Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 69
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (15)

❊ ❊ ❊

Mẹ ơi! Ánh mắt gì mà đáng sợ qué!

Thánh Âm cứng đờ người, cơ thể không sao nhúc nhích nổi. Cổ họng âm thầm nuốt ừng ực vài cái. Thân tâm không ngừng phun tào từng đợt sợ hãi tận cùng. Thật may là người đàn ông này không có ý định ném nàng vào ánh mắt địa ngục của chàng. Nhìn nhau chưa quá năm giây, Yến Đà Lôi rất nhanh đã thu hồi vòng tay về. Chàng nghiêng người, nghiêm túc thưa: "Nương nương, thứ lỗi cho thần vừa mạo phạm người."

"Không sao." Thánh Âm lén lau bớt đi mồ hôi dính trên tay mình, lùi về phía sau, cố cách xa người đàn ông nguy hiểm này vài bước. Sống ở thế giới đây lâu năm đến vậy, chưa có kẻ nào đủ mạnh để khiến cho Hải yêu nảy sinh sự hoang mang vậy cả.

Kẻ này...so với đám đại thần cứ động tí là lên cơn chập mạch thì khủng bố hơn nhiều.

Đà Lôi tuy đầu đang cúi, nhưng khi tầm mắt chàng thấy đôi cung ngoa đỏ của nữ tử đối diện cố cách xa mình vài bước. Đồng tử đen đặc càng thêm sẫm màu. Bàn tay ẩn giấu dưới lớp Nguyệt bào âm thầm siết chặt đầy đau đớn.

Những động tác của chàng, nàng không có thấy được. Cơ mà dù có thấy Thánh Âm cũng sẽ không bận tâm nhiều. Bản năng sinh tồn của nàng đang inh ỏi cảnh báo rằng phải tránh xa tên biến thái này ra...Dây dưa nhiều có ngày không khéo mất mạng.

Tiếp đất an toàn, Thánh Âm lập tức nhấc chân đi đến gần tiểu hoàng tử Yến Hành, phất ống tay áo ra lệnh cho lũ người vẫn cố quỳ nãy giờ: "Đa lễ đi."

Mọi người thở phào trong bụng, như được ban ân đại xá mà đứng thẳng lưng lên. Tay nghịch cây quạt giấy, Thánh Âm dùng ánh mắt như thể nhìn một con kiến ngu xuẩn dành cho Vân Khinh: "Từ khi bản cung ngồi được cái ghế Hoàng hậu này một năm thì lâu lắm rồi chưa có con chó điên nào dám cả gan đùa giỡn trong hậu cung của ta. Vân tiểu thư gan cũng thật lớn, dám lập kế ngay dưới mi mắt bản cung hãm hại vu khống hoàng thất."

Không ai dám cầu tình cho vị Vân tiểu thư này cả. Giờ dám cầu tình là đang đi kiếm đường chết!

Kính vương cũng thật si tình, một mực bảo hộ người yêu dưới ma trảo của Hoàng hậu.

"Vu khống người trong hoàng tộc, xử phạt đương nhiên sẽ rất nặng." Thánh Âm chĩa hướng mũi quạt giấy về hướng Bát công chúa. Dáng vẻ phân xử rất công minh: "Truớc tiên là ngươi, đồng phạm cùng nàng ta. Hình phạt của ngươi đơn giản thôi, nể mặt Châu quý tần, bản cung sẽ nương tay. Ngươi ra chuồng gà ở một tuần đi."

Ra đấy mà chơi một mình nha, đồ hào quang chính nghĩa giả dối!

Đám người ở đây nghe được hình phạt kì dị này, mém chút thì sặc nước bọt mà nghẹn.

Đến cả các chư vị phu nhân từng chơi trạch đấu nhiều cũng bất ngờ, sau bất ngờ thì bọn họ cảm thấy Hoàng hậu tuổi còn trẻ mà thủ đoạn thật con mẹ nó đẳng cấp. Đưa một thiếu nữ xinh đẹp, trắng trẻo ra chuồng gà bẩn thỉu ở một tuần. Khi quay về nàng ta sẽ hoá thành cái dạng gì chứ?

Hoàng hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!

Thánh Âm không hề biết trong đầu của đám chính thất vợ quan kia, hình tượng của mình đã nâng cấp thành thần. Để cho đám ma ma lực điền kéo Bát công chúa ra chuồng gà xong xuôi. Nàng lại hướng đến xử lí ả Bạch Liên Hoa: "Còn ngươi, ngươi đó. Sáng mai đem ra pháp trường (*)diệt môn."

Một lời ngắn gọn, quá đơn giản.

(*) diệt môn: giết cả nhà, ý là xử lý mỗi cha mẹ của đối phương. Khác với tru di tam tộc: giết từ đời ông bà trở xuống.

"Nương nương, không thể!" Vân Khinh trợn to con mắt đáng thương, ngẩng đầu hoảng hốt nhìn nàng. Còn Kính vương kinh hãi mở miệng ngăn cản ý tưởng điên rồ của Thánh Âm.

Đám người xung quanh cũng bị sự tàn ác này dọa cho đơ cả ra rồi.

Thánh Âm bất mãn vung quạt giấy tát vào mặt gã. Xoa xoa đầu Yến Hành, nàng cười lạnh nhìn Kính vương: "Kính vương điện hạ, nếu ngươi yêu mĩ nhân này đến vậy. Thì liền chịu tội thay nàng ta đi, bản cung bảo bệ hạ giáng mẫu thân ngươi thành Mẫn phi nhé. Có câu nói gì ấy nhỉ, tử làm mẫu chịu mà."

Có cái rắm á!

Đâu ra cái câu xàm xí thế?

Kính vương không dám trả lời, chỉ quỳ xuống dập đầu với Thánh Âm. Dường như quần chúng ăn dưa cũng nhận thấy biện pháp của Hoàng hậu quá mức tàn độc, đành quỳ xuống theo Kính vương xin người khai ân. Tùy tiện diệt môn một gia đình là không thể nào.

Thực chất Thánh Âm cũng không có ý định lôi kéo cả nhà người ta đi chết cùng. Cơ mà chứng kiến vẻ mặt kinh sợ của đám người này cũng khá thú vị đó chứ.

"Được rồi, nếu Vân tiểu thư không muốn diệt môn, liền vào phủ Kính vương làm trắc phi đi. Chiếu chỉ ngày mai bản cung sẽ sai người đưa tới phủ Lệnh Thượng thư."

Kính vương điện hạ, ngươi nên cảm tạ bản cung nhiều.

Thánh Âm ném lại duy nhất câu này, sau đó liền kéo Yến Hành đi rồi. Thái giám Tiểu An đứng lại nhìn chằm chằm vẻ mặt thất thần của Vân Khinh, nội tâm âm thầm khinh bỉ một phen. Đúng là đồ ngu, cả cái hậu cung này, đến cả Hoàng thượng cũng phải nhiều lần lấy lòng mua vui cho nương nương. Con ả này nghĩ mình là ai mà dám cả gan chơi đùa trong hoàng cung như vậy?

Hoàng hậu nương nương đi mất, đám đông dần dần tản về. Nhưng trong đầu bọn họ đã phấn khích muốn chết. Nghĩ coi, ý tứ của Hoàng hậu thật ma quỷ. Thượng thư dẫu gì vẫn là quan Tứ phẩm, ít nhiều cũng có tiếng nói trên triều đình. Giờ nương nương bắt đích nữ nhà người ta đi làm trắc phi là hủy hoại mất đời cô nương ấy rồi còn đâu.

Trắc phi cùng vương phi, là hai chức vị cách nhau cả trời với đất.

Tiếc là trông Kính vương coi trọng Vân Khinh kia thế, chỉ thấy buồn thay cho Kính vương phi.

Mặt mày xinh đẹp của Vân Khinh nghĩ đến sự bễ nghễ kiêu sa của người phụ nữ mặc hồng y vừa rồi. Biểu cảm liền trở nên vặn vẹo.

Hoá ra trên đời này, còn có kẻ đáng ghét hơn Nghi Hoà quận chúa.

Yến quận vương dùng móng tay vuốt nhẹ nếp áo giữa ngực, cặp mắt không cảm xúc nhìn đến vị Kính vương nọ đang cẩn thận bế mỹ nhân về phủ...

"Đừng để ả ta làm tổn thương gì đến nàng ấy."

"Vâng, thưa chủ nhân."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »