Nếu Trần Hi và những người khác tới núi Côn Luân mà Câu Trần cảm nhận được khí tức gì đó, có lẽ chuyến đi Côn Luân sẽ trở nên nguy hiểm. Cậu bàn bạc với Đằng Nhi, hai người quay trở lại, bảo Ma xé rách không gian vặn vẹo để đưa họ tới đó. Còn chuyện quay về thì không cần thiết, Trần Hi định đi thẳng từ núi Côn Luân tới vùng Thanh Châu, Ung Châu.
Ma cũng coi như quen đường quen lối, đưa thẳng hai người tới bên ngoài núi Côn Luân.
Ma muốn đi theo Trần Hi nhưng bị cậu từ chối. Những hiểm nguy sắp đối mặt là không thể dự đoán, nếu Câu Trần thực sự xuất hiện, Ma đi theo cũng chỉ là liên lụy mà thôi.
"Đây là đâu?"
Khi nhìn thấy tất cả những gì trước mắt, mắt Đằng Nhi chợt mở to.
Một vùng hoang vu.
Thiên Đình Hồ kéo dài vạn dặm đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là một sa mạc trải dài vô tận. Gió cuốn qua, cát bụi bay lên không trung, theo những đồi cát cuộn trào, hài cốt thấp thoáng ẩn hiện trong đó. Mới bao lâu mà một hồ nước lớn tươi đẹp lại biến thành sa mạc.
"Câu Trần từng quay lại đây?"
Đây là phản ứng đầu tiên của Trần Hi, nhưng rất nhanh cậu lại lắc đầu: "Dù Câu Trần có quay lại, cũng sẽ không hủy hoại Thiên Đình Hồ. Dù sao trước kia hắn từng sống ở đây, nếu không cần thiết thì hắn tốn sức làm gì. Hơn nữa, có lẽ hắn còn cần linh khí của núi Côn Luân, đừng quên quân cờ kia, chưa chắc hắn chỉ đặt một quân ở núi Côn Luân. Còn nữa, nếu hắn muốn hủy diệt Thiên Đình Hồ, cũng chẳng cần đợi lâu như vậy."
Đằng Nhi gật đầu: "Ta cũng không đoán ra tại sao hắn lại làm vậy."
Trần Hi cúi người bới trong cát, cảm giác chạm vào hơi thô ráp. Bản thân cát vốn đã thô, nhưng sự thô ráp này lại giống như được đục đẽo bằng đao rìu. Người bình thường đương nhiên sẽ không cảm thấy những thứ nhỏ nhặt như cát có gì khác biệt, nhưng tâm tư Trần Hi lại tỉ mỉ đến mức kinh người. Không ai có thể đoán được cậu đã phát hiện ra điều gì từ những hạt cát này.
"Lực."
Trần Hi nói một chữ với giọng rất nhẹ.
"Lực?"
Đằng Nhi lặp lại chữ này, trong giọng nói đầy vẻ khó hiểu.
Trần Hi gật đầu: "Lực, Thiên Đình Hồ bị một loại sức mạnh cực kỳ cường đại trực tiếp làm bốc hơi biến mất, sau đó loại lực này làm thay đổi môi trường. Những hạt cát này không phải cát thật, mà là nước, nước của Thiên Đình Hồ vốn có, trong chớp mắt đã bị sức mạnh bá đạo biến thành tinh thể. Cát tự nhiên cũng thô, nhưng sẽ không sắc nhọn như thế này."
Đằng Nhi bốc một ít cát đặt trước mắt quan sát, cô là thân thể bán thần, thị lực đương nhiên vượt xa người thường. Xem một lúc, cô chợt nhận ra: "Đều không có quy tắc, bị một loại lực nào đó cắt xé vỡ vụn. Vậy nên đây không phải sức mạnh của Câu Trần. Câu Trần có thần lực, có thể 'biến' chứ không phải 'cải'."
Có lẽ người khác khó mà phân biệt được sự khác nhau giữa "biến" và "cải", nhưng Trần Hi thì biết. Hơn nữa Trần Hi còn biết, một câu của Đằng Nhi đã nói trúng bản chất. Thần lực có thể "biến". Cũng giống như sự tồn tại của Thiên Phủ Đại Lục này là ý chí của thần, thần tạo ra nơi này, nói dân dã một chút chính là biến ra nơi này. "Biến" có thể biến vô thành hữu. Ví dụ như nơi này vốn không có Thiên Đình Hồ, nhưng thần có thể biến ra một Thiên Đình Hồ tại đây.
"Cải" thì khác, "cải" là việc chỉ có thể làm trên cơ sở đã có sẵn. Ví dụ như khi Đằng Nhi rảnh rỗi, cô thích điêu khắc tượng đá. Mỗi bức tượng đều là sản phẩm của sự cải biến. Đá vốn đã có sẵn, Đằng Nhi thay đổi hình dạng của khối đá lớn. Nếu không có đá tồn tại, thì lấy đâu ra điêu khắc, lấy đâu ra tượng đá?
"Nói cách khác, người biến Thiên Đình Hồ thành sa mạc này, tu vi còn chưa đạt tới bán thần, cũng không thể nắm giữ thần lực. Nhưng sức mạnh tu vi của hắn đã bá đạo đến mức khiến người ta phải rùng mình. Vậy suy đoán ra thì người duy nhất trên thế gian này hiện nay có thể làm được điều đó, dường như chỉ có một."
Trần Hi nhìn về phía Đằng Nhi, Đằng Nhi gật đầu: "Quốc sư."
Trần Hi nói: "Trước khi rời đi, Tiểu Thất từng nói môi trường núi Côn Luân đã thay đổi, xuất hiện dấu hiệu phản cổ. Tu vi của Quốc sư như vậy, chắc hẳn đã vô hạn gần tới Mãn Giới Cảnh. Hắn tự nhiên có thể cảm nhận được những thay đổi xảy ra ở núi Côn Luân, nên có lẽ hắn đang tu hành tại đây, cố gắng thông qua môi trường đang thay đổi của núi Côn Luân để thúc đẩy cảnh giới của mình thăng tiến."
Đằng Nhi có chút lo lắng, theo bản năng vươn tay ôm lấy cánh tay Trần Hi: "Chúng ta thì sao? Đi hay là thôi? Nếu Quốc sư thực sự ở núi Côn Luân, thì đối mặt với hắn cũng chẳng khác gì đối mặt với Câu Trần, vì đều không đánh lại."
Đây là lời thật lòng, đều không đánh lại.
Trần Hi nhìn núi Côn Luân đằng xa, trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác hoảng loạn. Cảm giác này rất kỳ lạ, không phải đến từ chính cậu mà đến từ Đằng Nhi. Đằng Nhi đương nhiên có chút hoảng, nếu không đã chẳng theo bản năng mà ôm lấy tay Trần Hi. Từ điểm này mà nói, vị bán thần này cũng thật mất mặt, bị Quốc sư dọa cho không dám đi tiếp.
Thế nhưng, Trần Hi rõ ràng cảm nhận được, sự hoảng loạn này đến từ Đằng Nhi nhưng lại không thuộc về Đằng Nhi. Trần Hi cảm nhận được một sự hoảng loạn không phải của mình cũng không phải của Đằng Nhi, nhưng lại chân thực đến vậy.
Một giây sau, Trần Hi chợt hiểu ra.
Long Mạch Tinh Phách.
Sự hoảng loạn này bắt nguồn từ Long Mạch Tinh Phách. Vì vậy tim Trần Hi cũng thắt lại, Long Mạch Tinh Phách xuất hiện phản ứng này, dường như chỉ có một khả năng: Quốc sư đã tìm thấy Long Mạch, có lẽ đã hủy hoại nó rồi.
"Đi."
Trần Hi nói một chữ.
Đằng Nhi lập tức gật đầu, xoay người đi ngược lại: "Được thôi."
Cô mới đi được nửa bước đã bị Trần Hi kéo lại, sau đó Trần Hi chỉ về phía núi Côn Luân: "Ý của ta là, đi về hướng đó."
"Ồ."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đằng Nhi hơi đỏ lên: "Nhưng đã biết Quốc sư ở đó, tại sao chúng ta còn phải tới núi Côn Luân? Dù huynh có thể dùng sức mạnh của Long Mạch Tinh Phách, tu vi cảnh giới của ta cũng đã khôi phục tới khoảng Động Tàng Cảnh ngũ phẩm, nhưng hai chúng ta cộng lại vẫn không đánh lại Quốc sư. Huynh có thể tăng lên Động Tàng Cảnh lục phẩm, ta là ngũ phẩm, cộng lại đâu có tính là thập nhất phẩm được."
Trần Hi búng vào trán cô một cái: "Muội sợ chết hay ta sợ chết?"
Đằng Nhi suy nghĩ một chút, rồi nghiêm túc trả lời: "Cảm giác thì, chắc là đều sợ chết."
Trần Hi ừ một tiếng: "Vậy muội còn sợ cái gì? Chúng ta đến chết còn sợ, mà còn sợ Quốc sư sao?"
Đằng Nhi không hiểu: "Tuy ta là con gái, nhưng câu này của huynh thực sự khiến ta có một loại xung động... đây quả thực là một câu nói nhảm, chính vì sợ chết nên mới sợ Quốc sư, không đúng sao?"
"Đúng."
Trần Hi kéo cô đi về phía trước: "Chính vì sợ chết, sợ gặp phải Quốc sư, nên bây giờ chúng ta mới có thể đi. Nếu không đoán sai, Quốc sư chắc không còn ở núi Côn Luân nữa."
"Tại sao?"
"Quốc sư đến núi Côn Luân chắc là để đoạt lấy sức mạnh của Long Mạch, vì ta cảm nhận được sự hoảng loạn và phẫn nộ từ Long Mạch Tinh Phách. Điều này chứng tỏ, Long Mạch mười phần đã bị hủy tám chín. Núi Côn Luân đã mất đi Long Mạch, môi trường có thay đổi thế nào cũng không còn ý nghĩa. Núi Côn Luân mất đi Long Mạch sẽ không còn ngưng tụ linh khí nữa, nơi này sớm muộn sẽ biến thành một ngọn núi chết. Tất nhiên không phải núi chết thật, mà là một ngọn núi bình thường không thể bình thường hơn. Cho nên, Quốc sư ở lại đây đã không còn ý nghĩa gì nữa."
Đằng Nhi ngẩn ra, chợt hiểu ra: "Ý huynh là, Quốc sư cố tình hủy hoại hiện tượng phản cổ của núi Côn Luân?"
"Ừm."
Trần Hi kéo Đằng Nhi vừa lướt nhanh vừa trả lời: "Quốc sư không muốn để người khác biết chuyện môi trường núi Côn Luân phản cổ, nên mục đích hắn đến chính là để cướp Long Mạch. Long Mạch bị hắn cướp đi, hắn hủy hoại vị thế nguồn gốc thiên hạ của núi Côn Luân, nơi này mất đi linh khí, loại môi trường phản cổ kia tự nhiên sẽ không xuất hiện nữa. Quốc sư chỉ muốn bản thân mình mạnh lên, không muốn có người mạnh hơn mình."
Đằng Nhi gật đầu, lúc này mới trút bỏ được chút tâm sự.
Hai người lướt đi suốt dọc đường, lúc này sức mạnh không gian của Đằng Nhi mới trở nên hữu dụng. Thiên Đình Hồ rộng vạn dặm, nếu cứ chạy bộ theo cảnh giới của hai người, cũng không phải là chuyện một sớm một chiều. Đằng Nhi không thể xuyên qua không gian vặn vẹo quá xa, là vì thực lực của cô còn chưa khôi phục. Thực lực của Ma theo suy đoán vào khoảng Động Tàng Cảnh cửu phẩm, nên mạnh hơn Đằng Nhi. Nhưng chỉ cần không ở trong không gian vặn vẹo, sức mạnh không gian của Đằng Nhi vẫn rất mạnh mẽ.
Hai người không ngừng lóe lên, xuất hiện tại đây, giây sau đã tới cách đó mấy trăm dặm.
Dù vậy, khi hai người tới chân núi Côn Luân đã gần trưa. Khoảnh khắc bước lên bãi cát tuyết bạc, cơ thể Đằng Nhi bỗng cứng đờ, rồi nước mắt chậm rãi chảy xuống gò má cô.
"Tiểu Thất chết rồi."
Cô nói.
Trần Hi nhíu mày, nắm đấm siết chặt.
"Hắn chỉ cần hủy hoại linh khí núi Côn Luân là đủ rồi, tại sao còn phải giết nhiều sinh linh như vậy? Những sinh linh trong Thiên Đình Hồ, Tiểu Thất, có lẽ còn nhiều sinh linh trong núi đều đã chết, rốt cuộc hắn làm vậy để làm gì? Chẳng lẽ hắn không sợ bị thiên khiển sao? Làm vậy sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."
Đằng Nhi ngồi thụp xuống, khóc rất đau lòng. Dù thế nào, nơi này cũng từng là nhà của cô. Kể từ khi thần tạo ra cô, có một khoảng thời gian rất dài, cô đều sống ở đây. Mà Tiểu Thất, đối với cô lại có một ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Đó không còn là thú cưng, mà là một loại tình cảm của cô.
"Luôn nghe người ta nói câu: Làm nhiều việc bất nghĩa ắt sẽ tự diệt. Thực ra đây là biểu hiện của sự bất lực đến tột cùng, kỳ vọng vào những bất công và tà ác mà mình không cách nào loại bỏ sẽ bị trời trừng phạt. Kỳ vọng vào người mình căm ghét sẽ tự lăn ra chết, điều này sao có thể?"
Trần Hi đỡ Đằng Nhi dậy, kéo cô tiếp tục đi về phía trước: "Quốc sư sẽ không tự chết, dù hắn có sống đủ lâu thì hắn cũng sẽ tìm cách kéo dài mạng sống cho mình. Cho nên câu 'không có kết cục tốt đẹp' không phải để chúng ta nói, mà là chúng ta phải thực hiện. Bây giờ chúng ta không giết được hắn, vậy thì hãy chăm chỉ tu hành, lấy việc giết hắn làm mục tiêu."
Khi nói những lời này, sát khí tràn ra từ giọng nói của Trần Hi lạnh lẽo như mùa đông đột ngột ập đến.
"Nếu Quốc sư đi hủy Long Mạch, có lẽ Thiên Hạ Chi Thải và Si Thạch cũng đều bị hắn giết rồi."
Bờ vai Đằng Nhi run lên bần bật.
"Hắn sẽ không làm bất cứ việc gì mà không có lý do."
Trần Hi bình tĩnh nói: "Có vẻ Quốc sư đã đạt tới cảnh giới tùy tâm sở dục, nhưng với tâm cơ của hắn, sao có thể làm những việc vô căn cứ? Hắn hủy hoại Thiên Đình Hồ là muốn nói cho những kẻ cũng cảm nhận được sự thay đổi thiên nguyên của núi Côn Luân rằng, không cần tới nữa, nơi này đã bị hắn hủy rồi. Nếu Thiên Hạ Chi Thải và Si Thạch cũng thực sự chết trong tay hắn, thì chỉ có thể nói hắn biết một số bí mật của Thiên Hạ Chi Thải, hắn đã đoạt được thì không muốn để người khác có được nữa."
"Cho nên..."
Trần Hi nhìn về phía xa: "Chúng ta càng phải tới, có lẽ có thể tìm được thứ gì đó hắn bỏ sót. Rốt cuộc hắn muốn che giấu điều gì, hay là hắn đang sợ hãi điều gì?!"