Trần Hi lăn mình trong cơn sóng lớn, rồi bay vút lên cao. Sóng đã dần lặng, cá tôm trong hồ này chắc hẳn cũng bị hù một phen. Nếu không có Ma rơi xuống lần này, e rằng cái hồ lớn này bao năm nay chẳng hề nổi sóng.
Người nước Sở cho rằng Côn Luân Sơn nằm ở cực Tây, vượt ra ngoài cương thổ Đại Sở. Nhưng nghe đồn, vượt qua Côn Luân Sơn đi về phía Tây, có một nước gọi là Bái Thần Quốc, diện tích còn lớn hơn Đại Sở một chút. Cái tên này chỉ lưu truyền trong giới thương nhân, cũng chẳng biết có phải tên nước thật hay không.
Có người cũng gọi nước này là Thần Nữ Quốc. Nghe đồn Hoàng đế của nước này là một người phụ nữ xinh đẹp cao quý. Và không phải chỉ đời này Hoàng đế là nữ, mà đời đời đều là nữ.
Côn Luân Sơn quá nguy hiểm, ngay cả những thương nhân gan dạ nhất cũng chẳng dám đến gần. Suốt nhiều năm, nơi đây vẫn là cấm địa của tu hành giả. Trần Hi từng thấy một phần Côn Luân Sơn trong ảo cảnh, nhưng chỉ là một phần nhỏ. Cái hồ lớn lúc này rơi xuống, hắn chưa từng thấy. Nhìn xa xa, mờ mờ ảo ảo có thể thấy một dãy núi liên miên bất tận.
"Đằng Nhi"
Trần Hi gọi một tiếng, chưa kịp nhắc nhở thì Đằng Nhi đã từ không gian lao ra, kết quả rơi tõm xuống nước.
Hôm nay nàng mặc một chiếc áo váy xanh nhạt thướt tha, dài đến đầu gối. Rơi xuống nước, áo váy tung bay, đôi chân thon dài trắng ngần lập tức lọt vào mắt Trần Hi. Hắn vội quay mặt đi, nhưng đôi chân trắng dài cong cong tuyệt đẹp kia đã khắc sâu vào trong đầu.
Đằng Nhi nhổ một ngụm nước, từ từ nổi lên. Áo ướt đẫm, bộ ngực nhỏ nhắn mới chớm nở hiện rõ đường nét. Bên trong áo lụa, chiếc yếm phớt hồng nhìn vô cùng rõ ràng, thậm chí hai đầu nhú nhỏ cũng không giấu được.
Hoặc là nàng vốn chẳng có kinh nghiệm gì về phương diện này, hoàn toàn không thấy ngượng, mà phá nước bay lên trước mặt Trần Hi, bắt chước động tác hắn từng gõ đầu nàng, gõ lên đầu hắn một cái: "Nói, có phải cố ý không!"
Lúc nói, hơi thở như hoa lan.
Trần Hi nhịn không được nhắc nhở: "Muội vẫn nên thay y phục trước đi."
Đằng Nhi chọn một bộ y phục từ không gian trữ vật của mình, rồi bay sang một bên thân Ma để thay. Khi nàng xuất hiện trở lại, vẻ đẹp khiến tất cả mọi người đều sáng mắt. Một chiếc váy dài đỏ rực, cắt may cực kỳ vừa vặn. Eo thắt rất nhỏ, có lẽ vì thể hình nàng lúc này là mười lăm mười sáu tuổi, nên eo còn nhỏ hơn Tử Tang Tiểu Đóa và Liễu Tẩy Trần một chút. Còn đường cong mông mới bắt đầu tròn trịa, toát lên một vẻ gợi cảm nhỏ nhắn pha chút tinh nghịch.
Làn da Đằng Nhi rất trắng, nên chiếc váy này mặc lên người nàng thật tương đắc.
"Thiên Đình Hồ."
Đằng Nhi nhìn quanh bốn phía, rồi giơ ngón cái về phía Ma: "Phương hướng hầu như không sai chút nào. Bây giờ chúng ta đang ở phía Đông Côn Luân Sơn, cái hồ này kéo dài đến sườn Đông của Côn Luân. Nhìn khoảng cách hiện tại, e rằng chỉ còn cách vài trăm dặm."
"Vài trăm dặm?"
Quan Liệt nhịn không được nói: "Nhìn qua hình như không xa đến vậy."
Đằng Nhi bĩu môi: "Trẻ con ít ra cửa không có quyền phát biểu. Ngoan ngoãn im lặng đừng nói gì thì hơn. Vừa mở miệng đã lộ ra một mùi thiếu hiểu biết, mất mặt quá."
Quan Liệt cười gượng, mặt hơi ửng hồng.
"Ma, ngươi dẫn chúng ta đi qua đi."
Đằng Nhi bay lên, ngồi lên vai Ma: "Thiên Đình Hồ rộng gần vạn dặm, chỗ chúng ta rơi xuống coi như khá chuẩn xác. Cũng không biết trên Côn Luân Sơn bây giờ còn bao nhiêu kẻ ta quen, nên mọi người vẫn nên giữ sức thì hơn. Ta đã không nhớ rõ mình bao nhiêu năm chưa về, nhưng chắc cũng ba bốn trăm năm là có."
Ma hiền hậu gật đầu, bảo tất cả mọi người ngồi lên vai hắn. Cái gã khổng lồ đến mức khiến người ta kinh hãi này, lội qua Thiên Đình Hồ mà bước những bước dài. Nước hồ phần lớn nơi đều ở dưới đùi Ma, nhưng nghĩ đến chiều cao của Ma, mới biết Thiên Đình Hồ sâu đến nhường nào. Khi đi đến nửa đường, nước hồ thậm chí từng lên đến ngực Ma, khiến việc đi lại của Ma cũng trở nên khó khăn.
Ngay tại chỗ nước sâu nhất, Trần Hi bọn họ thấy vô số sống lưng cá lớn lướt trên mặt nước. Từ những sống lưng đó suy đoán, đàn cá lớn này con nhỏ nhất cũng dài trăm mét. Phần sống lưng cắt qua mặt nước, giống như một hàng dài giáo sắt. Nhìn xa xa, ít nhất cũng có hơn nghìn con. Cảnh tượng ấy, như một đội quân hung hãn đi qua.
"Kim Duệ Ngư."
Đằng Nhi nói: "Một loại trung giai hoang thú, thực lực bình thường, nhưng công kích tập thể rất lợi hại. Là loại hoang thú số lượng nhiều nhất trong Thiên Đình Hồ, nếu số lượng quá một nghìn, thậm chí dám chủ động công kích Thủy Long."
"Thủy Long là gì? Thực sự là rồng?"
Liễu Tẩy Trần tò mò hỏi.
"Là thủy xà, nhưng to hơn một chút."
Ngay khi câu nói của Đằng Nhi vừa dứt, từ xa trên mặt nước bay vút lên một con thủy xà dài đến năm trăm mét. Trên đầu thủy xà này có sừng độc, dưới đầu hai bên có một đôi vi phân kỳ, khi khép lại trông giống tư thế chuẩn bị công kích của rắn hổ mang. Con Thủy Long khổng lồ này phá nước lao ra, rồi một miệng cắn chặt một con Kim Duệ Ngư, máu vung nửa không.
Một con Kim Duệ Ngư lập tức bị cắn chết, những con Kim Duệ Ngư khác trước tiên tán loạn, rồi lại tụ tập trở lại, phát động công kích về phía Thủy Long. Thứ giống như giáo sắt trên sống lưng của chúng, lại có thể bắn ra, tốc độ cực nhanh. Thủy Long trong nháy mắt đã bị đâm trúng không ít, nhưng lớp vảy giáp của nó quá kiên cố, giáo sắt dường như chẳng có tác dụng gì.
Đây là một trận đại chiến, Ma không nhịn được dừng chân xem một lúc. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, hơn hai mươi con Kim Duệ Ngư đã bị cắn chết. Thủy Long hiển nhiên không muốn dây dưa, ngoạm con Kim Duệ Ngư lớn nhất rồi lui xa. Ngược lại là đám Kim Duệ Ngư kia, lại đuổi theo không tha.
Hoặc là Thủy Long bị chọc tức, nó mãnh liệt quay người, trên sừng độc lóe lên một trận điện mang, rồi một đạo tia chớp đủ vài mét rộng rơi xuống nước, đám Kim Duệ Ngư ở phía trước lập tức bị điện chết, nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Điện từ trong nước lan truyền, tôm cá thường chết vô số. Điện mang lan đến bên cạnh Ma, Ma bị ngứa đến nỗi cười ha ha. Bất quá Ma ngăn được dòng điện này, không chạm đến Trần Hi bọn họ.
"Đi thôi, cuộc chiến như thế này ngày nào cũng có, mà đã đánh là không phải chốc lát. Kim Duệ Ngư tính tình cứng đầu, một khi đã quyết định là không quay đầu. Hoặc là liều chết Thủy Long, hoặc là toàn quân phục mạt."
Đằng Nhi chỉ về phía xa mờ mờ như tranh vẽ Côn Luân Sơn: "Chúng ta lên núi nhanh thôi, chờ đến tối sẽ không an toàn như vậy nữa."
"Tối thì sao?"
Tử Tang Tiểu Đóa hỏi.
"Tối rồi, Thiên Đình Hồ sẽ biến thành một dáng vẻ khác. Sau khi trời tối, nước sẽ trở nên lạnh lẽo dị thường, và có một số thứ đáng sợ xuất hiện."
Đằng Nhi nhìn khoảng cách, vỗ vai Ma: "Người cao lớn, dùng chạy đi."
Một thế giới, nhưng không cùng một cảnh tượng.
Bên phía Côn Luân Sơn này dường như thời gian ban ngày dài hơn Đại Sở khá nhiều. Sau khi Trần Hi nói ra cảm giác của mình, Đằng Nhi gật đầu trả lời rằng đúng vậy, ban ngày và ban đêm của Côn Luân Sơn, đều dài gấp đôi thế giới bên ngoài. Ban ngày và ban đêm, mỗi thứ đều có mười hai canh giờ. Cũng không biết mặt trời là cùng một mặt trời, vì sao lại có sự khác biệt như vậy.
Nước càng ngày càng cạn, sau khi rời khỏi khu vực sâu nhất, mặt nước từ ngực Ma từ từ rút xuống đến mắt cá chân, rồi hiện ra một bãi cát trắng tinh khiến người ta muốn thân cận. Cát ở đây hoàn toàn khác với những nơi khác, hạt cát lớn hơn, và trắng thuần khiết như vậy. Nhìn xa xa, càng giống như được phủ một lớp tuyết trắng.
"Đây là Ngân Tuyết Sa."
Đằng Nhi nhảy khỏi vai Ma, nói mấy câu mà vẫn chưa rơi xuống đất: "Trong Ngân Tuyết Sa có một loại lực chữa trị rất loãng. Các thứ trong núi, lại hoặc những thứ trong hồ có thể lên bờ, bị thương sẽ đến đây, tự chôn mình vào cát, có lợi cho việc hồi phục."
Nàng chỉ về xa: "Trước đây ta rảnh rỗi không có việc gì làm, cùng Câu Trần còn ở bên kia đắp một tòa thành bằng cát, quy mô khá lớn. Bất quá từ rất lâu trước đây đã sụp đổ rồi, lúc ta rời đi đó là một đồi cát lớn."
Rơi xuống bãi cát trắng Ngân Tuyết Sa, Đằng Nhi cởi đôi giày đỏ, đi chân trần trên đó. Trần Hi bọn họ học theo dáng vẻ của nàng, cũng đi chân trần. Vừa đi vừa ai ui ai ui kêu, hơi đau, nhưng lại đặc biệt thoải mái.
So với Thiên Đình Hồ và Côn Luân Sơn, bề rộng bãi cát không lớn, nhưng đây là do hồ quá lớn và núi cũng quá lớn. Trần Hi ước lượng, từ bờ Thiên Đình Hồ đi đến chân núi, ít nhất cũng hơn mười dặm. Càng về phía gần Côn Luân Sơn, hạt cát càng lớn hơn một chút, và càng trắng hơn. Trong số đó, thậm chí còn có một số phát ra ánh sáng trắng nhàn nhạt.
Tử Tang Tiểu Đóa ngồi xổm xuống, bốc một nắm cát: "Có một tia Tinh Thần Chi Lực, khó trách thú bị thương sẽ đến đây. Tuy rất nhỏ, nhưng rất thuần khiết."
Trần Hi đi lên một đồi cát dừng lại, nhìn về dãy núi cao ngất. Đoạn núi này hắn chưa từng thấy trong ảo cảnh, nhưng cũng không biết vì sao, trong lòng hắn luôn có một cảm giác quen thuộc nhàn nhạt. Trần Hi là người tâm tư tỉ mỉ, có cảm giác quen thuộc này khó tránh khỏi suy nghĩ, nhưng nghĩ một lúc lại hoàn toàn không biết vì sao mình lại quen thuộc.
Ngay lúc đó, nơi hắn đạp chân bỗng nhiên động đậy. Trần Hi vội lưới đi, đồi cát chậm rãi di chuyển, cát chảy xuống. Rồi một con rùa già nhìn qua đủ năm sáu mươi mét từ trong đống cát bò ra, tựa như rất không hài lòng vì bị quấy rầy giấc ngủ, dùng ánh mắt chán ghét liếc Trần Hi một cái, rồi từ từ chậm rãi bò về phía bờ hồ. Trần Hi phát hiện trên lưng con rùa già này, khắc đầy phù văn dày đặc, tuyệt đối không phải sinh ra tự nhiên.
"Ừ?"
Đằng Nhi nhìn thấy con rùa già này, ánh mắt sáng lên: "Vẫn còn gặp được ngươi."
Con rùa già nghe thấy giọng Đằng Nhi, vốn đang bò chậm chạp, thân thể bỗng nhiên cứng đờ, rồi nó nhìn về phía âm thanh phát ra, ánh mắt là một loại tình cảm rất phức tạp.
"Tiểu Thất Nhi"
Đằng Nhi nhảy nhót đi đến, vỗ vào đầu rùa già: "Đã lớn như vậy rồi à."
Con rùa già nhìn thấy Đằng Nhi, mắt lại có nước mắt không ngừng chảy xuống: "Chủ nhân, hóa ra người vẫn còn sống."
Nó lại biết nói.
Đằng Nhi dường như cũng hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh trở nên thoải mái: "Mấy trăm năm trước nuôi ngươi chơi, khi ấy ngươi mới lớn như vậy. Lúc đó ngươi còn chưa biết nói, bây giờ đã tiến giai đến trung giai hoang thú rồi."
Nàng đưa tay so sánh một cái, hẳn là lớn chừng một mét.
"Chủ nhân, những năm này người đi đâu vậy?"
Đầu rùa già cọ vào thân thể Đằng Nhi: "Ta còn tưởng sẽ không bao giờ gặp lại người nữa."
Đằng Nhi cười giải thích với nó vài câu, rồi giới thiệu với Trần Hi bọn họ: "Đây là Tiểu Thất Nhi ta từng nuôi khi còn ở Côn Luân Sơn. Vốn nó chỉ là một con thủy quy bình thường, ta khắc phù văn có thể hấp thu thiên địa nguyên khí lên mai nó, nó mới có thể tu hành. Chỉ là không ngờ, bây giờ nó đã tiến hóa lợi hại như vậy."
"Chủ nhân, Côn Luân Sơn đã thay đổi."
Tiểu Thất Nhi có chút lo lắng nói: "Phản cổ phản cổ!"