Chỉ có gió mới biết câu trả lời

Lượt đọc: 68 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Phần hai

❊ ❊ ❊

6

Khi tôi bước về phía họ, vợ chồng Fabian và vợ chồng Tainados đang đứng cùng nhau. Họ đột ngột ngắt quãng câu chuyện, rồi sau đó lại cùng cất tiếng nói. Thật sự gần như có thể nhìn thấy cả nhũ hoa của Bianca Fabian, Towell chỉ nói quá lên một chút thôi. Cách ăn mặc của cô ta trông rất chướng mắt, dù bộ đồ thời thượng đó chắc chắn đã tiêu tốn một gia tài nhỏ. Cô ta vẫn giữ nguyên dáng vẻ của nghề nghiệp cũ, hơi quá suồng sã, hơi quá phô trương.

"Anh đang tìm kiếm kẻ sát hại ông Herman đáng thương sao?" Bianca cười mà chẳng vì lý do gì.

"Đúng vậy." Tôi nói.

"Tất cả chúng tôi đều có thể là hung thủ." Người đàn ông Hy Lạp nói, cái đầu của ông ta như đặt thẳng lên vai mà không có cổ, tay vuốt ve cánh tay của người vợ búp bê của mình. "Tất cả chúng tôi đều có lý do. Ông ta suýt chút nữa đã hủy hoại tôi—tất nhiên là danh tiếng của tôi. Tôi có một lý do. Fabian cũng có một lý do, phải không?"

"Đúng." Người sau đáp, ông ta lúc nào cũng nghiêm túc, "Tôi không cần phải nói với anh lý do đó là gì, Towell vừa mới nói cho anh biết rồi đấy."

"Sao ông biết?"

"Ông ta đã nói cho anh nghe, ngay lúc nãy."

"Nói cho tôi nghe?"

"Anh đừng diễn kịch nữa, ông Lucas. Chúng tôi đã thấy cách anh nhìn về phía vợ tôi và tôi."

"Gã đồng tính đó," cựu vũ nữ của "Lido" nói, hiện tại là bà Fabian, một trong những người phụ nữ giàu có nhất đất nước của cô ta, "dụ dỗ các cậu bé, chuyện đó hắn làm được. Chỉ riêng vì điều này, hắn đã đáng ngồi tù rồi. Lại còn thêm tội giết người! Ai có lý do tốt hơn hắn chứ?"

"Tại sao?" Tôi hỏi.

"Công ty con của Anh thuộc tập đoàn Cord," Tainados nói, "gần như thuộc về toàn bộ về tay hắn. Bởi vì Herman và Kilwood đã phá sản vì đầu cơ ngoại hối. Đây không phải là lý do sao?"

"Ra là vậy," tôi nói, "tất nhiên có thể là một lý do. Tôi cứ tưởng tất cả các người là bạn tốt của nhau chứ."

"Chúng tôi đúng là bạn tốt," Melina Tainados nói, "nhưng chúng ta luôn có thể diễn một vở kịch sát nhân nhỏ mà, phải không?" Cô ta cười. Mọi người đều cười.

"Vâng, tất nhiên là các người có thể." Tôi nói.

Một người phục vụ mang khay rượu sâm panh đến lần nữa. Ở đây tâm trạng tôi khá thoải mái. Melina Tainados, người có khuôn mặt búp bê này, đề nghị chúng tôi cùng gửi một tấm thiệp cho bà Ilde Herman đáng thương đang đau ốm. Pascale lấy một tấm thiệp. Tôi để Tainados viết, hai dòng. Sau đó tôi để Fabian viết, hai dòng. Tiếp đến là vợ của Sagantana. Kể cả Sagantana cũng viết vài câu, trông ông ta cứ như vừa cưỡi ngựa đến vào ngày hôm qua vậy. Sau đó những người phụ nữ ký tên, bao gồm cả Pascale. Thế là tôi đã có chữ viết tay của tất cả mọi người.

"Tôi sẽ gửi tấm thiệp này từ khách sạn." Tôi nói, nhét nó vào túi trong của chiếc áo khoác vest.

7

"Ngày mai anh hãy đến nhà chúng tôi nhé." Jose Sagantana nói với tôi một lúc sau đó, "Tôi tin rằng mình có chuyện quan trọng muốn nói với anh." Chúng tôi đều nói tiếng Pháp, một số người kèm theo giọng địa phương khủng khiếp. Ông ta đưa danh thiếp cho tôi. "Tôi không muốn nói chuyện ở đây. Không nói chuyện ở nhà bạn bè."

"Liên quan đến chuyện gì?"

"Anh đang tìm một kẻ sát nhân, đúng không?"

"Đúng." Tôi nói.

"Vậy là được rồi." Ông ta nói. Ông ta cúi chào, rồi cúi thấp hơn nữa về phía bàn tay của Pascale. Cô ấy đã đi tới. "Thân yêu của tôi, trông cô có vẻ tuyệt vời lắm." Sagantana nói. Ông ta lại nói với tôi: "Anh có thể đến sau chín giờ. Tôi đợi anh."

"Ông quá khách sáo rồi." Tôi nói.

Angela đứng một mình bên cạnh bậc thềm, bậc thềm dẫn từ bục cao xuống khu vườn tối đen. Cô ấy cầm một chiếc ly trên tay, đang hút thuốc.

Tôi bước về phía cô ấy.

8

"Thế nào." Angela nói, "Đây có phải là một đêm thành công đối với anh không?"

"Mọi thứ đều khiến người ta bối rối," tôi nói, "nhưng tôi đã có tiến triển."

"Tốt." Angela nói.

"Cô bị sao vậy?" Tôi hỏi. Cô ấy mặc bộ đồ trắng kéo dài trên mặt đất, mái tóc đỏ rực, đứng trước nền khu vườn đen kịt, trông như một mỹ nhân trong tranh.

"Không có gì. Sao vậy?"

"Cô bỗng dưng thay đổi, Angela."

"Tôi thay đổi sao?"

"Cô thay đổi rồi, bị làm sao vậy? Tôi đã làm gì à?..."

"Không phải anh, Robert."

"Vậy là ai?"

"Pascale." Cô ấy rít mạnh thuốc, "Tôi biết cô ấy không có ác ý, nhưng câu nói đó của cô ấy quá mức khiến người ta ngượng ngùng, đây là điều duy nhất làm tôi thấy khó xử. Cô ấy lúc nào cũng chỉ muốn thấy tôi vui vẻ. Cô ấy rất thích anh, nhưng điều đó còn lâu mới là lý do để tuyên bố chúng ta là một cặp."

"Không," tôi nói, "đáng tiếc là không phải. Ý cô là, chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra sao?"

"Robert, chính anh đã nhờ tôi sắp xếp bữa tiệc này. Tôi chỉ muốn giúp anh."

"Cô lúc nào cũng muốn giúp tôi." Tôi nói, "Xin hãy trả lời câu hỏi của tôi, Angela."

"Pascale mời chúng ta ngày mai đến du thuyền của họ, bảo chúng ta mười một giờ rưỡi có mặt ở bến tàu Cantor. Cô ấy quả là một bà mai tốt."

"Có phải như vậy không: Tôi yêu cô, nhưng đây chỉ là mong muốn đơn phương của tôi. Điều này không liên quan gì đến cô. Có phải vậy không?"

"Phải, Robert, là như vậy. Tôi đã từng có trải nghiệm tình yêu của mình, anh biết đấy. Đó không phải là trải nghiệm tuyệt vời. Tôi thà có một người bạn tốt, còn hơn là lại có một mối tình kết thúc trong đau khổ."

"Đây là nói dối." Tôi nói, "Vậy thì, Pascale làm sao biết được nhiều tình hình của tôi như thế? Cô ấy làm sao biết được tôi rất yêu cô? Ai đã nói chuyện này với cô ấy?"

"Tôi," Angela thì thầm, "tôi. Qua điện thoại. Chúng tôi đã gọi điện cả tiếng đồng hồ, khi anh đang ở Düsseldorf. Dường như..." Angela quay sang tôi, lúc này cô ấy cười tươi, trong mắt lại có tia lửa vàng kim đó, "dường như tôi đã kể rất nhiều tình hình về anh."

"Ra là vậy." Tôi nói, cảm thấy một luồng hơi ấm hạnh phúc chảy khắp cơ thể mình, "Vậy thì tất nhiên không bao giờ có thể nói đến chuyện tình yêu, không bao giờ."

"Không bao giờ có thể nói đến, không thể nói đến." Angela nói, mỉm cười nhìn tôi.

Ánh mắt tôi chăm chú, trong lòng nghĩ, để thực sự hiểu được sự vĩ đại của hạnh phúc, một người có lẽ phải giả định mình đã đánh mất nó rồi lại giành lại được. Trải nghiệm bất hạnh tất nhiên thuộc về loại thí nghiệm này.

"Tiếc cho hai chúng ta." Tôi nói.

"Đúng," Angela nói, "phải không?"

"Ngày mai chúng ta ra biển nhé?"

"Tôi đã đồng ý rồi. Anh phải làm việc sao?"

"Tôi có thể sắp xếp." Tôi nói.

"Anh thật tốt, Robert. Anh thật sự quá tốt."

"Tôi yêu cô," tôi nói, "tốt như vậy chỉ là chuyện nhỏ thôi."

Zeberg tóc vàng bước tới, một tay cầm ly rượu, tay kia cầm điếu thuốc. Anh ta cũng mặc bộ vest trắng.

"Tôi không làm phiền chứ?"

"Không hề." Angela nói.

"Tất nhiên là có làm phiền rồi." Tôi nói.

Nói xong cả ba chúng tôi cùng cười lớn.

"Bà Herman nhờ tôi gửi lời hỏi thăm." Zeberg nói, khi cái miệng đó mỉm cười nói chuyện, ánh mắt anh ta lạnh lùng đánh giá tôi. "Lời hỏi thăm chân thành nhất. Cả cô nữa, bà Delphia. Bà Herman ốm không thể đến được, bà ấy vô cùng lấy làm tiếc. Mọi người nói chuyện đều khá lớn tiếng, tôi tình cờ nghe nói ở đây đang chơi một trò chơi kỳ lạ." Zeberg nói.

"Đúng," tôi nói, "trò chơi sát nhân. Ai chơi? Mỗi người có một ý kiến riêng."

"Cũng có người cho rằng tôi sẽ là kẻ sát nhân sao?" Zeberg hỏi.

"Không, không ai cả." Tôi nói, "Không ai nghi ngờ ông."

"Chuyện này lạ thật." Zeberg thốt lên, "Thật sự rất lạ. Không ai nghi ngờ tôi sao?"

"Ông đã làm à?" Tôi hỏi.

"Tất nhiên." Zeberg vui vẻ nói, "Tôi vốn định thú tội với anh ngay lập tức. Là tôi không đúng."

"Theo ông thì ai đáng nghi?" Angela hỏi.

"Thưa bà, hỏi thẳng như vậy chỉ nhận được câu trả lời thẳng thắn tương tự thôi. Bà có nghĩ bạn của bà là Claude Trabault sẽ là kẻ sát nhân không? Bà có hiểu mối quan hệ của anh ta với ngân hàng Herman không?"

"Trong ngân hàng của các ông thường công bố những chuyện như thế này sao?" Angela hỏi.

"Tôi nghe anh ta nói với mấy vị quý ông khác vừa nãy, còn bảo tôi làm chứng nữa."

"Ra là vậy."

"Đúng, chính là như vậy, anh thấy đấy, ông Lucas. Anh nghĩ sao về chuyện này?"

"Rất coi trọng." Tôi nói, "Đầu tiên, trước khi ông đến, chính Trabault đã nói với tôi về chuyện này rồi."

"Vậy thì anh ta nói hơi thường xuyên quá rồi." Zeberg nói, "Anh ta cứ ngoài chuyện đó ra không nói gì khác. Ngoài ra, chữ viết tay của tôi có giúp ích gì cho anh không?"

"Tôi không hiểu ý ông."

Chú chó nhỏ Naftali cong chân đi lướt qua chúng tôi một cách thong dong thoải mái.

"Anh từng bảo tôi viết tên loại nước hoa của tôi. 'Rough Pottery'."

"Đúng, bây giờ tôi nhớ ra rồi." Tôi nói, "Thật sự đấy, ông Zeberg, ông đọc tiểu thuyết trinh thám nhiều quá rồi."

9

"Anh không nghe lời khuyên. Anh lạnh lùng vô tình. Anh không có lòng trắc ẩn, nên cũng sẽ không có ai thương hại anh. Trừ khi là kẻ ngốc, không ai sẽ mặc kệ sự hủy diệt mà không phản kháng. Xung quanh anh không có kẻ ngốc nào cả, Herbert, điều này anh nên biết. Điều này anh cũng biết."

Những câu này, được viết bằng tiếng Pháp trên một tờ giấy trắng bóng, là khi tôi đến chỗ ông ta lần đầu tiên, Louis Laclos thấp bé, buồn bã đã cho tôi xem.

"Chúng tôi đã lục soát biệt thự Herman—chủ yếu là phòng của ông ta. Diamond Ilde không hề phản đối việc lục soát, chúng tôi đã phát hiện ra thứ này trong ngăn kéo bàn làm việc." Ông ta cho tôi xem tờ giấy này, "Tất nhiên là chữ viết đã được ngụy trang, nhưng vẫn có công dụng."

"Có dấu vân tay không?"

"Một cái cũng không. Chúng tôi đã mang nó đi, không nói với bất kỳ ai. Thu thập chữ ký của tất cả những người tham gia, tốt nhất là viết vài câu, giao cho chuyên gia chữ viết tay so sánh, chúng tôi làm khó hơn anh. Anh có sẵn lòng chịu trách nhiệm việc này không?"

Tôi chấp nhận việc này. Bây giờ tôi đã có chữ viết tay của tất cả những người đàn ông và phụ nữ liên quan. Không, tôi nghĩ, không phải tất cả. Thiếu của Herbert Herman, vợ chồng Binet và vợ chồng Simon, những nạn nhân đó. Đây là loại chuyện nhảm nhí gì vậy, tôi nghĩ.

Đây có phải là chuyện nhảm nhí không?

10

"Tôi nói này, tại sao nhất định phải mặc đồ Pucci? Nó lúc nào cũng là kiểu cũ. Cùng giá tiền đó tôi có thể mua được những bộ quần áo đẹp khác của Nina Ricci!"

"Tôi xin cô—hội nghị hạn chế vũ khí chiến lược! Tình hình thực tế thế nào? Cô cũng rõ như tôi thôi, người Mỹ và người Nga đang liên tục tiến hành các vụ thử nghiệm tên lửa hạt nhân đa đầu đạn dưới lòng đất."

"Tôi nói cho anh biết, cô ta có quan hệ mập mờ với tài xế của mình, người thân yêu nhất của tôi ạ. Điều này anh không cần nghi ngờ."

Cuộc trò chuyện trên bàn ăn...

Ba người hầu cực kỳ lịch sự mang thịt, rau, cơm và xà lách lên.

"Vợ chồng Trabault hạnh phúc," Melina Tainados nói với tôi, "thế này mới giống người hầu chứ. Có thể tin tưởng những người cấp dưới này. Còn chúng tôi... tôi xin anh hãy nghĩ xem, tủ lạnh đặt sau đàn piano, để không bị người hầu ám hại, trên tủ đầu giường đặt một khẩu súng lục!"

"Phải đấy, điều này thật là đáng sợ." Tôi nói. Cô ta nghiêm túc gật đầu, tôi lại cảm thấy mũi giày của Angela đang đá vào giày tôi. Chưa từng có người phụ nữ nào làm như vậy. Nó sắp làm tôi phát điên rồi. Angela lúc này đang trò chuyện với người ngồi bên phải cô ấy là Paul Zeberg.

"Anh nghe tôi nói này!" Angela kêu lên, "Ông Zeberg nói chuyện thật sự quá thú vị."

Trên bàn im lặng hẳn xuống. Ngay cả John Kilwood cũng ngẩng đầu lên. Anh ta gần như chẳng ăn gì, chỉ uống rượu liên tục. Anh ta dường như uống rượu đến tỉnh cả người.

"Mỹ đã tổ chức một hội nghị thúc đẩy thương mại và phát triển tại Santiago, Chile." Zeberg giải thích, "Tôi đã đến dự. Khi sự việc bất hạnh này xảy ra ở đây, hội nghị đang diễn ra đến cao trào. Tôi bay thẳng từ Chile đến bên bà Herman. Nhưng trước đó tôi đã nghe một đống bài phát biểu tại hội nghị, bao gồm cả bài phát biểu của chủ tịch Liên đoàn Công đoàn Tự do Quốc tế. Có vẻ như chắc chắn sẽ xảy ra tranh chấp với những người này—chủ động triển khai tranh luận."

"Với công đoàn?" Melina Tainados kinh hãi hỏi, "Chủ động?"

"Yên lặng." Chồng cô ta nói.

"Họ muốn làm gì?" John Kilwood hỏi, tỉnh táo một cách đáng kinh ngạc.

"Được rồi," ông Paul Zeberg phong độ nói, nói bằng một giọng Pháp không chút ngữ điệu địa phương, "như chủ tịch đã nhấn mạnh, công đoàn thấy các tập đoàn đa quốc gia gây ra mối nguy hiểm khá lớn đối với quyền lực mà họ thực thi. Họ làm là các thao tác vốn quốc tế."

"Nếu không thì họ nên thao tác thế nào chứ?" Sagantana lầm bầm nói.

"Đó không phải là thao tác," Zeberg nói, "người phát ngôn giải thích rằng, nguy hiểm nằm ở chỗ các tập đoàn đa quốc gia này tự cho rằng không cần phải giữ lòng trung thành với một quốc gia nào đó. Họ có thể trốn tránh một sự kiểm soát dân chủ, bất kể là hình thức nào—cũng trốn tránh mọi trách nhiệm xã hội."

"Đây là chuyện của công đoàn trong nội bộ mỗi quốc gia." Fabian nói, nhìn người hầu đang bưng một cái đĩa đứng sau lưng mình cười, "Không, cảm ơn, tôi không cần gì nữa cả." Zeberg tiếp tục nói: "Tôi thì không quan tâm mình bị nghi ngờ là người đại diện cho công đoàn..."

"Vậy ông là vì cái gì?" Bianca Fabian kêu lên.

"Câm miệng đi." Chồng cô ta lầm bầm nói. Tôi nhìn Bianca. Bộ đồ của cô ta quả thực xẻ quá rộng.

"Tôi chỉ giới thiệu đơn giản thôi," Zeberg bình tĩnh nói, "xin lỗi nhé, thưa bà. Tôi có suy nghĩ riêng của mình. Chúng ta không còn sống trong xã hội tư bản thế kỷ mười chín nữa. Thế giới đang biến động dữ dội. Công đoàn sẽ bất chấp mọi giá. Tôi lo rằng, nếu chúng ta không thể thương lượng với họ, họ sẽ thắng."

"Chỉ cần những vị lãnh đạo công đoàn vẫn còn tham nhũng," Bianca Fabian nói, cười một cách thô tục, "thì điều này không khó. Sau bữa tối chúng ta còn đến sòng bạc không?"

Những người hầu rót thêm sâm panh. Kilwood nhận được một ly rượu whisky đầy. Những ngọn nến rung rinh nhẹ.

"Tất nhiên rồi, chúng ta đến sòng bạc, Bianca." Tainados nói, "Nhưng công đoàn không hề tham nhũng, không hề. Zeberg nói đúng, phải thương lượng với họ."

"Vậy các người cứ trực tiếp thương lượng với quỷ dữ đi." John Kilwood nói.

"John," Towell tức giận nói, "anh không chỉ là một gã say rượu, một kẻ ngốc, mà còn là một gã ngốc máu lạnh, không có chừng mực. Chúng ta thực sự muốn đợi đến khi mọi chuyện đúng như công đoàn nói sao?"

"Đây chính là câu hỏi duy nhất tôi muốn đặt ra cho các người." Zeberg nói, "Vì điều này tôi mới nói chuyện ở Santiago. Tôi xin lỗi nếu tôi làm các quý bà cảm thấy nhàm chán."

"Tôi luôn đặt cược theo cùng một cách, hai người hàng xóm bên trái và bên phải số không cộng với hai mươi chín." Bianca Fabian nói. Cô ta bây giờ hơi say rồi.

"Ngày mai lên tàu!" Pascale thì thầm vào tai tôi qua bàn ăn, "Hai người trông đẹp đôi quá."

"Pascale, xin đừng nói như vậy nữa." Angela nói.

Pascale cười cười.

"Angela đỏ mặt rồi! Thực sự đỏ mặt! Cô ấy vẫn còn có thể đỏ mặt! Ước gì tôi cũng có thể. Ôi trời, lần cuối cùng tôi đỏ mặt là khi nào nhỉ?"

Tôi lại cảm thấy mũi giày của Angela đá vào giày tôi.

11

Khoảng mười một giờ, nhóm người này bắt đầu khởi hành.

Angela giải thích với tôi: "Chúng ta lái xe đến sòng bạc 'Baoan Jing'. Nó nằm ở phía tây đường Thập Tự, gần bến tàu cũ. Đó là cái gọi là sòng bạc mùa đông. Mùa hè, từ tháng sáu, 'Palm Beach' mở cửa, đó là sòng bạc mùa hè. Nó nằm phía sau bến tàu Cantor, ở phía bên kia đường Thập Tự."

"Trong 'Baoan Jing' rất thoải mái. Ở đó cũng có thể ăn uống, ăn ở nhà hàng 'Đại sứ'. Ông chủ nhà hàng đó, ông Mario, thật sự rất tuyệt vời." Bianca Fabian nói. Chúng tôi đứng trong phòng khách. Những người phụ nữ quàng khăn choàng của họ, mặc áo khoác lông chồn và lông sóc. Angela quàng một chiếc khăn choàng lưới màu trắng. Các vị khách vừa trò chuyện vừa đi về phía xe của họ. Tôi ngoái nhìn lại, tay cầm một tờ giấy bạc một trăm franc.

"Anh tìm gì vậy?"

"Tôi rất muốn để lại chút tiền cho người hầu ở đây."

"Anh hãy đặt nó vào chiếc đĩa này đi." Claude Trabault nói, nhìn tôi một cách kỳ lạ. Chiếc đĩa đó đặt trên một chiếc tủ cũ, bên trong đã có vài tờ tiền rồi. Tôi đặt tiền của mình vào. "Anh là người đầu tiên đấy." Trabault nói.

"Cái gì?"

"Cho người hầu tiền tip. Những tờ tiền khác là tôi bỏ vào, để giữ thể diện trước mặt người hầu của tôi."

"Ông muốn nói, trong những tỷ phú này không có ai..."

"Không có ai cả. Vì vậy họ mới là tỷ phú. Trong số những quý ông ở đây hôm nay có một vị—tôi không thể nêu tên ra—thường xuyên được mời đến nhà chúng tôi, nhưng ông ta không bao giờ cho người hầu dù chỉ một chút, đến nỗi Pascale một tối nọ đã nói với ông ta: 'Người hầu đã bàn tán về ông rồi đấy. Vì vậy tôi đã đưa cho họ năm mươi franc, nói là ông cho.' Vị này nghe xong nổi trận lôi đình, kêu lên: 'Năm mươi? Cô đáng lẽ phải cho họ một trăm, Pascale! Thế này họ sẽ nói tôi keo kiệt mất!'" Chúng tôi cười. "Một trăm, giống anh đấy. Anh cho nhiều quá rồi. Những người khác không cho một xu. Anh sẽ không bao giờ trở thành người giàu được đâu." Trabault nói.

"Không, tôi lo là sẽ không bao giờ." Tôi nói.

"Nhưng tôi hy vọng anh là một người hạnh phúc." Claude Trabault nói.

Tôi bước về phía Angela, chúng tôi đi ra ngoài trời. Vài người tài xế mở cửa xe Rolls-Royce, chiếc Jaguar mười hai xi-lanh và một chiếc Mercedes 600. Khách của nhà Trabault chui vào xe. Bãi đỗ xe và con đường dẫn đến cổng chính cũng được chiếu sáng bởi những chiếc đèn lắp trong bụi cây.

Angela nói: "Thực tế ở Cannes chỉ có thể đến sòng bạc. Ở đây không có chỗ nào khác hay ho, chỉ có hộp đêm cho giới trẻ thôi."

"Điều này có thể sao? Ở một thành phố như Cannes!" Tôi nói.

"Sòng bạc toàn cầu đều có quyền lực rất lớn. Thực tế anh có thể thực hiện mọi thứ hoặc ngăn chặn mọi thứ—ví dụ như mỗi lần cạnh tranh. Ở đây cũng không khác gì. Anh muốn làm gì?" Angela để xe cô ấy từ từ tiến dọc theo con đường sỏi, đi theo sau chiếc Rolls-Royce của Fabian. "Những chiếc đèn trong bụi cây này thật lãng mạn, phải không?"

"Đúng vậy," tôi nói, "rất lãng mạn."

"Vợ chồng Trabault rất hòa nhã."

"Rất hòa nhã." Tôi nói, "Có vẻ như cô đã tha thứ cho Pascale rồi?"

"Gì cơ, Robert." Angela nói. Cô ấy im lặng cho đến khi chúng tôi lái xe ra đường lớn. "Anh có thu hoạch gì không?"

"Tôi tin là có." Tôi nói, "Tôi sẽ sớm có thêm thu hoạch nữa."

"Tốt quá." Cô ấy vươn tay chạm vào tay tôi, "Robert?"

"Ừ?"

"Anh biết không, còn chuyện gì cũng rất tốt nữa không?"

"Chuyện gì?"

"Cả hai chúng ta đều từng rất nghèo khổ." Angela nói.

12

"Số bốn, số chẵn, màu đen không có!"

"Số mười ba, số lẻ, màu đen số lớn!"

"Số bảy, số lẻ, màu đỏ không có!"

Người quản trò lớn tiếng báo cáo những con số vừa xuất hiện trên mỗi bàn đánh bạc. Rất nhiều bàn đánh bạc cùng đánh một lúc, căn phòng rộng rãi, sang trọng, thoải mái kiểu cũ này chật kín người. Một người đàn ông Ý nhỏ con cố hết sức gào thét, dùng tiếng mẹ đẻ của mình hét lên những lời chúc phúc may mắn. Ông ta thắng. Tôi thấy, họ đưa cho ông ta rất nhiều tiền.

"Ông ta sau khi thua cũng gào thét như vậy." Angela nói với tôi, "Ông ta tối nào cũng ở đây, liên tục mấy tháng rồi. Dẫn theo vợ và bạn bè. Họ cổ vũ cho ông ta. Ông ta luôn đặt cược số lớn nhất, thua hết tiền cược của mình, thường chỉ cần vài phút."

"Cho đến tận bây giờ, tối nay ông ta đã thua sáu trăm ngàn franc," một quý ông lịch sự, không gây chú ý đứng bên cạnh chúng tôi nói, cúi chào Angela, "Chào buổi tối, bà Delphia."

Angela giới thiệu cho chúng tôi.

Người đàn ông lịch sự này là một trong số rất nhiều "cảnh sát" làm nhiệm vụ ở đây, để ý đến những người đánh bạc, sòng bạc nào cũng như nhau. Angela quen hầu hết bọn họ.

"Người này," cô ấy nói, tiễn người đàn ông không nổi bật đó đi, "có một cô con gái, trông cô bé như một thiên thần. Ông ta từng đưa con bé đến Cannes một lần. Tôi đã vẽ chân dung cho con bé. Miễn phí, vì điều đó làm tôi vui. Vì thế ông ta giúp tôi cắm những thanh gỗ trên bục cao. Ông ta là một người làm vườn giỏi. Ông ta luôn chăm sóc hoa cho tôi."

Nhóm người đi cùng chúng tôi nhanh chóng tản ra, ai đánh bạc nấy, vợ chồng cũng tách ra. Tôi thấy, Bianca Fabian thúc giục chồng cô ta thế nào, ông ta đang ngồi bên cạnh một bàn đánh bạc màu xanh, cho đến khi ông ta đưa cho cô ta vài thẻ cược. Bianca đến chỗ chúng tôi, mặt cô ta méo xệch.

"Các người xem kẻ keo kiệt này đi!" Cô ta nói, "Chồng tôi, phi! Ông ta mới cho tôi hai trăm franc, vì tôi hết tiền rồi còn muốn đánh. Ông ta, ông ta thua mấy ngàn. Phải làm như Maria mới được."

"Maria làm thế nào?" Tôi hỏi.

"Maria lúc nào cũng mặc bộ lễ phục dạ hội có miếng vải che phần mông đó, đúng không? Giờ thì tôi đã hiểu tại sao rồi. Có lần cô ấy cho tôi xem, bên dưới miếng vải đó là một đường viền may đầy những chiếc túi nhỏ. Maria giấu số tiền thắng cược vào trong đó. Nếu thắng, cô ấy sẽ giấu chồng mình. Có lúc cô ấy ngồi đó, trông như sắp khóc. Chồng cô ấy không đành lòng nhìn, liền đưa thêm tiền cho cô ấy, đưa ngay lập tức. Ông có biết Maria đã tích góp được bao nhiêu tiền rồi không? Tôi thật ngu ngốc!" Cô vội vã chạy về phía một bàn đánh bạc, len lỏi qua đám người chơi.

"Ông có thấy cái đó ở trên kia không?" Angela chỉ lên trần nhà. Trên một cây cột, một chiếc hộp nhỏ được lắp đặt kín đáo. "Đó là camera giám sát. Ở đây đâu đâu cũng có. Khách hàng luôn bị theo dõi hoặc bị ghi hình."

"Nhưng tôi thậm chí còn vào đây mà không cần vé vào cửa."

"Đúng," Angela nói với nụ cười tinh quái, "vì có tôi đi cùng ông. Tôi cũng chẳng cần vé. Tôi đã nói với ông rồi, tôi là một trong những người sáng lập 'Liên đoàn Du lịch'."

Sòng bạc mùa đông có các sảnh đánh bạc, nhà hát và nhà hàng "Đại Sứ", tòa nhà màu hồng nằm ở phía cuối cầu cảng Albert-Edward, ngay gần bến cảng cũ nơi có văn phòng của Laclos và bến cảng Maritime, nơi có những chiếc tàu nhỏ chạy đến các hòn đảo.

"Mười giờ, số chẵn, không có màu đen!"

Người đàn ông Ý thấp bé tức giận chửi thề.

"Ông không chơi à?" Angela hỏi tôi.

"Việc này làm tôi thấy chán," tôi nói, "nhưng tất nhiên tôi cũng sẽ chơi một chút."

Tôi cùng cô ấy đi về phía quầy đổi tiền. Đằng sau đó là một căn phòng, có trang bị két sắt tự khóa bằng thép. Angela lấy một chiếc chìa khóa từ trong túi xách ra.

"Tôi quay lại ngay. Tôi lấy chút tiền."

"Lấy từ đâu?"

"Từ két sắt của tôi. Két của tôi ở đây này," cô cười nói, "giấy tờ, tiền bạc, trang sức và tất cả mọi thứ! Chiều qua tôi mới đến lấy bộ trang sức đang đeo. Tại sao tôi phải gửi tiền vào két sắt ngân hàng làm gì? Chiếc ở đây dùng miễn phí cho tôi..."

Cô ấy đi rồi.

Tôi đổi một trăm Franc lấy hai đồng phỉnh năm mươi Franc. Tôi thực sự chưa bao giờ có hứng thú với cờ bạc. Roulette khiến tôi thấy tẻ nhạt. Một trò chơi chỉ được quyết định bởi sự ngẫu nhiên, trí tuệ hoàn toàn không thể tác động đến nó. Tôi đi qua sảnh. Giữa các bàn đánh bạc và quầy bar dài có đặt những chiếc bàn của một nhà hàng nhỏ, vẫn có người đang ăn uống. John Kilwood ngồi một mình tại quầy bar, uống rượu Whiskey. Ông ta say sưa vẫy tay gọi tôi. Tôi vẫy tay đáp lại. Sau đó, tôi nhìn thấy Maria Sagantana, quả nhiên cô ấy đang nhét một đống phỉnh vào đường viền quần áo của mình. Tôi nghĩ, người giàu đúng là kỳ lạ. Có khả năng là những kẻ sát nhân vô cùng kỳ quặc.

Tôi tiến lại gần một bàn khác và thấy Angela đã tìm được chỗ ngồi đối diện tôi. Cô ấy ngồi đó, hút thuốc, nói với người chia bài bên cạnh về số tiền mình đặt cược. Tôi ngẩn người nhìn khuôn mặt cô ấy, suýt chút nữa thì quên mất mình đang ở đâu. Tôi nghĩ, mình quen Angela vào ngày mười ba, ngày mười ba đó cuộc đời mới của tôi bắt đầu, tôi quyết định thử vận may với Chúa.

Tôi cúi người qua đầu một quý bà đang ngồi, đặt hai đồng phỉnh năm mươi Franc vào ô số mười ba. Dù thế nào tôi cũng muốn kết thúc nhanh chóng. Tôi lại nhìn Angela, cô ấy chắc chắn đã nhận ra, ngẩng đầu lên, ánh mắt chúng tôi chạm nhau, như thể mặt trời vừa mới mọc. Ánh mắt dừng lại, như thể không ai trong chúng tôi có thể để mắt mình nhìn vào thứ gì khác nữa. Đầu tôi choáng váng, nắm chặt lấy tay vịn của chiếc ghế, vô số giọng nói của người Mỹ, người Hà Lan, người Anh, người Ý, người Pháp và người Đức hòa quyện thành một mớ âm thanh hỗn độn.

"Thưa ông..."

Tôi giật mình.

Người chia bài mà tôi đang đứng cạnh đã quay người lại. Ông ta dùng chiếc cào của mình gõ vào hai đồng phỉnh đặt trên ô số mười ba.

"Đây là ông đặt à?"

"Phải."

"Ô số mười ba đã được vị khách bên trái tôi đặt một trăm Franc," người chia bài nói. Một người chia bài khác ngồi giữa bàn, cạnh chiếc thùng chi trả tiền thắng cược. Ông ta đẩy về phía tôi hai chồng phỉnh. Tôi thắng ba ngàn năm trăm Franc.

"Một trăm này cho nhân viên," tôi nói. Tôi đã thử Ngài, Chúa ơi, Ngài đã hiểu rồi. Ngài đã nói "Được", giờ hãy để tôi xem, Chúa ơi, liệu tôi có thực sự hiểu Ngài không, giờ hãy để tôi xem, tôi nghĩ. Sau đó tôi báo mức cược mới. Tôi đặt cược tối đa một ngàn năm trăm Franc vào ô số mười ba. Giờ hãy để tôi xem, Chúa ơi. Giờ hãy cho tôi thấy. Quả bóng đang lăn. Tôi không nhìn qua. Tôi nhắm mắt lại cho đến khi nghe thấy người phục vụ nói: "Số mười ba, số lẻ, không có màu đen."

Số mười ba thắng lần thứ hai.

Sự bất an dấy lên trong đám người chơi.

Lần này họ chia số tiền tôi thắng thành ba chồng đẩy về phía tôi. Là năm mươi hai ngàn năm trăm Franc.

Tôi đưa nhân viên năm trăm Franc, lần này cược ba cửa, hai cặp số, các cược nhỏ theo hàng ngang và cược tối đa theo hàng ngang từ mười ba đến mười lăm, tất nhiên là số mười ba, tất cả đều là mức cược cao nhất. Ngay cả ở những cơ hội thông thường nhất, như màu sắc, số chẵn và số lẻ, tôi cũng đặt phỉnh. Những người chơi khác cũng bắt chước tôi thử số mười ba.

Nó lại trúng lần thứ ba.

Gã người Ý thấp bé kia, dù chẳng hề đặt cược, lại tỏ ra như phát điên. Hắn chen lấn về phía tôi, cọ mu bàn tay lên áo khoác của tôi để lấy chút may mắn, giống như cách những người thợ quét ống khói ở Đức vẫn làm. Người phụ trách bàn này bước tới chỗ người chia bài đang trả tiền, hai người họ tính toán rất lâu, sau đó người chia bài lấy ra từ ngăn kéo lật của bàn những đồng phỉnh lớn, những đồng phỉnh thực sự lớn, đếm cho tôi xem mỗi cửa thắng được bao nhiêu, tổng cộng là bao nhiêu. Tất cả là hai trăm ba mươi lăm ngàn năm trăm Franc. Tôi đưa nhân viên năm ngàn Franc, rút lại toàn bộ số cược đặt ở đó. Tôi đủ rồi. Tôi không thể chịu đựng thêm những đồng phỉnh này nữa. Một người phục vụ sảnh cầm chiếc hộp nhỏ phải giúp tôi. Khi tôi đi cùng anh ta về phía quầy thu ngân, tôi nhìn thấy Angela. Cô ấy đi theo sau một người chia bài khác, người đang xách giúp cô một chiếc hộp nhỏ.

"Cô cũng đặt số mười ba à?" tôi hỏi.

"Đúng," cô ấy rạng rỡ, "cùng với ông! Ông không để ý sao?"

"Không."

"Tôi..."

Chúng tôi đồng thanh nói.

"Mời cô nói trước."

"Không, ông nói đi, Angela."

"Chúng ta cùng nói đi, tôi có linh cảm này."

Chúng tôi đồng thanh nói: "Tôi đặt vào số mười ba vì chúng ta quen nhau vào ngày mười ba."

Nói xong, ánh mắt Angela hơi dao động.

"Cô cẩn thận đấy, đây sẽ thành tình yêu đấy," tôi nói.

Cô ấy không trả lời. Tại quầy, một người chia bài một lần nữa đếm tiền thắng cược trước mặt cô, hỏi có muốn đổi hết thành tiền mặt không.

"Vâng, đổi hết," Angela nói.

Khi cô ấy cầm đầy những xấp tiền mặt biến mất vào căn phòng có két sắt thép, tiền của tôi cũng được trả. Tôi cũng đưa tiền boa cho nhân viên thu ngân, nhờ anh ta gói lại, vì tiền quá nhiều, tôi không thể nhét hết vào túi áo khoác lễ phục của mình.

Angela từ căn phòng két sắt bước ra. Cô ấy cười.

"Ông cùng đến quầy bar đi. Tôi khát rồi. Ông mời tôi một ly nhé?"

"Rất sẵn lòng, thưa cô," tôi nói, "tôi chỉ đợi gói xong tài sản của mình thôi."

Gã người Ý thấp bé mồ hôi nhễ nhại chạy tới, nói với Angela, chìa một đồng phỉnh lớn năm ngàn Franc ra trước mũi cô.

"Hắn muốn làm gì?" Angela hỏi.

"Muốn cô nhổ nước bọt vào đó để lấy may," tôi nói, "tôi cũng vậy."

Thế là, cả hai chúng tôi tượng trưng nhổ vào đồng phỉnh đó, gã người Ý thấp bé cúi chào không ngớt.

"Đa tạ ông, đa tạ cô, đa tạ cả hai..." Hắn chạy về phía bàn đánh bạc của mình, mồ hôi chảy ròng ròng, thở không ra hơi.

"Gã người Ý thấp bé này," Angela nói, "sản xuất những đầu tàu xe lửa khổng lồ ở Ý. Một người bạn cảnh sát cũ của tôi đã nói với tôi như vậy. Có lẽ chính vì thế mà từ Ventimiglia đến Cannes mới mất nhiều thời gian đến thế."

Người thu ngân vẫn đang bận rộn giúp tôi gói tiền.

"Tôi đi trước đây," Angela nói.

Tôi dõi theo cô ấy đi xuyên qua sảnh về phía quầy bar lớn. Tôi thấy hông cô khẽ lắc lư, từ phần hở của bộ váy trắng lấp lánh nhìn thấy làn da rám nắng trên lưng cô. Tôi nhìn mái tóc đỏ của cô. Dáng đi của nhiều phụ nữ rất khó coi, nhất là khi nhìn từ phía sau. Angela trông tuyệt vời. Cô đi lưng rất thẳng nhưng lại rất thoải mái, tôi cũng thích dáng đi của cô.

Tôi thấy cô đi về phía một bà lão ở quầy bar. Bà ấy ngồi sau một chiếc máy tính tiền, tất cả đồ uống đều được đặt ở đó. Có rất nhiều nhân viên pha chế đang bận rộn. Angela nói chuyện với bà lão, lại vươn tay qua quầy bar. Sau đó cô nhanh chóng rời đi, ngồi xuống giữa một chiếc bàn dài.

Người thu ngân cuối cùng cũng gói xong cho tôi. Tôi vội vã chạy đến chỗ Angela, ngồi xuống chiếc ghế cạnh cô, gọi hai ly Champagne. Khi rượu được mang tới, tôi nói: "Số mười ba đã mang lại may mắn cho chúng ta!"

Angela nâng ly. "Tôi nhân đây đặt số mười ba là con số may mắn của chúng ta," cô nói.

"Đồng ý," tôi nói.

"Hãy lấy ngày mười ba làm ngày sinh nhật của chúng ta đi. Chúng ta sẽ ăn mừng nó, mỗi tháng một lần," Angela nói, nhận ra biểu cảm trên khuôn mặt tôi, "có lẽ ít nhất tháng sau ngày mười ba ông vẫn còn ở đây chứ," cô nói nhanh, "một tháng sau sẽ thế nào? Ông đã nghĩ về chuyện này chưa, đúng không?"

"Tôi đã nghĩ, từ bây giờ, một tháng sau cuộc đời tôi sẽ thế nào, Angela," tôi nói.

"Đừng như vậy," cô nói, "làm ơn đừng, Robert. Chúng ta đang rất vui vẻ. Làm ơn đừng nói như vậy. Làm ơn đừng nghĩ như vậy."

"Được rồi được rồi," tôi nói, "mọi thứ lại bình thường rồi, Angela."

"Chẳng có gì bình thường cả," cô nói, đột nhiên trở nên buồn bã.

"Hãy nâng ly vì điều mà mỗi người khao khát nhất đi. Đừng nói ra. Chỉ nâng ly vì nó thôi – cô thấy thế được không?" tôi hỏi.

"Được, Robert," Angela nói, "ông thật tốt bụng."

"Còn cô thì quá xinh đẹp," tôi nói, "khiến tôi mê đắm, mê đắm sâu sắc."

"Đừng thế. Đừng nói như vậy. Chúng ta uống đi."

"Được," tôi nói.

Chúng tôi uống rượu.

Angela nói với người pha chế trưởng thấp và béo: "Ông cũng uống một ly tại quầy đi, Paul."

"Tôi nâng ly vì hai vị," Paul nói. Tôi đã nói rồi, hiếm có nhân viên pha chế nào không đáng yêu. Paul là người đáng yêu nhất. "Vì hạnh phúc của hai vị. Vì mong ước của hai vị đều thành hiện thực."

"Paul," tôi nói, "ông thích loại Champagne nào nhất?"

"Champagne Taittinger sản xuất tại vùng Conte," Paul nói.

"Vậy xin ông cho phép tôi tặng ông một chai. Chúng tôi cần lời chúc phúc của ông."

Bà lão bên cạnh quầy thu ngân bỗng bật khóc. Paul vội vã chạy về phía bà.

"Chuyện này là sao?" tôi hỏi Angela.

"À, không có gì đâu," cô nói, "ông đến đây, chúng ta đi xem người khác đánh bạc tiếp đi."

"Không, tôi muốn biết tại sao bà lão này khóc. Paul!" Anh ta bước tới, trong khi e dè nhìn Angela. "Paul, thu ngân của các anh bị sao vậy? Bà ấy bị sao thế?"

"Làm ơn đừng nói," Angela nói.

"Làm ơn hãy nói đi, Paul," tôi nói.

"Vậy tôi đi đây," Angela nói.

"Tôi quay lại ngay," tôi nói. Cô ấy quả nhiên đã đi rồi.

"Nói đi, Paul!"

"Thưa ông," người pha chế nói rất nhỏ, như thể không muốn ai ngoài tôi nghe thấy, "bà Roland, thu ngân của chúng tôi, đã rất già rồi. Ông nghĩ bà ấy bao nhiêu tuổi?"

Tôi nhìn về phía quầy, bà Roland vẫn đang khóc, nhưng bà vừa khóc vừa mỉm cười gật đầu với tôi.

"Trên sáu mươi chưa?"

"Bà ấy tám mươi tuổi rồi."

"Không thể nào!" tôi nói.

"Tôi nói với ông, thưa ông, bà ấy vẫn làm việc ở đây. Khi chúng tôi đóng cửa vào tháng sau, 'Palm Beach' mở cửa, toàn bộ đội ngũ chúng tôi đều đến Deauville như mọi năm. Bà Roland cũng đi cùng. Bà ấy dù tám mươi tuổi nhưng mỗi ngày đều ngồi sau quầy đến tận ba giờ sáng. Sòng bạc vẫn để bà làm tiếp. Phúc lợi xã hội của sòng bạc này là như thế đấy. Bởi vì nếu bà ấy làm thêm một năm nữa, bà ấy có thể nhận được mức lương hưu cao nhất. Bà ấy có một ngôi nhà ở Cannes đây. Nhưng đó là một ngôi nhà rất tồi tàn, tôi biết. Ví dụ như không có hệ thống sưởi. Mùa đông ở đây đôi khi rất lạnh. Bà Roland đáng thương phải chịu rét. Vừa rồi, phu nhân Delphia đã đưa tiền cho bà lão. Lần này có thể lắp hệ thống sưởi rồi. Số tiền đó là để bà lắp sưởi đấy. Ông đừng kể chuyện này ra ngoài nhé, thưa ông, ông sẽ không nói chứ?"

"Không, tất nhiên là không," tôi nói, "ông cũng mang cho bà Roland một ly đi."

"Bà ấy thích uống bia," Paul nói.

"Vậy thì bia đi," tôi nói.

Tôi liếc nhìn Angela. Cô ấy đang quan sát tôi từ xa. Lúc này, cô giận dữ dậm mạnh chân xuống sàn, quay người bỏ đi. Tôi lập tức đuổi theo cô.

"Angela..."

Cô ấy quay lưng lại với tôi.

"Tôi đã kiên quyết yêu cầu ông đừng hỏi Paul!"

"Cô thật tuyệt vời, Angela."

"Tôi chẳng tuyệt vời chút nào," cô nói, "ông cũng chẳng đáng yêu, không đáng yêu chút nào. Tôi đã nhầm rồi."

"Vậy thì cả hai chúng ta đều nhầm rồi," tôi nói. Cô quay lại, mỉm cười, khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau không còn rời ra nữa, tôi cảm thấy máu trong người mình chảy nhanh hơn.

Tôi nắm lấy tay cô, hôn lên đó.

"Vì tôi đã thắng nhiều quá..." Angela nói, rồi lùi lại. Giọng cô nghe như đang sợ hãi: "Chuyện gì thế này?" Cô nhìn xuống đất. Tôi cũng nhìn xuống đất. Kilwood đang quỳ dưới chân Angela, say mèm, nhét vạt váy của cô vào miệng, đồng thời nói không rõ tiếng: "Người phụ nữ tuyệt vời nhất, công chúa của tôi, hãy để tôi hôn vạt áo của cô. Chỉ hôn vạt áo thôi... chỉ một cái thôi... tôi là kẻ nghiện rượu, một tên tội phạm... cô đẹp như tranh vẽ, công chúa của tôi..."

"Làm ơn cút đi," tôi nói.

"Quý ông cao quý, hãy thương xót một con chó ghẻ..." Ông ta ấn vạt áo lên môi. Tôi khẽ đá ông ta một cái. Ông ta ngã ngửa ra sau. Đôi mắt ông ta đẫm lệ, nhìn tôi đầy nham hiểm.

"Ông cút đi," tôi nói, "cút ngay. Cút, cút, cút! Nếu không ông sẽ biết tay."

Ông ta loạng choạng đứng dậy.

"Một quý ông tuyệt vời làm sao," ông ta cười gằn nói, "một hiệp sĩ dũng cảm làm sao..." Ông ta lảo đảo đi về phía một bàn đánh bạc.

"Hắn mất trí rồi," Angela nói với vẻ mất hứng.

"Cô đi đi," tôi nói, "tôi muốn xem thử gã này định làm gì tiếp theo."

Chúng tôi theo sau Kilwood, tôi ôm túi tiền của mình trong tay.

13

Kilwood lúc này đã đi đến sau lưng Towell, vỗ vai ông ta. Tôi nghe ông ta nói: "Xin bày tỏ sự kính trọng của tôi, thưa bệ hạ. Ồ, vị quân vương vĩ đại, ngài đúng là bạn của nhân loại. Cao quý biết bao, khiêm tốn biết bao. Có ngài làm bạn, tôi thật may mắn biết bao."

"Ông cút đi cho nhanh," Towell phàn nàn.

Kilwood đã tiếp tục lảo đảo đi về phía Trabot, hắn đang ở gần đó, đứng sau lưng những người chơi đang ngồi. Bây giờ hắn nói với Trabot: "Ông cũng là một quý ông, một người nhã nhặn, người bạn tốt nhất của tôi..." Hắn muốn hôn lên mặt Trabot. Trabot đẩy hắn ra. Kilwood bước chân loạng choạng, đến bên cạnh Bianca Fabian ở bàn bên cạnh. Hắn ôm lấy cô, hôn lên cổ cô. Cô thét lên một tiếng. Kilwood chộp lấy ngực cô, giọng nói rõ ràng đến kinh ngạc: "Người đẹp tuyệt trần ơi, người tôi sùng bái, kỳ tích của con cái loài người. Có thể tự xưng là bạn của cô, tôi hạnh phúc biết bao!"

"Làm ơn cút đi cho nhanh!" Bianca giận dữ hét lên. Sau đó, cô hét to hơn, gọi chồng mình. Ông ta đang ngồi đánh bạc ở bàn thứ ba, vội vã chạy tới. Giacomo Fabian túm lấy cổ áo lễ phục của Kilwood, gây ra một cuộc hỗn loạn giữa những người chơi.

"Gã này làm gì thế?"

"Ồ, đừng thế, đừng thế, chúa tể của tôi," giọng Kilwood đầy mỉa mai, đôi mắt hắn lấp lánh vẻ tà ác, nụ cười đê tiện, "tôi không làm gì cả. Tôi tôn trọng người cao quý này, ông sẽ không vì thế mà giận tôi chứ? Ông cũng là một người cao quý. Tất cả các người đều là những người cao quý. Phượng hoàng trong loài người..." Hắn dừng lại đúng lúc, rồi lập tức nói tiếp với vẻ ác ý, "toàn là những người đáng kính." Vợ chồng Athanasio và Melina Tenedos bước tới. "Các người, và các người nữa, những người bạn thân thiết nhất của tôi, toàn là những người tuyệt vời." Hắn vuốt ve mặt Tenedos, cúi chào Melina sâu đến mức suýt ngã. "Ồ, mọi người, được ở lại giữa các vị, tôi may mắn biết bao." Hắn đột nhiên bước tới, hôn lên miệng Melina. "Tôi phải làm thế! Ồ, người phụ nữ xuất sắc, người phụ nữ kiệt xuất nhất trong tập thể của chúng ta!" Lần này bàn đánh bạc bên cạnh hắn gần như dừng hẳn, trở nên im lặng. Tôi thấy vài người đàn ông chạy tới, họ chắc chắn là cảnh sát. Kilwood dường như không hề hay biết. Hắn đột nhiên bật khóc. "Mọi người, tất cả các người đều tuyệt vời như vậy, đáng kính như vậy, không một tì vết. Còn tôi, tôi là một kẻ ngốc, một lão già ngu ngốc, một con lợn say..." Tôi cảm thấy Angela nắm chặt tay tôi. "Tôi là một tội phạm!"

"Ông im lặng đi, đồ ngu ngốc," Tenedos đe dọa nói nhỏ.

"Im lặng? Trong vòng tròn của những người đàn ông béo tốt, trán bóng loáng, đêm ngủ ngon giấc này, làm sao tôi có thể im lặng được? Tôi là kẻ bẩn thỉu nhất, đê tiện nhất, thối nát nhất. Tôi..." Hắn dừng lại thở dốc, đột nhiên gọi lớn như thể tỉnh táo lại, "Kẻ sát nhân!"

Các vị khách đứng dậy khỏi bàn đánh bạc. Lần này tất cả mọi người đều dừng lại, đều nhìn chằm chằm vào John Kilwood. Quầng mắt dưới mắt ông ta đen thẫm, nước mắt chảy ra từ đôi mắt đó. Khuôn mặt sưng tấy kia hiện lên một sắc tím. Ông ta cứ lảo đảo, nhưng vẫn cố đứng vững. Những lời của ông ta, bằng tiếng Pháp, vang vọng khắp sảnh: "Kẻ sát nhân! Đúng, kẻ sát nhân!" Bây giờ ông ta nói rất nham hiểm, "Không chỉ mình tôi! Còn có công chúa quý giá nhất của tôi, các vị các hạ tuyệt vời của tôi, cả giới xã hội đáng kính của chúng ta! Tất cả chúng ta đều là kẻ sát nhân!"

Tôi thấy, lần này Trabot và Zeberg cũng vội vã chạy về phía ông ta. Cảnh sát đã tóm được ông ta. Ông ta đẩy mọi người ra. Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi. Ông ta hét lên: "Những người cao quý mà ông thấy và lão già ngốc say rượu này, ông Lucas – chúng ta là kẻ sát nhân, tất cả chúng ta, vâng, kẻ sát nhân!"

"Trời ơi, ông ta bị sao vậy?" Angela vô cùng kinh hãi nói.

"Điều này tôi cũng rất muốn biết," tôi nói. Tôi thấy, lúc này, tất cả đàn ông trong giới xã hội của ông ta đều đứng vây quanh ông ta, ngoại trừ Jose Sagantana. Ông ta ngồi trên một chiếc ghế tựa lưng sâu ở một bên, hút thuốc, quan sát, không hề cử động.

Những người khác bàn tán xôn xao.

"Làm ơn im lặng đi, John!"

"Đồ ngu nghiện rượu!"

"Không có lý do gì để kích động cả, các quý ông, người này chỉ say rượu thôi."

"Đúng, tôi say rượu, không sai! Đúng như việc tất cả chúng ta đều là kẻ sát nhân vậy. Tất cả chúng ta, tất cả, tất cả!" Kilwood hét lên.

Tôi đột nhiên sững sờ, dù sảnh này rất nóng, tôi cảm thấy lạnh toát. Tôi thấy và nghe thấy Ilde Herman, trên giường của cô ta, trong ngôi nhà ma quái của cô ta, treo đầy trang sức, điên rồi. Điên rồi? Giọng cô ta vang vọng trong tai tôi: "Ông đừng bày ra bộ mặt đó! Làm ơn đừng như vậy! Ông biết rõ, tất cả mọi người cùng giết anh ấy..."

Ilde Herman điên đến mức nào? John Kilwood say đến mức nào?

Tôi len qua vòng tròn những người đàn ông đang vây quanh, lôi kéo ông ta.

"Khoan đã, ông Kilwood. Ông nghe này..."

Tenedos thô bạo đẩy tôi sang một bên.

"Cút đi, đồ khốn!"

Tôi ngã vào vòng tay một cảnh sát.

"Làm ơn đừng gây ra bê bối, thưa ông," ông ta nói nhỏ, "vị khách say rượu này phải rời khỏi đây, càng sớm càng tốt."

Tenedos và Towell xốc nách Kilwood.

"Đi thôi, đi thôi, đi thôi, ông đi đi, John!"

"Ông say rồi!"

"Thì sao chứ? Tôi nói sự thật! Mọi chuyện đều bắt đầu từ người Algeria ở Boca đó..."

Những người đàn ông kéo đẩy Kilwood, lần này ông ta cuối cùng cũng mất thăng bằng. Nước mắt chảy trên mặt ông ta, rơi xuống thảm.

Tenedos và Towell nhanh chóng lôi Kilwood xuyên qua sảnh, đi ngang qua những người chơi đang kinh ngạc và những người chia bài đang ngơ ngác. Camera giám sát có nhìn thấy cảnh này không, nó có được ghi lại không? Tôi nghĩ, liệu mình có thể lấy được đoạn băng đó không?

Cảnh sát nắm tay nhau tạo thành một vòng tròn xung quanh Kilwood.

Những người canh sòng quay lại bên bàn cờ bạc. Tiếng hò hét của họ lại vang lên.

"Đặt cược lớn đi, thưa bà và thưa ông!"

"Đặt cược lớn đi!"

Lúc này, đám người kia đã biến mất ở cửa đại sảnh. Gã người Ý nhỏ thó, kẻ phát điên vì chế tạo đầu tàu hỏa, lướt qua bên cạnh tôi rồi hét lên một câu gì đó.

"Ông ta nói gì vậy?" Angela hỏi.

"Bây giờ dù thế nào đi nữa thì ông ta cũng phải đặt cửa hai mươi ba."

"Tại sao?"

"Vì đang rơi nước mắt. Khi rơi nước mắt thì phải đặt vào số hai mươi ba."

"Cảnh tượng này có ý nghĩa gì?" Tôi hỏi Angela. "Cái gì gọi là 'chúng ta đều là kẻ sát nhân'?"

"Con người thật kỳ quặc." Angela nói. Tôi nhìn thấy, ở phía không xa, Trabot đang nói chuyện với một viên cảnh sát: "Có lẽ thực sự có một tội ác tày đình nào đó đang giày vò gã Kilwood này. Nó biểu hiện ra theo một cách thức đáng sợ như vậy. Gã đồ tể ở khu California nơi tôi sống là một người vô cùng sùng đạo. Ông biết không, gã làm gì không? Gã vừa vung rìu chặt xác những con vật mình giết, vừa hát thánh ca. Có một lần tôi tận mắt chứng kiến. Gã chặt đầu một con cừu, miệng lại hát 'hãy chúc phúc cho chú cừu nhỏ này'. Đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra."

"Bocca là gì vậy, Angela?"

"Một khu phố ở Cannes, gần bến tàu cũ. Nằm ở phía tây."

"Ở đó có người Algeria sinh sống à?"

"Đúng vậy. Đó là khu nhà ở phúc lợi xã hội, ông biết đấy. Nhân viên bưu điện nhỏ bé, người về hưu, người Algeria."

"Kilwood nói, mọi chuyện bắt đầu từ người Algeria ở Bocca đó."

Gã người Ý đột nhiên gào thét và nhảy múa, cử chỉ của gã điên cuồng hơn bao giờ hết. Gã đã đặt cửa hai mươi ba, vì khi rơi nước mắt thì nên đặt vào số hai mươi ba. Tại bàn chơi đó, số hai mươi ba đã thắng—

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 6 năm 2026