Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3843 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 58
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (4)

❊ ❊ ❊

Thánh Âm trầm ngâm tiếp nhận nhiệm vụ. Trong đầu thì đem hệ thống chủ chửi lên bờ xuống ruộng rồi.

Nhìn vào đôi con ngươi tròn xoe đen láy trong suốt ngây thơ của tiểu hoàng tử Yến Hành. Nàng chợt cảm thấy thật mẹ nó đau đầu. Bản thân mình cư nhiên khốn nạn đến nỗi đem một nhóc tì vào chốn thanh lâu phong hoa tuyết nguyệt.

Ây dà, tội ác tày trời. Hệ thống chủ đang muốn ta vấy bẩn đoá hoa nhỏ của Tổ quốc à?

Thánh Âm cắn răng. Vấy bẩn...thì đành vấy bẩn!

Thiện style, thiện style! Bổn yêu tinh không có lỗi, lỗi là do hệ thống.

"Mẫu hậu ơi?" Yến Hành thấy Thánh Âm cứ đăm đăm nhìn mình với ánh mắt quái gở song người chẳng nói gì. Nhóc ngỡ là nàng không đồng ý, gương mặt trắng nhỏ bèn xụ xuống. Không ngờ trên đỉnh đầu lại được xoa xoa. Giọng nói thiếu nữ dịu dàng vang lên: "Được, nhưng mà vi nương sẽ đi cùng con."

"Ơ, thế cũng được sao?"

"Tất nhiên là được." Đừng nói là lén lút ra ngoài cung, chỉ cần nàng muốn là có thể tùy tiện dùng một thân phận mới nghênh ngang đi ra ngoài (*)Ngọ Môn.

(*) Ngọ Môn: Cửa chính hoàng cung.

"Hành nhi, bản cung đương đồng ý đưa con đi dạo chơi kinh thành chiều nay. Nhưng nếu tí bữa trưa con mà không ăn hết cơm thì chuyến đi chơi này liền hủy, nghe không?"

"Vâng thưa mẫu hậu." Yến Hành có động lực niềm vui thúc đẩy tâm tình. Ngoan ngoãn vâng vâng dạ dạ. Thậm chí để khiến cho Hoàng hậu hài lòng mà nhóc ta đòi ăn tới hai bát cơm đầy lận, khiến Thánh Âm hoảng hốt can ngăn lại. Không khéo ăn nhiều quá bội thực thì chết à?

Đúng là trẻ con mà.

Yến Hành đặt niềm tin vào nàng thế rồi, cộng thêm nhiệm vụ mà hệ thống đưa ra nữa. Tới chiều hôm đấy Thánh Âm đành phải "tâm không muốn nhưng thân thể rất thành thật", dắt cục bánh bao nhỏ đi dạo chơi kinh thành.

Sau khi ngồi nghiên cứu một nén nhang, nàng quyết định đưa Hành nhi đi vào Nhã Túy Các. Không phải thanh lâu nào cũng như chốn phong tình bụi trần. Thanh lâu thì còn có thanh lâu this, thanh lâu that. Và Nhã Túy Các là nơi khá đặc biệt...

Ít nhất thì nó còn thích hợp với trẻ em.

Ngồi xuống chỉnh sửa vạt áo cho Yến Hành, Thánh Âm dùng tay vuốt vuốt sao cho nếp áo trở nên mượt mà. So với trang phục tinh xảo của tiểu hoàng tử khi ở trong cung, thì bộ quần áo này nhìn đơn giản hơn nhiều. Nhưng cũng không kém phần tinh tế.

Yến Hành mặc thanh sam, hông đeo ngọc bội màu xanh ngọc cao quý, còn có thêm rải dây bện hồng bên cạnh. Gương mặt trẻ con phấn phấn nộn nộn, cặp mắt tròn xoe ngu ngốc đáng yêu. Trong tay nhóc còn đang bế mèo đen nhỏ lười biếng. Nhìn thế nào cũng là một tổ hợp cute cực điểm.

Yến Hành cùng Mồn Lèo đồng thời ngẩng đầu đưa mắt nhìn chằm chằm thiếu nữ trước mặt mình. Ánh mắt mèo đen thì toả sáng lấp lánh như sao, còn vẻ mặt tiểu hoàng tử tràn ngập ngưỡng mộ: "Mẫu hậu, trông người khác quá."

Thánh Âm là nữ nhân sống trong hoàng cung, nếu không có khẩu dụ của hoàng đế thì nàng không thể ra ngoài với thân phận Hoàng hậu được. Thế nên nàng đành phải cải trang thành thái giám. Áo khoác ngoài màu be, trông có chút mềm mại yểu điệu. Vạt áo phủ ít hoa văn sóng nước, ống tay áo rộng nhẹ nhàng lắc lư. Đai thắt lưng hơi lỏng lẻo. Ngón tay ngọc xoay xoay kim bài trong tay, Thánh Âm vuốt lại mái tóc, hỏi Yến Hành: "Con trông vi nương thế nào?"

Đây chính là trang phục của tổng quản nội thị trong cung Khôn Ninh.

"Rất không giống như cũ."

"..." Thánh Âm cảm thấy nàng thật mẹ nó ngu ngục khi hỏi đứa bé này về cái nhìn thẩm mỹ.

Nhìn xuống bộ ngực đồ sộ đã bị ép chặt, nàng quả thực hơi khó thở chút. Không chỉ vậy mà ngực vẫn phồng lên thật nhẹ nhàng. Nhìn qua thì rất giống một tên thái giám bia đia xinh xẻo.

"Tí nữa ra đường đừng có hở tí gọi mẫu hậu này mẫu hậu nọ nữa. Nếu con cứ kêu vậy là có nguy cơ cao chúng ta bị bắt về đấy."

"Thế con nên gọi người là gì ạ?"

Tiểu yêu tinh nhướn mày mỉm cười. Cầm tay Yến Hành dắt đi: "Gọi công công."

...

Thành công dùng (*)kim bài ngự tiền trong tay để hù đám lính canh cổng một phen. Thánh Âm rất tự nhiên công khai đưa Yến Hành ra cung. Kinh thành dù gì cũng là kinh đô đứng nhất quốc gia. Người người qua lại trên đường nếu không tính những tay lái buôn ra thì đa số đều là con cháu quý tộc.

(*) Kim bài ngự tiền: lệnh bài tượng trưng cho uy quyền đế vương.

Tất nhiên thì dân nghèo cũng có rồi, nhưng bọn họ đều cư ngụ ở ngoại thành.

Tiểu hoàng tử Yến Hành thân hình ngắn ngủn, mũm mĩm lăn lộn giữa dòng người quần hoa áo lụa. Ngắm nhìn khung cảnh xung quanh thích chí vô cùng. Nhóc ta ôm chặt mèo đen nhỏ không buông tay. Thánh Âm rất sợ lạc mất tiểu tử này nên đành phải cố đi sát bên người nhóc.

"Công công, cái này là chim giấy à?"

"Mua đã."

"Công công, sơn trà ngào đường có vị gì thế?"

"Mua thử."

"Công công xem kìa. Quán bà lão kia đang bán món đậu hũ thối, ta ăn thử được không?" Ăn xong sơn trà ngào đường, Yến Hành lại trông thấy quán ăn nọ tấp nập người đứng. Tính tò mò lại nổi lên. Kéo kéo ống tay áo Thánh Âm: "Công công, ta muốn ăn thử quán kia."

Nhưng Hải yêu mím môi lắc đầu: "Dạ dày người có hạn thôi, tiểu công tử."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »