Tại một bãi đất trống đã được dọn dẹp sạch sẽ ở thành Lam Tinh, không ít thợ thủ công đang hăng say làm việc. Khu vực này rộng chừng bốn, năm dặm, phần lớn kiến trúc trước kia đều đã bị phá hủy trong thảm họa do Tử Tang Trường Hận gây ra. Để xây dựng các xưởng làm việc cần thiết, Trần Hy đã ra lệnh phá bỏ nốt những công trình còn sót lại. Hiện tại trong thành không thiếu nhân lực, những người dân thường cũng đang rảnh rỗi, ngoài việc đồng áng ra, phần lớn thời gian họ đều ở đây giúp một tay.
Bãi đất trống cơ bản đã được dọn sạch, từng tốp người dân dưới sự chỉ huy của các thợ thủ công từ Công nha đang vận chuyển vật liệu xây dựng.
Một vị lão giả mặc gấm vóc đang đứng trên cao, trước mặt đặt một cái bàn, trên bàn bày một xấp bản vẽ dày cộm.
Vị lão giả này thấy Trần Hy đi tới, vội vàng cúi người hành lễ: "Bái kiến Thành chủ."
Trần Hy đỡ ông ấy dậy rồi nói: "Lư lão, hà tất phải khách sáo như vậy?"
Vị lão giả này tên là Lư Quảng Tăng, là người cùng tộc với vị Lư lão đã tử trận khi Uyên thú tấn công. Lần này khi ra khỏi thành Thiên Xu, Trần Hy đã đặc biệt cứu vị trưởng giả này ra. Vị trưởng giả này nói về tu vi thì hết sức bình thường, bao năm qua vẫn chưa bước qua được bức tường ngăn cách đó, vẫn luôn dừng lại ở Phá Hư cảnh. Thế nhưng địa vị của ông lại rất cao, trong Công nha, ngay cả những nhân vật lớn cũng phải khách khí với ông.
Nhà họ Lư vốn nổi danh với việc chế tạo trận pháp và pháp khí. Đứng bên cạnh Lư lão chính là Cao Thanh Thụ, trông chẳng khác nào một cậu học sinh nhỏ. Nhìn sắc mặt của Cao Thanh Thụ là biết, ông vô cùng khâm phục vị trưởng giả này.
"Chuẩn bị thế nào rồi?" Trần Hy hỏi.
Lư Quảng Tăng vuốt râu: "Lão phu tuy thông thạo những thứ này và đã vẽ xong bản vẽ, nhưng không thể không nói, những thứ còn thiếu hiện tại vẫn quá nhiều. Xưởng đóng chiến thuyền của Đại Sở đều xây ở nơi có mỏ sắt để thuận tiện khai thác sử dụng trực tiếp. Nhưng thành Lam Tinh không có mỏ sắt, khu vực lân cận cũng không có. Muốn chế tạo thêm nhiều chiến thuyền mà chỉ có một cái xưởng trống không thì chẳng có ý nghĩa gì. Đối với lão phu, xây một cái xưởng không khó, nhưng cái khó là không có bột thì đố gột nên hồ."
Trần Hy gật đầu: "Mỏ sắt cứ để ta lo."
Lư Quảng Tăng hỏi: "Thành chủ có cách gì sao?"
Trần Hy đáp: "Ta thử xem có thể tạo ra một mỏ sắt ngay trong vùng cấm địa mà ta đã khai sáng hay không."
Tu vi của Lư Quảng Tăng không đủ nên không hiểu lời Trần Hy nói.
Trần Hy giải thích: "Vùng cấm địa được khai sáng về cơ bản có môi trường giống hệt thế giới chúng ta đang sống. Điểm khác biệt duy nhất là các chi tiết. Ví dụ, ta khai sáng ra một vùng cấm địa, có thể tùy ý để trong đó xuất hiện núi sông hồ nước, cũng có thể xuất hiện cỏ dại hoa tươi. Nhưng ta có thể khiến cỏ dại đâm chồi nảy lộc, lại không thể khiến cỏ dại biến thành lúa mì, thành lương thực. Thậm chí ta có thể khiến khắp nơi mọc đầy lúa mì, nhưng chúng sẽ không kết hạt, bởi vì quá trình đó, ta không thể làm được."
Lư Quảng Tăng vẫn không hiểu, dù sao khoảng cách cảnh giới tu vi của ông và Trần Hy là quá lớn.
Trần Hy nói thẳng vào vấn đề: "Mỏ sắt thì khác, ta nghĩ mình có thể tạo ra một mỏ sắt. Nếu ta không làm được thì cũng có thể tìm người giúp đỡ."
Lư Quảng Tăng cũng dứt khoát không nghĩ ngợi nữa: "Chỉ cần Thành chủ có thể tạo ra mỏ sắt, lão phu có thể đóng được chiến thuyền. Quặng sắt Thành chủ cung cấp càng tinh khiết, chất lượng tinh luyện ra càng tốt, chiến thuyền chế tạo ra càng kiên cố. Nếu Thành chủ có thể chuẩn bị lượng lớn vẫn thiết, lão phu thậm chí có thể tạo ra một con quái vật khổng lồ!"
Khi nói đến đây, ông có chút kích động, rút chính xác một bản vẽ từ trong xấp bản vẽ dày cộm ra rồi trải lên bàn: "Thành chủ nhìn xem!"
Trần Hy nhìn vào bản vẽ, lập tức bị chấn động.
Tuy Trần Hy không hiểu quá rõ, nhưng có một hình vẽ cực kỳ trực quan. Đó là một vật khổng lồ không thể hình dung nổi, nhìn từ ngoại hình thì nó chẳng khác nào một pháo đài bay. Kiểu dáng của chiến thuyền này rất đặc biệt, phần trước của chiến hạm trông như cái miệng của một con hung thú nào đó, cũng giống như một phần nhô ra của một tòa thành, góc cạnh rõ ràng. Trên đó đánh dấu không ít vị trí lắp đặt vũ khí, nhiều đến mức khiến người ta không khỏi kinh ngạc.
Thân chiến thuyền rất dài, kiểu dáng tổng thể không phải loại tròn trịa mà mang hơi thở vô cùng thô kệch. Trên thân thuyền có không ít cửa khoang có thể mở ra, bên trong những cửa khoang này chứa không ít chiến hạm cỡ nhỏ. Nói là nhỏ, nhưng đủ để chứa một chiến thuyền dài vài trăm mét. Nếu là chở những con thuyền dài vài chục mét thì mỗi cửa khoang ít nhất có thể chứa tám chiếc.
Phần mũi chiến thuyền còn có hai chiếc sừng đâm vô cùng bá đạo, không nghi ngờ gì nữa, chỉ cần chiến thuyền này lao thẳng tới cũng đủ san bằng một tòa đại thành.
"Tiếc là..." Ánh mắt Lư Quảng Tăng đan xen giữa phấn khích và tiếc nuối: "Đây chỉ là một giấc mơ mà lão phu vĩnh viễn không thể thực hiện được. Từng có lần lão phu dâng bản vẽ này cho Thánh hoàng xem, Thánh hoàng cũng vô cùng tán thưởng, đáng tiếc là dù cho quốc lực của Đại Sở có mạnh đến đâu cũng không thể tìm được một khối vẫn thiết khổng lồ như vậy."
"Muốn đạt đến sự hoàn hảo thì không thể là các loại vẫn thiết chắp vá lại, như vậy sẽ ảnh hưởng đến độ kiên cố của thân thuyền. Phải là một khối nguyên vẹn mới được. Nhưng để chế tạo chiến thuyền này, lượng vẫn thiết cần dùng nhiều tương đương một ngọn núi. Nhìn khắp Đại Sở, không! Nhìn khắp đại lục Thiên Phủ cũng không có thứ này."
"Cho nên, đây cuối cùng cũng chỉ là một giấc mơ. Nếu thật sự có thể chế tạo ra chiến thuyền này, vậy thì chẳng khác nào đưa một tòa thành Lam Tinh đã được gia cố gấp bội bay lên không trung. Trong đám Uyên thú tuy không thiếu những loài có thể bay, nhưng số lượng không thể so sánh với những loài đi trên mặt đất. Một khi chiến thuyền này được hoàn thành, đó mới thật sự là pháo đài không thể bị công phá!"
Trần Hy nhìn bản vẽ vật khổng lồ này, tâm thần lay động. Chỉ cần là người bình thường thì không ai không bị chiến hạm này làm cho chấn động. Chiến hạm này khổng lồ đến mức chứa cả một đại quân cũng không thành vấn đề. Hơn nữa, thân thuyền làm bằng vẫn thiết vô cùng kiên cố, bảo đảm tối đa cho mỗi người trên chiến thuyền. Ngay cả khi đối mặt với sự tấn công của Uyên thú vương giả, có lẽ cũng có thể giữ cho nó không bị phá hủy.
"Quá khó, khó đến mức không thể hoàn thành." Lư Quảng Tăng nói: "Thành chủ xem, muốn đưa một vật khổng lồ như vậy lên không trung, thứ cần không phải là linh thạch. Nếu là linh thạch thì số lượng linh thạch cần thiết cộng lại có thể lớn bằng một phần năm chiến thuyền này, hơn nữa số lượng linh thạch tiêu hao để bay liên tục là không thể đong đếm. Cho nên, cái không thể thứ nhất khi chế tạo chiến thuyền này là không có khối vẫn thiết khổng lồ như vậy, một khối vẫn thiết hoàn chỉnh. Cái không thể thứ hai là không có một thứ uy lực mạnh mẽ để cung cấp năng lượng cho chiến thuyền, khiến nó bay lên và bay liên tục."
"Cái thứ ba tương đối mà nói thì đơn giản hơn một chút, chẳng qua là cần rất nhiều thời gian để tập hợp đông đảo phù sư, khắc phù văn pháp trận lên từng vũ khí trên chiến thuyền để hấp thụ thiên địa nguyên khí. Như vậy thì không cần dựa vào linh thạch để cung cấp sức mạnh cho vũ khí nữa. Hơn nữa, còn phải khắc một phù văn pháp trận khổng lồ lên toàn bộ chiến thuyền. Nói là đơn giản, chỉ là so với hai cái không thể trước mà thôi."
Trần Hy cũng không khỏi lắc đầu: "Hiện tại mà nói, quả thực không thể chế tạo ra cỗ máy chiến tranh như vậy."
Lư Quảng Tăng nói: "Cho nên, dù lão phu đã nghĩ ra thứ này và chi tiết hóa đến từng khâu, nhưng e là kiếp này cũng không có cơ hội biến nó thành hiện thực."
Trần Hy nói: "Ta đi giải quyết vấn đề mỏ sắt trước đã, chỉ cần có mỏ sắt, chúng ta có thể chế tạo thêm nhiều chiến hạm. Thứ này tạm thời gác lại vậy."
Chàng liếc nhìn bản vẽ đó thêm lần nữa, trong lòng thực sự không nỡ. Nếu có thể, nhất định phải chế tạo ra chiến thuyền này.
Góc trên bên phải bản vẽ viết bốn chữ ngay ngắn: Thiên Phủ Chi Môn.
Phải rồi, nếu chiến thuyền này chế tạo thành công, đó tuyệt đối không chỉ là cửa ngõ kiên cố nhất của một nước Đại Sở, mà là cửa ngõ kiên cố nhất của toàn bộ đại lục Thiên Phủ.
Ánh mắt Trần Hy lưu luyến rời khỏi bản vẽ, sau đó xoay người đi tìm Nhạn Vũ Lâu. Hiện nay trong thành Lam Tinh chỉ có Nhạn Vũ Lâu là tu sĩ Động Tàng cảnh, Trần Hy chỉ có thể đạt tới Động Tàng khi nhận được sức mạnh của Long mạch tinh phách. Muốn cải tạo không gian đã tạo ra trước đó, bắt buộc phải có Nhạn Vũ Lâu giúp đỡ.
Sau khi nghe Trần Hy trình bày ý định, Nhạn Vũ Lâu lắc đầu: "Không phải không thể, mà là ta không làm được."
Ông nhìn Trần Hy nghiêm túc nói: "Ngươi hiểu biết về không gian đã rất sâu, biết rằng có thể tạo ra cỏ dại nhưng sẽ không khiến cỏ dại nở hoa kết trái, không thể khiến lúa mì kết hạt, đó là vì môi trường trong không gian dù sao cũng khác với bên ngoài. Không có nhật nguyệt tinh thần thật sự, không có quá trình sinh trưởng thật sự, lúa mì không thể kết bông, huống chi là mỏ sắt? Quá trình hình thành mỏ sắt không đơn giản, mà cần sự lắng đọng của thời gian dài đằng đẵng. Ta đang ở sơ kỳ Động Tàng cảnh, sau khi ngươi nâng cao tu vi thì còn mạnh hơn ta, nhưng ngươi và ta hợp sức cũng không làm được."
Ông giải thích: "Ngọn núi tạo ra trong không gian, nhìn bề ngoài thì giống như núi thật, nhưng độ cứng của đá hoàn toàn không thể so sánh với đá trong thế giới thật. Thứ thiếu hụt chính là sự lắng đọng của thời gian dài. Ngươi và ta hiện tại đều nắm giữ một chút sức mạnh không gian, nhưng nếu không có sức mạnh của thời gian thì ngươi muốn tạo ra một mỏ sắt là điều không thể."
Trần Hy nói: "Ý của ngươi là, ta có thể tạo ra một ngọn núi lớn, nhưng không thể khiến ngọn núi này trong thời gian ngắn đã trải qua vạn năm. Dù ngọn núi này trông như đã tồn tại vạn năm, nhưng thời gian nó tồn tại vẫn rất ngắn ngủi, chỉ vừa mới được tạo ra. Cho nên, không thể thai nghén ra mỏ sắt."
Nhạn Vũ Lâu gật đầu: "Đúng vậy, trừ khi đạt đến cao giai Động Tàng cảnh, tu vi cảnh giới bát phẩm thậm chí cửu phẩm, mới có thể miễn cưỡng nắm giữ một chút sức mạnh thời gian. Ta nghi ngờ rằng, ngay cả khi có người đạt đến độ cao như Mãn Giới cảnh, cũng không thể khiến một ngọn núi mới tạo ra trải qua vạn năm lâu như vậy."
Trần Hy không nhịn được thở dài: "Nghĩa là việc chúng ta muốn chế tạo chiến thuyền quy mô lớn, thực ra là không thể."
"Trừ khi ngươi quen biết một cường giả biến thái." Nhạn Vũ Lâu nói: "Nếu không, dù ngươi và ta hợp sức cũng không thể."
"Cao thủ biến thái..."
Trần Hy bỗng nhiên ánh mắt sáng lên, xoay người đi ra ngoài: "Ngươi chờ ta một chút!"
Sau khi Trần Hy rời đi, lập tức tìm đến Đằng Nhi, bảo Đằng Nhi xé rách không gian vặn vẹo, sau đó Trần Hy đứng ngoài vết nứt không gian vặn vẹo hô lớn: "Ma! Mau ra đây, ta có việc cầu ngươi!"
Không lâu sau, phía đối diện không gian vặn vẹo cũng xé ra một lỗ hổng, Ma thò đầu vào hỏi: "Làm gì?"
Trần Hy nói: "Đưa ta qua đó trước đã, sẽ nói chi tiết cho ngươi."
Ma đưa tay qua, rồi lại rụt về: "Chờ ta một chút, lau cái mông đã."
Trần Hy: "Ngươi cũng cần đi vệ sinh sao?"
Ma lườm chàng một cái: "Ta cũng ăn, tại sao không thể đi!"
Trần Hy lắc đầu: "Đây không phải trọng điểm, ngươi lau nhanh lên được không? Đúng rồi, ngươi dùng cái gì để lau?"
Ma cười gượng: "Cọ vào núi."