Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3768 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 71
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (17)

❊ ❊ ❊

Minh Trí quốc, mỗi năm một lần sẽ tổ chức cúng bái lễ tế giao.

Lễ tế giao, thường được gọi là lễ tế Nam Giao. Là nghi lễ tế trời do bậc quân chủ đời trước nghĩ ra theo văn hoá Khổng Tử mà tiến hành. Đây được coi là nghi thức xếp vào hàng Đại tự (lễ lớn) và là lễ tế linh thiêng bậc nhất của các triều đại phong kiến.

Địa điểm thực hiện nghi thức tại đền Thiên Đàn, chính điện Kỳ Niên, trên đỉnh núi Như Lai. Thiên Đàn được người đời gọi là Đàn thờ Trời, có rất nhiều các điện thờ để cúng bái chư vị thần linh. Ngày Đông chí hàng năm, Đế hậu cùng toàn bộ đoàn tùy tùng đi qua thành phố để đến đóng trại bên trong khu Thiên Đàn. Mặc những bộ trang phục đặc biệt và ăn chay. Tại đó Hoàng đế sẽ đích thân cử hành lễ tế Trời cùng Quốc sư, cầu cho mùa màng bội thu, dân chúng ấm no hoà hảo...

Cũng như lễ tế Trời, lễ tế Đất sẽ tổ chức vào hạ chí mọi năm.

Tuy những năm gần đây đạo làm vua của Lưu Tổ Đế như củ chuối, nhưng đây là truyền thống lâu đời rồi. Dù lão ta trị nước không nghiêm nhưng vẫn phải tuân theo quy chế.

Nghi thức tế lễ diễn ra ba ngày liên tiếp, trước ba ngày đấy mấy ngày, tất cả mọi người đều phải tập trung ở đỉnh núi Như Lai. Thánh Âm ngồi trong bồn tắm nơi trắc điện Trai cung, tiến hành tắm rửa thanh tịnh cơ thể cho lễ tế. Hai ngày ở đây ăn chay ở đây khiến khẩu vị nàng nhạt đi nhiều. Còn một canh giờ nữa là lễ tế giao bắt đầu, trong khoảng thời gian này mọi người phải đứng trước Thiên Đàn đón chờ Đế hậu.

Dù cho lúc ở trong Thiên Đàn phải ăn chay đơn giản nhưng khi cúng bái thì mâm cỗ luôn luôn phải bao gồm đống (*)tô nhục, mâm ngũ quả cùng vài chiếc bánh gạo hoa lan cổ truyền. Thánh Âm được đám cung nhân khoác lên năm lớp phượng phục nặng trịch. Bộ bên trong mỏng nhưng càng ra ngoài càng dày cộp. Đến lớp cuối cùng thì nàng khoác áo bào thêu (**)phượng vân. Một đầu tóc đen búi thấp đơn giản. Quả là lễ tế, xem ra bộ trang phục này so với đại điển phong hậu còn nhẹ nhàng hơn nhiều.

(*) Tô nhục: tô thịt.

(**) Phượng vân: phượng hoàng và mây.

Ngự liễn của Hoàng đế xa giá đã đi trước. Thánh Âm nhanh nhẹn làm theo lời khuyên nhủ từ ái của bà ma ma đi cạnh, ngồi vào Phượng liễn, để đám người hầu đưa mình lên đỉnh núi Như Lai.

Hoàng hậu luôn có một chỗ đứng riêng đằng sau Hoàng thượng. Sau đấy là vị trí của các Thân vương, quận vương, vương công quý tộc nhà quan lại. Càng xuống thấp thì chức vị càng nhỏ nhoi. Thánh Âm ngồi trong kiệu, trái mông tròn của nàng bị ê ẩm tới nỗi sắp hỏng rồi...

Nghi thức cổ đại, không chỉ rườm rà mà còn rất phiền toái.

...

Tùng, tùng, tùng, tùng...

Từng hồi trống oanh liệt vang vọng khắp chốn không gian đỉnh núi Như Lai. Ngay tức khắc, mọi tạp âm nhốn nháo bèn bị dập tắt. Vạn vật chìm vào tĩnh lặng tới nỗi mơ hồ có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Bầu trời xanh trong vắt, đống chim đậu trên nhành cây bị thanh âm cái trống doạ sợ, giang cánh bay xa.

Lưu Tổ Đế mặc long bào màu vàng kim rực rỡ tượng trưng cho Thiên tử. Đầu đội hoàng kim quan cao quý, đạp từng bước chân đi đến gần bài vị của (1)Hạo Thiên Thượng Đế cùng các thần linh, giơ cao quyển Kinh lễ đọc bài tế văn. Đám người sau lão đều nghiêm cẩn, trang trọng cúi đầu. Trong tình huống linh thiêng này mà ai dám đùa cợt chứng tỏ tên đó bị ngu.

(1)Hạo Thiên Thượng Đế: Người Trung Hoa cổ đại cho rằng Hạo Thiên Thượng Đế là vị thần tối cao cai quản cõi trời (Thiên đình) vì thế Hoàng đế là người đứng đầu thế giới loài người phải thay mặt toàn thể dân chúng mà làm lễ tế trời.

Đọc xong tràng dài tế văn thứ nhất, hồi trống thứ hai liền vang lên. Quốc sư từ đài cao đang làm lễ khẽ nghiêng người, cúi đầu ý chỉ cái bàn thờ. Lưu Tổ Đế nhanh chóng nhận lấy nén nhang từ tay vị (2)thần quan nọ, châm lửa một cái, mới dám đi đến cắm nó vô chậu nhang.

(2) Thần quan: chức quan liên quan đến thần linh.

Chính là vào khoảnh khắc này, một biến cố kinh khủng đã âm thầm nảy sinh.

Đài làm lễ cao cùng chỗ đứng của Thánh Âm cách nhau khá xa, nàng không thể nhìn rõ được động tác của Lưu Tổ Đế cùng chuyện gì sẽ xảy ra. Mà thực tế thì tiểu yêu tinh vốn không có hứng thú với mấy điều đây.

Hệ thống chủ dường như rất yêu thích việc quăng bom. Trong khi mà đầu óc Thánh Âm đang nghĩ vẩn vơ về âm nhạc - niềm vui của cuộc sống thì chợt con mợ hệ thống đã chết lâu năm bèn đội mồ sống dậy: [ Túc chủ thân ái, bảo vệ thân thể thật tốt.]

Chơi gì kì zậy? Nói vậy ông nội nhà ngươi cũng đếch hiểu?

Thánh Âm định mở mồm hỏi lại nó. Nhưng chợt có một tiếng xẹt xẹt kì quái đập thẳng vào tai nàng...

Cảm tưởng giống...có một sự nguy hiểm gì đấy sắp ập tới...

Nhớ lại lời hệ thống chủ vừa "tốt bụng" khuyên nhủ. Hải yêu bèn lấy hai tay ôm đầu, lùi ra sau vài bước...Quá đông người, chạy không thoát.

"Bệ hạ, cẩn thận!" Quốc sư là người đứng gần Hoàng đế nhất. Ông ta kinh hãi gào thét...

Chỉ là đã muộn mất rồi...

Bùm!

Tiếng nổ kinh thiên động địa vang ầm ầm, đất núi rung chuyển như muốn sụp đổ. Đám người đằng sau liền náo loạn gào thét đầy thống thiết. Trước khi rơi vào đống đá mòn kia, Thánh Âm chỉ muốn chửi bậy...

Dân cổ đại mẹ nó còn chơi bom tấn à???

Thôi, kiếp sau đầu thai ta lại làm hảo hán.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »