Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3946 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 2
hải yêu thánh âm (2)

❊ ❊ ❊

Đuôi cá quẫy đạp trong ao nhỏ, khuấy động nước ao. Từng lớp vảy tím ánh bạc như thể dát thêm kim cương trên đó, lập loè ánh sao. Cái vây mềm mại phe phẩy, tựa tấm vải sa mỏng phấp phới huyễn hoặc. Thiếu nữ khẽ nhăn mặt hồi lâu, lại tiếp tục cất giọng ca hát...

"Miao."

Thánh Âm vội nín bặt, cô nàng khẽ nghiêng đầu, đôi đồng tử màu tím nhạt lộ rõ sự vui mừng khó tả. Song, chưa được một giây, lại trở về vẻ u sầu thường lệ: "Cục cưng?"

"Miao." Tiếng mèo nhỏ kêu đáp lại cô. Thánh Âm thôi không ngồi nghịch nước nữa. Cô nàng nhấc đuôi cá lên mặt đất. Bằng một phép màu kì diệu nào đó, cái đuôi cá màu tím bạc bỗng phát sáng. Ánh sáng bao trùm lấy đuôi cá ướt đẫm nước. Khi màu sáng tan biến, đuôi cá cũng không còn là đuôi cá nữa. Thánh Âm nhấc hai chân đứng dậy, giơ tay phủi phủi lại chiếc khăn váy tím sa quấn quanh hông. Cô nàng lắc eo đi đến gần cái lu đá, rầu rĩ mở miệng: "Cục cưng về rồi ư?"

"Miao." Mèo đen nhẹ nhàng bước chân ra khỏi ngăn đá. Mồm nó còn đang ngậm dở một thứ gì đó đen sì sì, hoà cùng màu với bộ lông kia. Nếu không phải Thánh Âm căng mắt nhìn kĩ càng, chỉ sợ cô cũng không phát hiện ra thứ nó gặm. Ngồi xổm xuống, đưa tay thọt thọt bộ lông lông đen tuyền mềm mềm, Thánh Âm mỉm cười buồn bã: "Nhóc vừa đi đâu thế?"

Mèo đen ngoan ngoãn đem thứ đặt trên miệng lên tay Thánh Âm. Nó kêu "Miao" một tiếng, lấy móng vuốt nhỏ vỗ vỗ tay cô. Ý mong chờ được khen.

Không muốn cho cục cưng buồn lòng, Thánh Âm bắt đầu quan sát cái rễ cây đen xì xì trong tay mình. Cô đưa rễ cây lên mũi mình, ngửi ngửi vài cái...

Mùi đất...

Ừm, rễ cây đương nhiên phải có mùi đất rồi.

"Rễ cây Sam Lộc Nhung à? Nhìn có vẻ hơi giống nhể?" Khó hiểu nhìn chằm chặp cái rễ nhỏ, Thánh Âm khẽ lầm bà lầm bầm. Ai dè, lời nói của cô lọt thẳng tai mèo đen. Cặp mắt xanh lá tròn xoè tràn ngập vẻ cute, nó vui mừng kêu ba tiếng miao miao miao. Cụng cụng đầu đầy lông vào lòng bàn tay Thánh Âm, ý tứ lấy lòng chủ nhân...

Điều đây chứng tỏ...

Cô đoán đúng rồi??

Trời ạ! Cái này cư nhiên lại là rễ cây ngàn năm có một Sam Lộc Nhung ư?

Tiểu Miêu bé nhỏ này, nó tìm đâu ra thứ quý giá như vậy chứ?

"Thiệt tình, khổ cho nhóc rồi." Nhấp môi cười thật nhẹ nhàng, Thánh Âm yểu điệu đi đến cái ngăn đá chất chứa bao chai lọ kia. Cô nàng vươn tay lấy cái chai thủy tinh màu xanh nhỏ, mở nắp ra. Mùi hương thơm ngào ngạt lan toả, không khỏi khiến cho mắt của mèo đen phát sáng...Nó âm thầm chảy nước dãi...

Đưa lọ thủy tinh đó cho mèo đen hấp thu. Thánh Âm bắt đầu mở nắp lu đá ra, thả rễ cây Sam Lộc Nhung vào đó. Tiếng nước sôi ùng ục, ùng ục kêu vang...Ôm mèo đen lui chân về phía sau vài mét, bọt nước trong lu đá như được kích thích, phun trào mạnh mẽ. Thoắt cái, nước thuốc dần dần chuyển hóa sang màu tím nhạt....Bong bóng sôi sục cũng trở nên im lìm...

Thánh Âm vuốt ve cục cưng trong lòng, ý cười hiện hữu nơi đáy mắt dần dần tan rã, trở thành một màu tím bi thương, nhạt nhoà. Mèo đen tuy đang thu thập năng lượng, cảm nhận được tâm trạng buồn bực của Hải yêu. Nó bèn ngước đôi mắt tròn tròn, đáng yêu lên nhìn cô. Móng vuốt bé tí xiu mềm mềm vỗ vỗ vào bộ ngực đàn hồi, trắng nõn...

Con sen, ngươi đừng vội thất vọng quá.

Thánh Âm không hiểu lắm. Ngay từ lần đầu gặp mặt, cục cưng luôn luôn gọi cô là sen. Nhiều khi cô nàng dịu dàng, kiên nhẫn giải thích với nó: "Tên ta là Thánh Âm. Nhóc có thể gọi ta là Âm Âm."...

Y rằng buổi sau, mèo đen lại lội xuống đáy biển, gặp Hải yêu và chào...

"Hế lô! Con sen."

Thánh Âm:"..."

Cô cũng chẳng buồn nhắc nhở nó nữa.

Con sen thì con sen.

Dẫu sao, cái tên cũng chỉ là một cách gọi thôi. Bị phong ấn trong hang động này mấy trăm năm, có một con mèo để làm bạn, âu cũng là niềm vui.

Cơ mà, hế lô là cách chào mới à?

"Ta không buồn đâu." Đặt mèo đen nhỏ giữa bộ ngực cup D của mình, cô u sầu mỉm cười, bóp bóp đầu con mèo: "Ta thất bại nhiều rồi. Chỉ tiếc mỗi rễ cây Sam Lộc Nhung mà nhóc tìm cho ta thôi."

Con sen, nếu ngươi muốn. Ta cũng có thể tìm về cho con sen nhiều vật quý hiếm hơn cái rễ cây này.

Đọc được ý nghĩ của cục cưng nhỏ, Thánh Âm coi như nhận được thêm một chút an ủi ấm áp. Đậy kín nắp lu đá, giữa hai lông mày cô giờ nhiễm thêm một chút nỗi buồn khó tả. Mỗi khi tâm trạng không vui, Thánh Âm đều ngồi bên ven ao nhỏ. Lúc này, mèo đen an tĩnh ngủ cạnh cô nàng. Chớp chớp mắt, không biết đang nghĩ cái gì, ai oán thở dài một tiếng. Thánh Âm quẫy quẫy cái đuôi trong nước, bắt đầu cất giọng ca thần tiên của mình lên, khiến cho vạn chúng nghe mà như chìm vào si ảo...

...

Thời gian chẳng biết trôi qua ngày nào với ngày nọ, sáng hay tối. Cuộc sống của Thánh Âm chỉ vẻn vẹn mỗi ba việc duy nhất mà cô có hứng làm...

Đó là trò chuyện với mèo đen, pha chế thuốc và hát ca...

Đơn giản và thật nhàm chán...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »