Ryan phá lên cười khi đọc lời bình luận của Gigi21 vừa đăng hôm trước.
Con mụ này đang nói cái khỉ gì nhỉ?
Làm sao mà lại ngu đến mức nhìn thấy tình người trong sự ngu ngốc chứ? Ca này mới hay làm sao! Hoặc thảng đây rõ ràng là dấu hiệu cho thấy sự ngu dốt đang ở trong tâm của nhân loại…
Hắn tiếp tục đọc những bình luận, càng ngày càng nhiều, trong clip đăng mới đây nhất. Hắn bực mình khi phát hiện những người khác tán thành quan điểm của con mụ ngố ấy. Đáng tiếc là chúng không chường mặt ra ở sân hiên quán cà phê, chúng chắc cũng sẽ không phải là những chủ đề tốt đâu. Sẽ chỉ khiến cho số hàng tồn kho nhiều lên mà thôi…
Sau đó hắn quay sang xem các phân tích thống kê về sự truy cập thường xuyên các trang trên blog của hắn. Các trang đăng những clip về Jonathan thành công nhiều nhất và là hiện tượng thú vị, nên các trang trước đây của hắn vì thế mà ăn theo nên cũng kiếm thêm được lượng khán giả. Rõ ràng là quần chúng đánh giá cao gã đần này và đề nghị đăng thêm nữa. Tuyệt lắm. Ta sẽ cho họ thêm.
Còn về doanh thu nhờ quảng cáo thì tăng vụt. Jonathan là một tên đần mang lại lợi nhuận.
☆ ☆ ☆
Biến mất.
Gary lật nhanh mớ thư tín chừng chục chiếc mà ông vừa lấy ra từ thùng thư gia đình. Chiếc phong bì nhỏ xinh màu be không có trong số đó. Ấy thế mà ông đã nhìn thấy rõ ràng nó nằm trong tay người bưu tá kia mà. Dẫu con tim ông thót lại khi nhìn thấy nó.
Ông mở thùng thư lần thứ hai và lại thò bàn tay qua lỗ hở khá chật chội. Chả phải có bàn tay to thì lúc nào cũng tiện lợi đâu nhé. Ông sờ soạng bốn thành hộp thư bằng kim loại lạnh và bất thình lình cảm thấy nó. Nó bị kẹt trong khe bên dưới, cứ như thể nó không muốn nộp mình vậy. Ông gỡ nó ra và đã bị xước tay. Sự kháng cự cuối cùng. Ông nhét nó vào giữa và kẹp chặt chồng thư trong bàn tay trái, băng qua cửa hàng mà không để ý đến bọn trẻ đang ngồi ở bàn ăn sáng. Ông ra khỏi nhà mà chẳng thèm cất công pha cho mình một tách cà phê, cắt đứt với thói quen cố hữu, và đến ngồi vào chiếc ghế nhựa trong sân.
Ông hồi hộp lo sợ.
Lẽ ra ông đã phải quen với những chuyện kỳ cục dạng này xảy đến trong đời mình rồi. Dẫu vậy, đôi bàn tay ông run run khi xé phong thư.
Bố mẹ bạn đã rất yêu bạn
Nhưng họ không biết nói điều ấy với bạn.
Ông lắc đầu. Đâu đó trong tâm tưởng, ông mong đợi điều này. Phần tiếp theo lôgic.
Ông thở dài, đọc lại những từ này, rồi đọc lại và đọc lại lần nữa. Thế rồi chẳng biết tại làm sao, ông bắt đầu bật khóc.
Đó như thể những điều xa lạ, khó hiểu từ sâu thẳm đâu đó bật trỗi dậy. Tựa như những bong bóng khí thường xuất hiện khi ông thi thoảng cho quá nhiều men vào bột bánh: bánh cứ nở phồng lên, nở phồng mãi, rồi bất thình lình nứt tung tứ phía.
Những hình ảnh đua nhau nhảy loi choi trong tâm trí ông, chẳng theo một trật tự nào.
Thời vợ ông còn sống, ông đã chưa bao giờ cảm thấy bà ấy yêu chồng. Lũ con cái ông thì chưa bao giờ trìu mến bố. Khách hàng của ông thì luôn lạnh lùng, khó chịu cho mãi đến những ngày gần đây. Và rồi đến những chiếc mễ kê trên vỉa hè đầy các mẩu vụn bánh và một hình trái tim to vĩ đại được vẽ trên tấm khăn trải bàn, “quà tặng của Gary”.
Một kỷ niệm xa xưa hơn bỗng bất thình lình xuất hiện, rất khó tin: dạo đó mới mười bốn tuổi, ông là thợ học việc tại nhà một thầy làm bánh mì. Ông còn là một thằng bé non choẹt, râu ria chưa có, rất mảnh mai, quần áo từ chân đến đầu đều bằng thứ vải cô-tông trắng toát, vừa dày vừa thô. Bắt đầu từ ba giờ sáng trong màn đêm đen kịt. Chỗ nào cũng có bột mì, bay tung tóe, phủ đầy trên nền đất, trên da thịt, làm trắng cả tóc.
Mùi bánh nóng. Lò nướng khổng lồ chứa các khúc củi to cháy nổ lép bép. Khi thằng bé mở lò, thì đó hệt như cánh cửa địa ngục mở ra trước mặt, hơi nóng từ các ngọn lửa hừng hực hất thẳng vào mặt khiến nó bỏng rát.
Ông thầy đã tiết lộ với nó bí mật của các đồng nghiệp làm bánh người Pháp: chất men, giống như tất cả những sinh vật sống, không tự chủ được, - ông ấy nói. - Nhưng nó phụ thuộc vào bạn hệt như bạn phụ thuộc vào nó vậy. Nếu bạn không được khỏe, nếu tâm trạng bạn tồi tệ hoặc nếu bạn không tận tâm với cái mà bạn đang làm: thì chất men đó sẽ không dậy lên. Bạn có thể thử đủ cách nhưng nó vẫn cứ lì ra như vậy. Bạn có thể nhào trong nhiều giờ liền, thay đổi nhiệt độ trong phòng, tăng hoặc giảm độ ẩm, nó vẫn trơ lì như thế. Nhưng nếu bạn vui vẻ, phấn chấn khi làm bánh thì lúc ấy, chất men cũng giống hệt bạn, sẽ nở bung và điều kỳ diệu sẽ xảy đến.
Nhưng cuối cùng Gary đã rời ông thầy ấy và đã chọn chất men hóa học.
Tất cả những kỷ niệm ấy trỗi dậy, pha trộn lẫn nhau mà chẳng có lý do gì. Tâm trí ông lúc này là một cái nhà kho thực sự chồng chất hàng trăm thứ ngổn ngang, là một cái hang đang tóe ra những mẩu mảnh cuộc đời ông, của quá khứ, những nỗi đau, những tiếc nuối, những tủi hổ của ông.
Và từ đám pháo hoa hình ảnh ấy, giọng nói âm vang ấy và những niềm xúc động không hình hài ấy bất thình lình lóe ra một ý tưởng và nó càng ngày càng mạch lạc hơn, hệt như những bức ảnh thời xưa, chúng bỗng trở nên rõ nét tựa như trò ảo thuật trên nền giấy nhúng trong nước rửa ảnh. Một ý tưởng thâu tóm toàn bộ cả một cuộc đời: thời còn bé, ông nghĩ rằng tất cả những người khác đều lạnh lùng và độc ác.
Sau này ông khám phá ra rằng những người tốt, những người tử tế, những người trìu mến trên thực tế thì có tồn tại. Chỉ là không dành cho ông thôi. Ông hả, chỉ toàn thu hút những kẻ bỉ ổi, những kẻ quàu quạu, những kẻ hay than phiền. Đó là nghiệp của ông, số phận của ông, và ông sẽ mang nó theo suốt cuộc đời.
Còn bây giờ, ông nhận thấy rằng những người khác không tử tế cũng không độc ác, không tốt cũng không xấu. Họ đều mang tất cả những thứ ấy trong bản chất, hệt như tất cả mọi người. Những gì họ thể hiện phụ thuộc vào điều ông thể hiện, như thể một phần của họ đáp lại một phần của chính ông. Thái độ của họ chỉ là tấm gương phản chiếu thái độ của ông mà thôi.
Ông lau sạch nước mắt, rồi ngồi yên như vậy rất lâu trong sân, để mặc cho những kỷ niệm ào về, nhìn lại cuộc đời mình dưới ánh sáng của sự khám phá mới mà ông vừa phát hiện ra.
Rồi ông réo gọi lũ con của ông.
Không đứa nào trả lời.
Ông gọi to hơn nữa, và chúng xuất hiện trên ngưỡng cửa.
Ông thấy chúng có vẻ sợ sệt và ông lấy làm xấu hổ.
Ông ra hiệu cho chúng lại gần ông.
Chúng thi hành một cách chậm chạp. Khi đến ngang tầm ông, chúng đứng im. Khi ấy, ông đặt tay lên lưng chúng và kéo chúng vào lòng mình.