Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3776 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 80
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (26)

❊ ❊ ❊

Sau khi gặm nhấm qua mĩ vị nơi bầu ngực của mỹ nhân rồi, Yến quận vương đại nhân rất sung sướng dùng tay mình tiếp tục xoa xoa nắn nắn, tiện tay xoa luôn nước bọt dư thừa còn dính trên ngực Thánh Âm. Nhìn xem, chàng ta cảm thấy những vết cắn trên đó thật đáng yêu làm sao!

Tựa đầu vào gối thở hụt mất mấy hơi, Thánh Âm muốn ngay bây giờ, nàng phải giết chết Yến biến thái!

Giết chàng! Mẹ kiếp! Tên này thực sự khinh nhục bản cung. Sống trong chốn lầu xanh năm xưa mà tiểu yêu tinh cũng chưa bao giờ bị người ta nhục mạ thân thể đến vậy.

"Nương nương tức rồi kìa." Yến Đà Lôi dường như rất thích chí bóp cằm Thánh Âm: "Người đang muốn giết thần lắm hả?"

"Ngươi câm mồm! Chết tiệt! Tốt nhất đừng để bản cung có cơ hội hạ thủ với Ngươi." Hải yêu căm giận trừng mắt với chàng ta, tiếp nhận ánh mắt đó của nàng, giọng Yến biến thái bỗng tràn đầy vui vẻ: "Thần rất mong chờ."

"Được rồi, câu hỏi thứ hai. Nương nương, Người có thích vị trí Hoàng hậu này không?"

Câu hỏi này mới phun ra khỏi mồm, Yến Đà Lôi liền bị Thánh Âm ban tặng cái nhìn dành cho những thằng thiểu năng.

Bị ngu lắm thế?

Nàng rất thích, so với làm Hoàng hậu, thì thực chất nàng thích làm Yêu hậu hơn...

Yến biến thái trầm ngâm quan sát vẻ mặt của tiểu yêu tinh, sau đó cắn nhẹ cái vào một bên ngực nàng, trầm giọng thều thào: "Thần hiểu rồi."

Ngươi hiểu thì mắc mớ gì phải cắn chỗ đấy?

Biến thái! Thánh Âm lại chửi tục tiếp.

"Âm Âm..." Yến Đà Lôi ngân dài giọng nói ra tên thật của nàng, ngón tay cầm lên một lọn tóc dài của thiếu nữ, hạnh phúc ngửi ngửi: "Thần muốn trói Người đi quá."

"..." Giờ hẳn không phải là trói, chỉ là buộc thôi. Nàng nhíu mày: "Không cho ngươi gọi tên bản cung như thế."

"Không cho gọi, thế kêu bảo bối vậy."

".... Gọi Âm Âm cũng được." Kêu như thế nghe còn xuôi tai hơn nhiều.

Thánh Âm không dám cựa quậy hai tay, tại vì cứ mỗi khi nàng làm điều này là hai chiếc gò bồng đảo kia sẽ lắc lư nhè nhẹ. Người ta nói ngực to là một lợi thế lớn, nhưng con yêu tinh này chỉ cảm thấy đây là một phiền phức lớn.

"Yến Đà Lôi, tay bản cung khó chịu." Nàng đang nói thật, hai tay bị xách lên với tư thế này khiến nàng cảm thấy thật không an toàn, cổ tay cũng tê dại hẳn rồi.

Thế là Yến biến thái rất hiểu lòng người tháo dây trói ở giường ra. Sau đó trói tay kiểu tư thế khác cho Thánh Âm. Nhân lúc chàng ta đang chuẩn bị thắt lại dây vải, sống mũi bèn xộc vào một mùi hương kì dị...

Thoang thoảng xíu xiu, mà y như cơn lôi điện chạy thẳng xuống bụng dưới của Yến Đà Lôi...

Con cá phát hiện ra tình thế của mình có xu thế sắp lật kèo thì rất rất hứng khởi. Bèn nhân lúc mê huyễn phấn của mình đang khiến gã đàn ông mê man, nhanh nhẹn lăn khỏi vòng tay chàng ta. Đã vậy, nàng ấy còn rất tận tâm đá thêm cái gối bông to mà Lưu Tổ Đế hay dùng cho chàng nữa chứ!

Đó, dùng nó mà giao lưu gián tiếp với nòi giống Hoàng thượng đi!

Nhíu mi nhìn phản ứng không bình thường của Yến Đà Lôi, Thánh Âm gấp gáp muốn tháo hết trói buộc trên cơ thể. Nhìn xem, hai cái chân của nàng cần được giải phóng ngay. Tiểu yêu tinh dùng hai tay giựt giựt, khó khăn lắm mới cởi trói được một bên chân.

Lưng nàng bị còng sắp mỏi rồi.

Tiếp, còn cái chân còn lại nữa!

Trong bóng tối, nàng không cảm nhận được gì cả, chỉ biết dựa vào bản năng của chính mình để giải thoát bản thân. Bên tai vang lên tiếng vải ma sát sột soạt cùng hơi thở thô nặng của người đàn ông, điều này càng khiến nàng ấy sợ hãi. Yến Đà Lôi là một kẻ mang độ nguy hiểm siêu max, không hiểu sao vì cái gì mà nàng bị chàng ta để mắt tới.

Tháo được, tháo được một chân cuối cùng rồi!

Thánh Âm hạnh phúc dùng hai chân rời khỏi giường, dùng miệng cắn cắn nốt chỗ vải buộc trên tay.

Thế là xong.

Trong không gian đen tối mù mịt, tiếng sột sà sột soạt vẫn liên tiếp kéo dài không ngừng. Tiểu yêu tinh nhanh nhẹn mò đâu ra hộp diêm, quẹt nhẹ một cái, châm lên chiếc nến nhỏ.?️Phạm vi chiếu sáng của cái nến không quá sáng nhưng vẫn khiến con người ta có cảm giác an toàn. Nhưng khi tầm mắt chiếu đến...

Ôi cha mạ ơi! Truyền thái y!

Thánh Âm âm thầm tự vả mặt mình mấy cái. Nàng khốn nạn quá! Sao có thể chảy máu mũi vì thân hình đẹp đẽ của Yến Đà Lôi đây!!!

Nhưng mà nó đẹp thật...Đây chính là nam thần đẹp trai khoai to, cơ bụng sáu múi có trong truyền thuyết nè.

Hải yêu chợt có xúc động muốn đem gã đàn ông này cưỡi. Tuy lúc trước đúng là chàng khinh mạ nàng, nhưng sống ở cái kiếp này...hiếm có người đàn ông nào đẹp từ mặt đến khoai vậy để nàng mờ - lem.

Phiền não cúi đầu giơ một tay ôm trán, Thánh Âm nghĩ. Có lẽ là do kiếp này sống chung với Lưu Tổ Đế bụng mỡ lâu năm quá, mới khiến nàng đói khát đến thế.

Lẽ ra bữa trước nàng nên nghe lời Lão Tú Ông, để sư phụ giới thiệu cho vài nam kỹ đẹp trai mới đúng.

Từ xưa đến nay, đều là Hoàng thượng nằm trên giường ngọc của Hoàng hậu rên rỉ a a hự hự. Bây giờ đang chứng kiến một người đàn ông khác không phải lão ta quả là một trải nghiệm mới mẻ. Con cá này thật biết hưởng thụ, đi đến bàn trà trong phòng, tùy tiện rót cho mình một ly trà hoa cúc và thưởng thức đông cung sống phiên bản "Ta và chiếc gối năm ấy."

Phải là "Ta cùng chiếc gối bây giờ" mới chuẩn.

Thánh Âm ngàn vạn lần không tính tới, tiếng rên rỉ của Yến Đà Lôi quá mạnh, hoặc có thể do cổ đại không có tường cách âm. Điều này đã đánh thức Hà Ngâu cùng ma ma canh phòng bên cạnh.

Một Hoàng hậu mà dám cắm sừng Hoàng đế...

Nghĩ thôi cũng không dám nghĩ hậu quả rồi.

___

< **Góc ban chiếu chỉ >

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết.

Trẫm từ trước đến nay đều tự nhận mình là Minh quân lòng mang thiên hạ, phổ độ chúng sinh. Ngày ngày luôn cố gắng chăm chỉ thiết triều, duyệt tấu chương...v...v...để chăm no cho dân chúng, phát triển cho đất nước. Nhưng hôm qua trẫm ngắm nhìn lại góc tối của giang sơn, mới phát hiện ra có quá nhiều cẩu lương rải rác khắp nơi. Đây là điềm báo...

Một điềm báo xấu mà các thần linh đưa ra cho chúng ta về ngôi vị Hoàng đế của trẫm cũng như an nguy về sau của đất nước.

Điều này cần được thanh trừ!

Thế nên mấy đứa à! Vị diện này SE nhá ??."

Ko sao đâu, SE này không khiến chúng khanh buồn, chỉ mỗi Yến Đà Lôi buồn thôi. ???** =)))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »