Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3806 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 67
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (13)

❊ ❊ ❊

Có nhân chứng là Bát công chúa, cục diện trong tức khắc liền thay đổi. Nghi Hoà không vui, lại càng không cam lòng liền ló đầu ra khỏi lồng ngực mẫu thân, cao giọng: "Ban nãy ngươi đâu có ở đây! Làm sao ngươi biết được người đẩy Vân Khinh là ta?"

Có Tấn An Trưởng công chúa làm hậu đài, cô nàng tự tin hơn hẳn.

Bát công chúa tuy sắp bị vạch trần bộ mặt giả dối song không hề lo sợ. Ẻm ta phải cố gắng tỏ ra thật bình tĩnh: "Ban nãy trong cung yến ta đã xin mẫu phi ra ngoài đi nhà xí. Trên đường về thì bắt gặp hai ngươi đang xung đột nên ta núp sau cái cây đó."

Vừa nói, ngón tay ẻm chỉ vào cái cây cổ thụ mà Yến Hành cùng thái giám Tiểu An đang đứng núp.

Thế rồi Bát công chúa càng thêm dõng dạc ưỡn ngực, dáng vẻ người tốt đầy chính nghĩa: "Nghi Hoà quận chúa, ta biết lần trước ngươi đấu tài nữ thua Vân Khinh, nhưng ngươi đâu thể vì thế mà đầy nàng ấy xuống hồ? Đừng tưởng bọn ta không biết ngươi có bao nhiêu ghen tị cùng nàng ấy."

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người ở đây đều cùng nhau gật gù. Tin tức mà hai tài nữ đấu đá nhau tại Nhã Túy Các bữa đó đã lan rộng khắp thiên hạ, và thật đáng ngạc nhiên khi người chiến thắng lại là Vân Khinh. Nàng ta đã vượt qua đệ nhất tài nữ kinh thành là Nghi Hoà quận chúa.

Ngẫm lại cũng thấy đúng.

Chuyện Tấn An Trưởng công chúa cùng phò mã đẻ ra đứa con gái cưng là Nghi Hoà. Vốn được mẫu thân cưng chiều từ nhỏ, bản tính của cô nàng cũng rất ngang ngược đó chứ.

Đầu óc mọi người như thể được sáng tỏ. Ánh mắt bất thiện lại bắn về hướng mẫu nữ Tấn An Trưởng công chúa kia. Quả nhiên là ngông nghênh, một chút thất bại nhỏ nhặt đó cũng không chấp nhận nổi mà phải chơi cung tâm kế với Vân Khinh.

Sắc mặt Nghi Hoà thoáng chốc tái nhợt. Ở đây ngoại trừ mẫu thân nàng ra, sẽ không ai nguyện ý tin tưởng nàng hết.

Nhưng lúc này, kể cả mẫu thân có nói gì thì sẽ không ai tin.

Không biết có phải do tức quá hoá hoa mắt hay không, Nghi Hoà thế mà vô tình trông thấy nụ cười đểu giả của Vân Khinh. Máu nóng trong cơ thể không khỏi sôi lên, nàng muốn chửi người.

Cũng thật may là có Tấn An giữ nữ nhi lại. Không cho con bé chạy ra gào miệng.

Nữ nhi của bà tính cách chưa đủ trưởng thành, còn non nớt quá. Sao đủ để đấu lại được tâm cơ của đám tiểu thư này đây?

"Ta tin tưởng con bé, nó sẽ không làm chuyện này."

Bát công chúa cảm nhận được quần chúng ăn dưa đã đứng về phe mình. Hào quang công lý càng thêm toả sáng: "Hoàng cô, con biết cô có điều khó xử nhưng Nghi Hoà có hành vi sai thì cũng phải biết đi xin lỗi Vân Khinh chứ ạ."

Thế rồi đám người lại hùa nhau đồng loạt gật đầu tán thưởng cách nói này của Bát công chúa. Đức vua phạm tội xử trí như dân thường. Huống chi đây bất quá chỉ là một quận chúa nhỏ nhoi.

Tấn An Trưởng công chúa sắc mặt âm trầm nhìn đám tiểu thư này ngồi diễn hí kịch. Nước mắt của Nghi Hoà có xu hướng chực trào, ánh mắt đầy căm phẫn nhìn Vân Khinh.

Ngay khi mà Vân Khinh đang lén lút dương dương tự đắc vì lừa người thành công thì lại có thêm một Trình Giảo Kim khác nhảy ra.

Một màn kịch mà sao lắm Trình Giảo Kim quá vậy?

Tiểu hoàng tử Yến Hành đứng cạnh thái giám Tiểu An. Trên tay Tiểu An còn là cây đèn lồng đã bị dập tắt. Yến Hành nhìn Bát công chúa, giọng điệu non mềm đầy khinh thường: "Vị tỷ tỷ này, tỷ không thể nói điêu được. Nãy giờ ta cùng Tiểu An đã đứng ở gốc cây cổ thụ có thấy tỷ đứng đây đâu."

Bát công chúa nhiều người có thể không biết, nhưng Thất hoàng tử thì chắc chắn ai cũng biết...

Không để cho hào quang chính nghĩa há mồm phản bác, Yến Hành đã chỉ vào Vân Khinh, rồi chỉ vào Nghi Hoà, rồi chỉ vào a hoàn. Mồm nói một lèo từng chi tiết nhỏ về sự việc xảy ra khi ấy.

Khác xa so với Bát công chúa chỉ biết nói mồm, vấn đề này qua miệng Yến Hành nghe tỉ mỉ hơn nhiều.

Quần chúng ăn dưa tiếp tục bị lật xe, đành phải bẻ lái thêm lần nữa. Tầm mắt bất thiện ban nãy nhìn Nghi Hoà lại hướng sang Bát công chúa cùng Bạch Liên Hoa. Đến cả Kính vương điện hạ xả thân vì mỹ nhân cũng không kìm được nảy lòng nghi ngờ.

Vẫn như cũ, Vân Khinh đáng thương cúi gằm mặt, không nói gì.

"Thất đệ, đệ nói điêu. Nay ta đứng ở cây cổ thụ cũng đâu thấy đệ." Hết cách, Bát công chúa đành phải dùng kế chữa lợn lành thành lợn què. Nói điêu như vậy càng khiến mọi người khó hiểu.

Nhưng ít nhất thì bên Tấn An Trưởng công chúa không bị chèn ép nữa.

Sự việc càng trở nên rối rắm.

Nghe vị tỷ tỷ xấu tính này gọi mình hai chữ "Thất đệ", đầu óc Yến Hành tòi ra dấu hỏi chấm. Ngộ ghê ha! Mình với tỷ này đâu có quen biết gì?

Không dưng kêu Thất đệ?

A không! Mẫu hậu từng dạy, phải luôn chú tâm vào sự việc trước mắt.

"Tỷ nói điêu, ta cùng mẫu hậu đứng trên cây theo dõi hai tỷ này cãi nhau. Ta cũng đâu có thấy tỷ ở đây đâu chứ. Phải không, mẫu hậu?" Nói đến câu hỏi cuối, Yến Hành ngẩng đầu lên nhìn thiếu nữ áo đỏ đang đứng tựa mình vào cây. Nội tâm thái giám Tiểu An bèn rùng mình một phen. Thánh Âm gõ gõ cây quạt giấy nắm trong tay, thấy từng người ngước mắt dùng ánh mắt kinh hãi nhìn mình. Nàng càng thêm bực dọc, không hài lòng nhìn nhi tử ngốc: "Hành nhi, con không thể đợi mẫu hậu xuống cây rồi nói chuyện này à?"

Thang của bản cung đâu???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »