Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3790 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 89
hoàng hậu hồng hạnh xuất tường (35)

❊ ❊ ❊

"Hoàng hậu nương nương, vụ nổ lần trước đã để lại trong não Hoàng thượng một khối u." Quỷ y sau khi chẩn đoán bệnh tình cho Lưu Tổ Đế, chắp hai tay cung kính bẩm. Thái tử cùng Yến quận vương nghe được những lời này, sắc mặt bình đạm như đã sớm quen. Thánh Âm thì khỏi nói rồi, nàng cũng không có hứng thú gì cho cam. Chỉ có mỗi Đỗ ngự y yêu thích y thuật kia tò mò hỏi: "Khối u trong não? Thứ cho ta ngu dốt, xin Quỷ y có thể nói rõ hơn không ạ?"

Quỷ y không hề vì thấy Bạch Thuật ngu dốt hơn mình mà tỏ ra kiêu ngạo: "Trong đầu Hoàng thượng xuất hiện một cục thịt nhỏ. Cục thịt này chèn lên mạch dây thần kinh não của Ngài, gây ra hiện tượng hôn mê sâu. Nếu để trạng thái này lâu hơn nữa thì sớm muộn Hoàng thượng cũng khó giữ mạng."

Quỷ y tiếng tăm lừng lẫy, là người trong giang hồ, ăn nói không hề có phong cách giả dối cung đình. Đỗ ngự y rất sợ Hoàng hậu nương nương không ưng miệng lưỡi người ta, gây ra ác cảm.

Ông ta nghĩ hơi nhiều rồi.

Thánh Âm không quá quan tâm xem Lưu Tổ Đế bị bệnh gì. Mạng của lão may ra còn cầm hơi được mấy tháng nữa cơ: "Phương pháp chữa trị?"

Nghe đến phần này, Đỗ Bạch Thuật hứng chí hẳn lên. Dỏng tai lắng nghe bí truyền của Quỷ y. Nhưng khi nghe xong thì ông ta sợ mất mật.

"Nương nương, thần cần thực hiện một buổi xẻ mổ đầu của Bệ hạ, để gắp ra khối u chèn não đó. Chỉ cần loại bỏ được cục thịt đấy, khả năng Hoàng thượng khoẻ lại là có thể." Quỷ y lại cúi người thưa. Nàng ta mặc một thân nam trang đơn giản, mặt nạ bạc đeo lên mặt che khuất đi dung nhan kia đạo mạo kia. Ánh mắt như có như không cứ liếc đến gương mặt xinh đẹp vũ mị của Thánh Âm: " Đây chính là phương pháp duy nhất cứu Bệ hạ."

Còn hay không thì lão ta cuối cùng cũng về mơi chín suối, mồ yên mả đẹp mà thôi.

"Thực hiện theo điều ngươi muốn làm đi, Quỷ y. Nếu thiếu phụ tá thì có thể cùng Đỗ ngự y gọi thêm vài thái y khác vào." Nàng biết thừa, con hàng Vân Khinh này là đang soi xét xem nàng có phải là người xuyên không giống ả không?

Đột nhiên Quỷ y ngẩng phắt cái mặt lên, ánh mắt ả rất chói, khiến cho Hải yêu cảm thấy khó chịu cực điểm. Ả cất giọng lanh lảnh: "Hoàng hậu nương nương dường như không bị doạ sợ bởi biện pháp máu me này của thần." Rồi, ả quái dị cười khẽ: "Người không sợ thần giết chết Bệ hạ sao?"

"Làm càn!" Người nói ra hai chữ này, là lão thái giám tổng quản.

Thánh Âm phất tay ngăn cản ông ta: "Truyền lệnh của bản cung. Có Quỷ y ở đây chữa bệnh cho Hoàng thượng, chúng phi tần, vương gia lập tức lui về để trả lại không gian yên tĩnh nơi Dưỡng Tâm điện."

"À, vâng thưa nương nương." Thái giám tổng quản lo lắng cho mạng đế vương, liền bị Hà Ngâu đẩy lưng ra ngoài.

"Không sao, bản cung rất tin tưởng vào Quỷ y. Nhưng..." Tiểu yêu tinh đưa một tay vuốt tóc trên trán, nở nụ cười khuynh diễm động lòng người. Chỉ là tầm mắt không có tí ý cười nào hết: "Nếu ngươi thật sự giết chết Hoàng thượng, liền đem mạng của ngươi cùng Thái tử, Yến quận vương xuống địa ngục bồi chàng đi."

"Ha..." Vân Khinh lắc đầu không nói gì với nàng nữa, chuyển hướng sang Đỗ Bạch Thuật: "Để thực hiện ca mổ xẻ này, trước tiên chúng ta cần cạo đầu Bệ hạ ra. Tóc Ngài sẽ ảnh hưởng đến quá trình của ta."

Đỗ Bạch Thuật:"..." Cạo tóc Hoàng thượng?

Hoàng hậu cho phép sao?

"Đương nhiên là được." Lắc lắc ống tay áo, tặng cho Quỷ y một ánh mắt động viên: "Bản cung tin tưởng Quỷ y lắm. Bản cung ra trắc điện ngồi chờ tin tốt của ngươi."

Thánh Âm quay mình bước ra khỏi điện Dưỡng Tâm. Khoảnh khắc mà chân nàng đã bước ra khỏi cửa một bước, sau lưng nàng vọng lại giọng nói của Quỷ y: "Nương nương, Người...rất thông minh."

Rất thông minh?

Ý gì? Con cá này không có hiểu.

"Một người ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu bốn năm mà ngu thì đã sớm bị giết chết."

...

Trắc điện Càn Thanh cung.

Gục đầu trên bộ bàn ghế, Thánh Âm chỉ cảm nhận thấy tâm trí nàng dường như vẫn còn rất chếnh choáng. Đầu đau như búa bổ, cả thân thể chỗ nào cũng rất khó chịu. Nhớ đến lời nói đại nghịch bất đạo vừa rồi của Vân Khinh, mà Thái tử cùng Yến quận vương thân là thần tử lại chẳng có phản ứng gì sất...

"Định tạo phản sao?" Trước là Kính vương, giờ là Thái tử?

Mải mê suy nghĩ, ly trà trước mặt đã uống hết từ lâu. Vốn muốn tự rót cho mình ly trà nữa, ai ngờ trên đầu nàng bỗng xuất hiện một bóng người. Ấm trà được chàng ta cầm lên hộ, rót vào ly của nàng. Giọng điệu trầm trầm đó vang bên tai: "Nương nương đang rất phiền muộn."

Thực sự là, đối với Yến Đà Lôi, Thánh Âm không thể tỏ ra thái độ yêu thích hay bình thản được nữa. Nàng không cầm lên ly trà mà chàng rót, mắt lạnh nhìn gã đàn ông biến thái này thản nhiên ngồi cạnh mình: "Nhìn thấy ngươi, bản cung đều rất khó chịu."

"Vinh hạnh của thần, nương nương." Ánh mắt chàng tựa hắc diệu thạch đen thẫm, phản chiếu lại độc nhất bóng hình nàng. Nhưng Thánh Âm lại không hề thích ánh mắt đó, nó quá mức cố chấp và cực đoan.

Lướt từ trên xuống dưới nhìn Yến biến thái, khoé miệng nàng khẽ cong. Dù cho lúc này đang mặc lam y nhạt nhoà, thì gương mặt đó vẫn đẹp đẽ tới mức khiến chàng muốn quỳ phục: "Quỷ y kia là Vân Khinh, ngươi dám trái ý bản cung cứu nàng."

Đỉnh đầu một mảnh ấm áp, bàn tay to của người đàn ông khẽ khàng vuốt ve mái tóc nàng. Mặt chàng không biểu cảm giải thích: "Nếu Âm Âm không thích, đợi về sau thần sẽ giết ả."

"Tại sao không phải bây giờ?"

"..." Thánh Âm gỡ tay chàng ta ra khỏi đầu mình, hậu quả là tay nàng liền bị nắm lại, kéo ngã vài lòng chàng. Gương mặt bị ép ngẩng lên: "Nương nương yêu Hoàng thượng à?"

"... Ngươi lấy tư cách gì chất vấn bản cung?"

"Tư cách..." Giọng chàng như thể nhiễm thêm lớp sương lạnh lẽo: "Nương nương, cả Người lẫn Bệ hạ sớm không còn cách nào đối phó với chúng thần nữa rồi."

Thánh Âm cũng không chịu thua, nghiến răng rít với chàng. Mặc cho chiếc cằm xinh đẹp đang bị bóp chặt: "Ngươi cứu Vân Khinh, khinh nhục bản cung. Bản cung thật sự rất rất rất là chán ghét ngươi."

Riêng về cái khoản chàng ta cứu Vân Khinh kia, nàng đã muốn tát chết chàng rồi.

"Chán ghét thần ư?" Giọng nói của Yến Đà Lôi hơi hơi vụn vỡ: "Sao Người có thể chán ghét thần đây?"

Một tay của chàng, bế hẳn nàng lên đùi mình.

Chàng làm nhiều vì nàng như vậy, nhớ nhung nàng nhiều năm đến thế...

Để đổi lấy hai chữ "chán ghét" sao...?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »