"Đó là thứ gì vậy?" Quan Liệt bàng hoàng hỏi.
Từ đầu đến cuối, hắn không hề nhìn thấy dáng vẻ của Hung Linh, hơn nữa ngoài tiếng động ra, hắn hoàn toàn không cảm nhận được chút khí tức nào từ phía sau lưng.
"Không nhìn rõ, trông giống hình người, lại càng giống một con khỉ hơn. Thân hình không lớn, chỉ tầm đứa trẻ ba năm tuổi. Màu xám, trông như có một lớp lông mao. Vì anh đã chắn phần lớn tầm nhìn của nó nên tôi cũng không thấy rõ."
Trần Hi nói: "Dường như nó không muốn chúng ta nhìn thấy diện mạo của nó, từ đầu đến cuối đều không lộ mặt."
"Nó sẽ không để bất cứ ai nhìn thấy mặt mình đâu."
Ngự Linh đột nhiên chui ra từ trong tay áo của Tử Tang Tiểu Đóa, có vẻ vẫn còn sợ hãi: "Chẳng biết đã bao nhiêu năm tháng trôi qua, chưa từng có ai nhìn thấy mặt của Hung Linh cả. Cũng không hiểu vì sao, cứ như thể nó cực kỳ sợ bị người khác nhìn thấy khuôn mặt của mình vậy."
"Nó mạnh đến mức nào?" Trần Hi hỏi.
Ngự Linh lắc đầu: "Không biết, nhưng ngoài tôi ra, bảy linh vật còn lại trong Côn Lôn Cửu Linh đều bị nó giết chết. Hai con rết ngoài cửa hang kia đã rất mạnh rồi, nhưng đứng trước mặt Hung Linh ngay cả thở mạnh cũng không dám. Đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa từng nghe nói có ai đả thương được nó."
"Chúng ta có thể đi bằng không gian vặn xoắn." Ma nói: "Không cần thiết phải giao thủ, tránh đi là được."
"Nó đã nhắm vào các người rồi, nên các người không đi được đâu."
Lời Ngự Linh vừa dứt, Quan Liệt bỗng kêu lên một tiếng "á", rồi há miệng phun ra một ngụm máu. Điều đáng kinh ngạc là máu hắn phun ra có màu xám đen.
Vẻ mặt Quan Liệt cực kỳ đau đớn, hắn không ngừng vươn tay ra sau lưng vỗ mạnh, giống như sau lưng đang bị lửa đốt, dường như trong khoảnh khắc đã mất đi lý trí. Thế nhưng mọi người nhìn thấy rất rõ ràng, sau lưng hắn chẳng có gì cả. Trần Hi lập tức lao tới, xé rách lớp áo sau lưng Quan Liệt, phát hiện trên lưng hắn xuất hiện một ấn ký màu xám vô cùng kỳ quái. Đó là chữ "Hung".
Ngự Linh run rẩy nói: "Xong rồi, xong rồi, bị nó gieo "Hung chú" rồi, lần này tất cả mọi người đều sẽ chết."
"Hung chú là gì?"
"Là một loại nguyền rủa đặc biệt của Hung Linh. Người bị gieo Hung chú sẽ không thể rời khỏi núi Côn Lôn, hơn nữa dù trốn ở đâu đi chăng nữa, mối liên kết này cũng không bị cắt đứt. Muốn thoát khỏi Hung chú, trừ khi Hung Linh giải chú, hoặc là giết chết nó."
Ngự Linh nói tiếp: "Nhưng không ai có thể giết được Hung Linh, vì nó căn bản không thể chết được. Chỉ cần hung khí của núi Côn Lôn còn tồn tại, nó sẽ không bao giờ chết. Nó là sinh vật cộng sinh cùng núi Côn Lôn, muốn giết nó gần như là điều không thể. Nó giống như một con quỷ, thần bí khó lường."
"Phải nghĩ cách thôi." Liễu Tẩy Trần nói: "Không gian của Đằng Nhi có giới hạn thời gian, sớm muộn gì chúng ta cũng phải ra ngoài. Tôi không tin trên đời này thực sự có thứ gì không thể giết chết. Ngay cả thực thể hư ảo như "Nha" cũng có thể bị tiêu diệt. Chỉ là chúng ta chưa biết cách giết nó thôi. Tôi nghĩ, vì nó sinh ra từ hung khí của núi Côn Lôn, vậy nếu chúng ta tìm được nơi hội tụ hung khí đó, chưa chắc đã không trừ khử được nó."
"Long mạch!" Đằng Nhi đột nhiên lên tiếng: "Tìm được Long mạch của núi Côn Lôn, sẽ tìm được Hung mạch cộng sinh. Phá hủy Hung mạch, nhất định có thể giết chết nó."
Ngự Linh lắc lắc bốn chiếc lá: "Đâu có dễ dàng như vậy. Ai cũng biết núi Côn Lôn là nơi khởi nguồn của vạn vật, ai cũng biết trong núi Côn Lôn có Long mạch của Thiên Phủ Đại Lục. Nhưng từ thuở hồng hoang tới nay, có ai từng nhìn thấy Long mạch bao giờ chưa?"
"Ta!" Đằng Nhi ngẩng đầu: "Người khác có lẽ chưa từng thấy, nhưng ta đã thấy rồi."
"Vậy thì tốt quá." Quan Liệt nói: "Chúng ta chỉ cần tìm thấy Long mạch là sẽ tìm được Hung mạch cộng sinh."
Đằng Nhi nhìn hắn: "Ta từng thấy Long mạch, nhưng ta chưa từng thấy bên cạnh Long mạch có Hung mạch cộng sinh nào cả. Hơn nữa, năm đó lúc ta nhìn thấy Long mạch, tu vi ta đang ở thời kỳ đỉnh cao, không sợ hung hiểm dưới núi Côn Lôn. Bây giờ dù có Ma đi cùng, nhưng xung quanh Long mạch, những thứ hung hiểm hơn cả Hung Linh này không hề ít."
"Vậy thì chiến!" Quan Liệt lớn tiếng nói: "Chưa chắc đã không phải là đối thủ của nó."
Ngự Linh vội vàng khuyên nhủ: "Đừng bao giờ làm vậy, các người mà chết thì tôi cũng không sống nổi. Bây giờ Hung Linh đã mặc định tôi cùng phe với các người rồi. Khi trước nó không giết tôi chỉ vì tôi không hề gây ra chút đe dọa nào với nó. Bởi trong Côn Lôn Cửu Linh, chỉ có mình tôi là không có chút năng lực tấn công nào. Các người hãy tin tôi, các người không giết được nó đâu."
"Đằng Nhi, chúng ta đi tìm Long mạch." Trần Hi nói: "Nếu những gì Ngự Linh nói là thật, thì trực tiếp giao thủ chúng ta có lẽ không thể giết được nó. Chỉ cần hung khí còn đó, nó sẽ hồi sinh vô hạn. Vì vậy cách tốt nhất chính là phá hủy Hung mạch."
"Tôi thử trước xem sao." Ma thử xé rách không gian vặn xoắn, có vẻ không có vấn đề gì. Ngoại trừ Quan Liệt ra, mọi người dường như đều không bị ảnh hưởng, nhưng Quan Liệt làm thế nào cũng không thể tiếp cận không gian vặn xoắn đó. Giống như có một sức mạnh vô hình nào đó trói buộc hắn lại, khiến hắn không thể rời khỏi núi Côn Lôn.
"Các người đi đi!" Quan Liệt nghiến răng nói: "Tôi không tin nó làm gì được mình. Nó muốn rời khỏi núi Côn Lôn, tôi không đi được thì nó cũng không đi được. Hung chú đang ở trên người tôi, các người mau rời đi ngay."
"Anh nghĩ chúng tôi sẽ đi sao?" Trần Hi nhìn Quan Liệt nói một câu, rồi nhìn sang Đằng Nhi: "Đi tìm Long mạch thôi. Chúng ta không thể rời khỏi núi Côn Lôn, nhưng có thể dùng sức mạnh không gian của Ma để trực tiếp đến chỗ Long mạch."
"Cứ đi sâu mãi xuống dưới, liệu có đi vào trong lòng đất luôn không nhỉ?" Bạch Tiểu Thanh vừa đi vừa lẩm bẩm.
Tư duy của người này không giống người thường, khi mọi người đều đang căng thẳng thì tâm trí hắn dường như chẳng đặt ở đó. Có thể nói hắn hơi ngốc, hoặc phản ứng chậm, nhưng cách nói chính xác nhất có lẽ là chỉ số cảm xúc của hắn không cao.
"Đi tiếp về phía trước sẽ có một con sông ngầm, thông với Thiên Đình Hồ. Mọi người cẩn thận một chút, bên trong lòng núi âm hàn, có lẽ sẽ xuất hiện Huyết Hải Di Trùng." Đằng Nhi không nhịn được nhắc nhở.
Lão Quy Tiểu Thất vốn im lặng từ nãy đến giờ lo lắng nói: "Chủ nhân, tìm Long mạch là một việc cực kỳ hung hiểm. Trong núi Côn Lôn, phàm là nơi có linh thảo đều có hoang thú hoặc thần thú mạnh mẽ canh giữ. Vậy nơi có Long mạch, chắc chắn còn có những thứ đáng sợ hơn nhiều."
Đằng Nhi gật đầu: "Ta biết, nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác."
Lần này kẻ địch phải đối mặt là một kẻ bất tử. Nếu không tìm được Hung mạch cộng sinh, thì Hung Linh sẽ không bao giờ chết. Ngự Linh đã kể rất nhiều về Hung Linh, theo lời nó, Hung Linh thực ra biến hóa khôn lường.
Có lẽ Ngự Linh là sinh vật nhìn thấy Hung Linh nhiều lần nhất, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy mặt nó. Có lúc nhìn từ xa, Hung Linh giống như một con dê trắng trông vô hại, có lúc lại giống một con khỉ lông xám. Nhưng dù nhìn thấy vào lúc nào, cũng chỉ có thể nhìn thấy cái lưng của nó. Khi gặp Hung Linh, nó luôn quay lưng về phía người khác.
Đằng Nhi khá quen thuộc với môi trường núi Côn Lôn, hơn nữa nhiều năm trước nàng từng thấy Long mạch nên không lo lắng về việc sai lệch đường đi. Chỉ là càng đi sâu vào trong, trong lòng mỗi người đều dấy lên một cảm giác âm u kỳ lạ.
Khe nứt hẹp chỉ đủ cho một người đi qua, Ma với thân hình cao lớn vạm vỡ luôn phải đi nghiêng người. Hai bên khe đá mọc đầy một lớp nấm màu đen dày đặc, chẳng biết nên gọi là gì. Khi Trần Hi và mọi người đi ngang qua, những cây nấm đen trên vách đá đều mở mắt ra, âm thầm nhìn theo bóng lưng họ. Mỗi cây nấm đen to bằng nắm đấm, nhưng con mắt chiếm hết hơn một nửa.
Chúng không hề có tiếng động hay hơi thở, cứ thế lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Hi và những người khác.
"Tôi cứ thấy không ổn." Trần Hi vừa đi vừa nói: "Long mạch núi Côn Lôn đáng lẽ phải là nơi phong thủy tốt nhất thế gian, tại sao xung quanh lại âm u thế này."
Đằng Nhi chậm rãi lắc đầu: "Đã hoàn toàn khác so với lúc ta đến đây. Khi đó, trên vách đá hai bên nở đầy hoa nham. Một loại thực vật không có lá, chỉ có thân và hoa. Trong nhụy hoa có một khuôn mặt cười nhỏ xíu, trông rất thân thiện. Con đường nhỏ chúng ta đang đi dưới chân này, đáng lẽ phải mọc một lớp cỏ xanh mướt, đi trên đó thoải mái như đang bước trên thảm vậy."
Khi họ đi qua, trên đỉnh đầu có một dòng nước chảy qua. Dòng nước này rất kỳ lạ, màu xanh đen, chảy từ dưới ngược lên trên, nhưng đó tuyệt đối không phải là dáng vẻ của dòng chảy, mà là uốn lượn bò trườn như một con rắn. Thế nhưng rõ ràng đó là một dòng nước, mà ở phần đầu của nó, rõ ràng có một con mắt âm hàn.
Bạch Tiểu Thanh đi cuối hàng, cúi đầu tìm kiếm những cây cỏ xanh mướt mà Đằng Nhi nhắc tới. Nhưng căn bản chẳng có gì cả, chỉ toàn là đá trọc. Khi hắn cúi đầu, dòng nước kia đột nhiên bò xuống một cách không tiếng động, ngay sau gáy hắn bỗng há miệng, bên trong thế mà có một chiếc răng sắc nhọn được tạo thành từ nước, trên đó còn tỏa ra ánh sáng xanh lục quỷ dị. Nhưng không biết vì lý do gì, cuối cùng nó không cắn xuống.
Đằng Nhi đi đầu đội ngũ, thỉnh thoảng lại dừng lại do dự. Khe nứt này thông ngả thông nghiêng, nếu đi sai đường thì không ai biết sẽ dẫn tới đâu.
Tốc độ di chuyển của họ tuy không nhanh nhưng cũng đã đi một lúc lâu, vậy mà dường như vẫn không thấy điểm kết thúc. Trần Hi lấy một mảnh vải từ trong túi trữ vật ra, xé một dải buộc vào nơi họ vừa đi qua. Sau khi họ đi khỏi không lâu, con rắn giống như dòng nước kia bò tới, há miệng nuốt chửng mảnh vải.
Trần Hi tính toán thời gian, từ lúc vào khe đá đến giờ đã ít nhất được một canh giờ. Nhưng phía trước vẫn không có bất kỳ thay đổi nào, khe đá đen ngòm, vách đá đen ngòm, trên vách đá là những cây nấm đen ngòm.
"Không ổn rồi." Trần Hi đứng lại, nhìn quanh: "Tuy không thấy mảnh vải tôi để lại, nhưng tôi cứ có cảm giác chúng ta căn bản không phải đang đi về phía trước, mà đang đi vòng quanh một chỗ."
"Tại sao?" Đằng Nhi hỏi.
Trần Hi chỉ vào dưới chân mình: "Dải vải tôi để lại tuy không thấy, nhưng bậc đá dưới chân tôi có một vết nứt, đây đã là lần thứ sáu tôi giẫm lên nó rồi. Mỗi lần đặt chân, vị trí chắc chắn không sai lệch bao nhiêu, vì đó là thói quen đi đứng của tôi. Độ rộng của vết nứt, độ cong của nó không thể thay đổi. Cho nên chúng ta chắc chắn đã bị người khác khống chế trong vô thức, chúng ta vẫn luôn đi vòng quanh trong một phạm vi không lớn lắm."
"Ha ha ha ha ha."
Lời Trần Hi vừa dứt, liền nghe thấy phía trên khe đá có tiếng cười quái đản âm u. Một con thỏ lông xám đang ngồi xổm trên một tảng đá nhô ra cười đầy đắc ý, kỳ lạ là nó đang quay lưng về phía mọi người.
"Hung Linh."
Khi nhìn thấy thứ này, Trần Hi biết ngay đó là ai.
"Không ngờ lại bị các người phát hiện, nhưng không sao, các người quả thực đã đi lại sáu vòng ở nơi này rồi, khí tức để lại đã đủ nhiều. Các người không phải muốn tìm Hung mạch để trừ khử ta sao? Các người định sẵn là không có cơ hội đâu."
Con thỏ lông xám đột nhiên phát ra vài tiếng kêu giống như tiếng trẻ con khóc, sau đó những cây nấm đen trên vách đá đều mở mắt ra. Những cây nấm bắt đầu thoát khỏi vách đá, kéo dài thân mình ra, biến thành những con rắn độc màu đen dài tới hai mét. Hai bên vách đá, toàn bộ đều là thứ này, khiến người ta sởn gai ốc.
Có lẽ có hàng chục vạn con rắn độc như vậy, tất cả đều há miệng, thè chiếc lưỡi đỏ tươi. Cảnh tượng này trông thật kinh hoàng.