Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3836 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 82
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (28)

❊ ❊ ❊

Thánh Âm mặc một thân cẩm phục hoa lệ vải trơn của nam nhân. Vạt áo màu đỏ thẫm khẽ khàng lay động trong không khí, phiêu dật mê hồn. Tóc buộc nửa đầu lả lơi, trên tay cầm cây chiết phiến phẩy phẩy. Giữa hông đeo sáo trúc thắt dây lụa đỏ. Dạo bước trên đường phố đông người, trí não nàng âm thầm khẩn cầu hệ thống: "Hệ thống chủ, nhiệm vụ giết Yến Đà Lôi này, có thể không làm không?"

[ Ta không biết. ] Hệ thống chủ lạnh nhạt đáp.

"Ngươi..." Tiểu yêu tinh bất lực khôn cùng, cầm chiết phiến xoay xoay. Nàng thật đau đầu nói với nó: "Ngươi nhìn rồi còn gì. Yến Đà Lôi mẹ nó có phải (*)Đại Cường đầu thai không đấy? Vì cái quỷ gì mà ta tìm mọi cách dồn chàng vào chỗ chết, trong thời khắc sinh tử chàng lại thoát được?"

(*)Tiểu cường: con gián. Đại cường: Gián khổng lồ. Gián là một con vật rất sống dai, kể cả chém đầu nó rồi, nó vẫn có thể sống được 10 ngày nữa trước khi chết vì đói=)))

Một tháng trôi qua sau cái đêm Yến Đà Lôi mần nhục nàng. Thánh Âm liền rất chăm chỉ, rất rất hăng say cố gắng hoàn thành nhiệm vụ phụ tuyến. Cung Khôn Ninh được Lưu Tổ Đế tăng thêm ám vệ, bảo hộ chặt chẽ. Có lẽ vì điều này mà không thấy Yến biến thái đột nhập vào nữa. Nhưng vấn đề để cho người đàn ông này chết thật không dễ, cái gì nàng cũng làm rồi. Ép độc, giết người, mua chuộc thủ hạ, khiến Lưu Tổ Đế nghi ngờ chàng...v...v...Cho dù thế nào đi nữa, chàng ta đều dễ dàng trốn khỏi ma trảo của nàng.

Đến đây thôi, Thánh Âm sợ thật rồi. Giết một người thôi mà cũng khó như vậy ư?

Khi nàng nghi ngờ điều này, hệ thống chủ đã bảo: [ Núi cao còn có núi cao hơn. ]

Và bây giờ, nó lại phang ra một câu khiến Hải yêu rất muốn cầm búa đập nát nó: [ Túc chủ, đúng là nhiệm vụ này làm khó cô thật. Yến Đà Lôi là khí vận chi tử của thế giới. Đương nhiên giết không dễ. ]

Còn có khả năng cao là cô sẽ bị giết lại.

Câu cuối, hệ thống chủ không có nói ra. Nó nghĩ không cần thiết.

Thánh Âm suýt thì ném phăng cây chiết phiến nắm trong tay: "Ngươi bảo ta đi giết khí vận chi tử? Là con cưng của Thiên Đạo?"

[ Đúng. ]

"Thế thì giết bằng niềm tin và hy vọng à?"

[ Có khả năng. ]

"..." Nhíu mày rầu rĩ, tiếp tục rảo bước trên con phố. Rẽ trái quẹo phải, nàng chợt hỏi hệ thống chủ một câu: " Nếu ta giết được Yến Đà Lôi, Thiên đạo sẽ đánh chết ta chứ?"

Hệ thống chủ tận tình cho nàng câu trả lời thật tốt: [ Đừng lo, có tôi đây sẽ đi nhặt xương cá dùm cô. ]

Không để ý đến lời chế giễu của nó, Hải yêu lại tiếp tục vừa bước đi vừa suy tư. Do quá mải mê chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình, nàng không may lại đâm sầm vào người khác. Chỉ là đụng nhẹ cái bả vai, Thánh Âm quay đầu, nói xin lỗi với cô nương đó: "Thứ lỗi cho, tại hạ..."

"À, ta không sao." Vị cô nương ấy đeo mạng che mặt, chỉ để lộ đôi con ngươi to tròn linh động. Đáy mắt cố giấu đi hoảng loạn, nàng ta bâng quơ đáp lời Thánh Âm sau đấy chạy cái vèo thật nhanh, hoà vào dòng người lặn mất tăm mất tích...

Thánh Âm khó hiểu, nàng đáng sợ vậy à?

Mà đôi mắt kia, hình như rất quen.

Hệ thống chủ nãy giờ đã thu trọn diễn biến vào tầm mắt, trầm ngâm không nói gì. Cho đến khi con cá này mở mồm hỏi nó tiếp: "Ngươi đừng nói ta là nhân vật phản diện của thế giới, sau đó nhiệm vụ của ta là bóp chết khí vận nhân đó nhá?". ngôn tình hay

[ Đương nhiên không phải, đây chỉ đơn thuần là nhiệm vụ tôi giao cho túc chủ. ]

Thực chất thì, so với nhân vật phản diện, cái kết gốc của cô còn thảm hơn.

______

Cao tầng Hoa Gian Tửu.

"Sư phụ, con hôm nay tới muốn hỏi người vài điều." Thánh Âm nhấp môi uống ly trà xanh trong tay, nói với lão nam nhân yêu mị lả lơi đang yểu điệu ngồi pha trà đối diện mình. Lão Tú Ông vẫn là gương mặt dung chi tục phấn đó, mặc váy hồng cánh sen. Cả hơi thở thoang thoảng hương hoa ngào ngạt.

"Hành nhi đâu?"

"Sư phụ, con sẽ không đưa nó tới thanh lâu nữa đâu. Lần sau Người vào cung thăm nó đi." Khi gặp Yến Hành, dáng vẻ của Lão Tú Ông chính là Tứ Kinh tướng quốc, nhã nhặn thư sinh. Nhưng khi y ở Hoa Gian Tửu thì trông y như cái gã bê đê lên cơn động kinh, Thánh Âm rất không nỡ khiến cho tam quan của một đứa bé nhỏ tuổi vụn vỡ.

"Được thôi, mai vi sư sẽ vô thăm thằng bé. Âm Tử có gì muốn hỏi thì hỏi đi."

"Sư phụ..." Thánh Âm nghiền ngẫm: "Người cảm thấy Yến quận vương là một kẻ như thế nào?"

"À, ra là con muốn hỏi chuyện về Yến quận vương." Cầm khăn gấm lau qua khoé miệng dính trà, Lão Tú Ông hất hất lọn tóc. Thu hồi lại vẻ mặt bia đia, y nghiêm túc hẳn ra: "Kẻ này là một người đàn ông rất khó lường. Vi sư nghĩ con không nên dây vào."

Tính tò mò nổi lên, tiểu yêu tinh dò hỏi: "Khó lường lắm sao?"

"Rất khó lường." Lão Tú Ông gật gù: "Mấy tháng trước, ta thấy gã có qua lại với Kính vương cùng Sở vương. Nhưng sau cái chết của Kính vương, hôm trước ta lại phát hiện ra gã hay đến tửu lâu cùng Thái tử. Nội tâm kẻ này ắt rất khó dò, mưu mô quỷ quyệt." Dường như lo lắng cho đồ đệ nhà mình bị bản mặt đẹp trai của Yến Đà Lôi lừa, y còn bồi thêm một câu: "Con đừng vì vẻ mặt ngoài đẹp trai của gã mà bị gã dắt mũi. Ta không có hứng thú dính dáng đến triều đình ngày nay, thông tin ta cấp cho con đại khái chỉ còn vậy."

Lão Tú Ông ra vào chốn phong trần nhiều, kiểu người nào y ta chưa gặp qua? Yến quận vương được y nhận xét bằng hai chữ "khó lường", Thánh Âm liền cảm thấy độ khó của nhiệm vụ cũng như con người Yến biến thái vậy, lên mức độ max 10000+

Lão Tú Ông không hỏi vì sao Thánh Âm lại đi tìm hiểu thông tin về Yến quận vương. Lặng yên ngồi nhâm nhi ly trà xanh, chợt y ta nhướn mày, hứng thú cười: "Vi sư nhớ, con đã nhờ Hoàng thượng xử tử Kính vương cùng trắc phi của gã, Vân Khinh."

"Đúng vậy, có chuyện gì sao ạ?" Vụ này đã qua được hơn tháng rồi mà.

"Ta nghĩ, Vân Khinh mà bị xử tử trên pháp trường là thế thân. Vân Khinh thật được người ta cứu rồi. E là người của Yến quận vương đó đấy."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »