câu, giữa hai cổ tay của Thánh Âm bỗng xuất hiện đâu ra cái còng tay bằng ngọc thạch. Mềm mịn, không quá cọ xát với làn da, nhưng cái còng này tuyệt đối sẽ trói chặt chẽ tiểu yêu tinh, ngăn cản không cho cô nàng chạy trốn. Hài lòng khi phòng ngừa thành công, Chuyên Húc bắt đầu mở truyền tống trận...

_______

(*)Ngân Sao Hải, ngự toạ ở nơi này là toà cung điện của Đức Thái Hải Lão quân...

(*) Biển Ngân Sao...

Tuy gọi nơi đây là Ngân Sao Hải, song chỗ cung điện tươi đẹp này lại không hề có tí nước nào. Khung cảnh mờ mờ ảo ảo, sắc trời bao trùm bởi màu trong xanh, thanh bình khiến cho con người ta buồn ngủ. Các khóm cây trúc thật đơn giản mà không kém phần thanh nhã, hoà mình vào tiên khí vấn vít. Mùi hương thơm mát quấn quanh đầu mũi, dẫm một bước chân lên mặt cỏ là có thể cảm nhận được hơi sương thấm đẫm vào lòng bàn chân...

Trong chính điện, nam nhân mặc áo len cổ lọ đan màu thiên thanh. Thân hình gầy gò ngồi trên ghế pha lê. Mái tóc đen dài được túm lại sau gáy, cố định bởi một sợi dây vải mỏng. Khoanh hai chân, hắn ta thẳng lưng yên vị trên tràng kỉ. Một tay chắp trước ngực mà nhắm mắt dưỡng thần, đôi môi mấp máy liên hồi. Như thể đang lẩm nhẩm một câu chú ngữ nào đó.

Kẻ này có nhan sắc cũng tầm tầm thôi. Nhưng luồng hào quang kim sắc bao quanh người hắn ta thật khiến người ta loá mắt. Mặt mày đều nhiễm lên ánh sáng thuần khiết, thanh tịnh. Dường như có một sự cuốn hút bí ẩn nào đó đang toả ra...

Vị này chính là Đức Thái Hải Lão quân - ngự toạ ở biển Ngân Sao. Cũng chính là vị Thủy thần Cộng Công trong miệng Chuyên Húc...

(*)Nói đúng hơn thì, đây chỉ là hình ảnh thị hiện của ngài ấy thôi.

(*) Một vị thần có thể thị hiện thành bất kì hình dáng nào mà họ muốn...

"Miao."

Đang chăm chỉ tinh tấn, tu luyện. Nào ngờ có một thanh âm quen thuộc vang lên, khiến cho Cộng Công dừng miệng. Lông mi dài tinh tế khẽ rung động, đôi mắt hé mở. Thật là khiến người ta phải kinh tâm động phách! Bên trong đó chính là cặp đồng tử thanh thản, trong suốt. Màu xanh dương u tối tựa đáy biển sâu vô tận...

Rũ mắt xuống nhìn vào cái thứ màu đen, lắm lông mềm mềm đang cuộn tròn trên mặt sàn. Cộng Công khẽ mỉm cười, ánh sáng trong mắt lập loè sự an vui. Hắn ôn hoà xoa đầu con mèo đen nhỏ. Đối diện thẳng với tầm mắt của nó mà nói: "Ngươi đừng lo. Ta đã hứa giúp ngươi thì ta sẽ không thất hứa. Với lại..." Như đang hồi tưởng về một kí ức thật xa xăm, hắn ngậm ngùi: "Năm đó, ta cũng nợ cô ấy một ân tình."

Ân tình, sẽ có ngày phải trả.

Không phải thế sao?

Mèo đen hưởng thụ xúc cảm thoải mái khi được vuốt ve. Đôi mắt vốn tròn xoe nay đã híp lại thành một đường thẳng. Ai ngờ, người đàn ông sớm đã thu tay về. Nhấc chân đứng dậy, Cộng Công khai triển Lưu Thủy Kính để xem xem, vị khách của hắn ta tới chưa.

Từng giọt nước pha lê theo sự chỉ dẫn của câu chú ngữ tạo thành một mặt phẳng kính lơ lửng giữa không trung. Trong mặt kính đấy, không có phản chiếu hình ảnh trước mặt. Thay vào đó là gương mặt xinh đẹp của Thánh Âm. Vừa lúc này, mèo đen kích động nhổm lên, mồm kêu miao miao đầy hạnh phúc.

Con sen tới rồi.

____

- **Thượng Giới là khoảng không gian thanh tịnh, nhẹ nhàng thuần khiết, là cõi giới vô vi, không phải dạng vật chất hữu hình như Hạ Giới**.

- **Thượng Giới khởi nguyên chia thành nhiều tầng lớp có thanh khí nhẹ nhàng thuần khiết khác nhau, được gọi là Cửu Trọng Thiên, tức chín tầng lớp cõi Trời. Từ tầng trời kế Trung Giới lên đến Cội Đạo là từ ít thanh nhẹ cho đến thanh nhẹ bậc nhất**.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »