Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 1025 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

- Tên xỏ lá này chút nữa đã làm tan nát cuộc sống của chúng ta, và tất cả những gì anh đề xuất, đó là bán hết cổ phần của chúng ta cho hắn và ra đi ư?!

Angela hết đi dọc lại đi ngang trong phòng khách nhà Jonathan, điên lên vì tức. Jonathan ngồi trước màn hình máy tính. Trên màn hình là hình ảnh Michael ngồi với cô gái gọi. Sự khám phá ra trang blog và những đoạn phim đăng tải trên đó gây cho anh một hiệu ứng kỳ quặc. Anh không nói nhiều, nhưng Angela hiểu anh khá rõ để biết rằng anh đã xem lại tất cả.

- Thực ra thì em đang tức ai nhất hả? - Cuối cùng thì anh cũng lên tiếng với một giọng nói bình thản đến bất thường.

- Vào đúng lúc này đây, thì em tức hắn vì những gì hắn đã gây cho chúng ta, cũng hệt như em tức anh vì đã sẵn sàng bỏ cuộc!

Jonathan ngước nhìn về phía cô.

- Có vậy thôi à?

Cô buông thõng đôi cánh tay phác một cử chỉ bất lực.

- Nếu như đây là điều anh muốn nghe, - cô nói và tự nhiên hạ thấp giọng, - thì em cũng hận mình vì dạo ấy đã không chịu tin anh, nhưng đó không phải là lý do để Michael không bị trừng phạt chứ!

Jonathan vẫn im lặng vài khắc, rồi thở dài.

- Đừng bao giờ ở lại với người đã gây đau đớn cho chúng ta. Ra đi sẽ là quyết định khôn ngoan nhất.

- Nhưng chính anh ta là người phải ra đi kìa!!!

- Như nhau cả thôi, mình chẳng có bất kỳ phương tiện nào để buộc anh ta làm điều đó.

Cô lắc đầu quầy quậy, vẻ hết sức ngán ngẩm.

- Chúng ta hãy đi, - anh nói. - Chúng ta sẽ thiết kế một cái khác, chúng ta đủ khả năng làm điều đó, chúng ta sẽ xoay xở được. Hãy tin vào cuộc sống đi em.

Cô bỗng nổi đóa.

- Dẫu sao thì mình cũng không bán tất cả các cổ phần cho hắn chứ, khi mà hắn đã chờ đợi điều ấy từ lâu rồi! Thậm chí còn chính vì điều ấy mà hắn đã dàn dựng vụ đó. Hắn đã suýt chia rẽ chúng ta, hủy hoại gia đình chúng ta, còn anh lại muốn tặng món quà cho hắn ư?

- Suy cho cùng chúng ta không có nhiều lựa chọn. Anh chưa thấy chúng ta có thể sẽ bán các cổ phần của mình cho ai khác. Không phải ngày một ngày hai mà tìm được người thầu lại cả một công ty đâu. Thế nên nếu em không muốn tiếp tục sáng nào cũng gặp Michael trong nhiều tháng nữa…

- Điên hết chỗ nói.

Jonathan thở hắt ra.

- Kệ anh ta đi, anh ấy không thấy điều anh ấy đang làm đâu.

- Là một gã xỏ lá mà.

- Anh nghĩ anh ta đáng thương hơn là đáng ghen tị…

Angela lắc đầu, vẻ rất bực mình.

- Anh không muốn tranh đấu, - Jonathan nói. - Anh không muốn dành cả phần đời còn lại của mình trong xung đột.

Angela nhíu mày.

- Sao anh lại nói thế? Em đâu có đòi anh phải trả thù cho đến tận ngày cuối đời và…

Jonathan nín thinh. Cố tránh. Đây không phải là lúc nói với cô ấy về lời bói toán hôm nào.

- Chúng ta hãy cùng ra đi, và anh sẽ tìm thấy cái gì đó. Anh vẫn chưa biết là cái gì, nhưng hứa với em rằng anh sẽ khiến cho hắn ta phải ăn năn trước tội lỗi mà hắn đã gây ra.

☆ ☆ ☆

Nửa giờ sau, họ đến ăn trưa trên sân hiên quán cà phê. Từ xa họ nhìn thấy một đám đông đứng lố nhố, tụ tập một cách kỳ quặc tại đó. Họ tiến lại gần, rồi bất thình lình một người kêu lên: “Chính anh ta đấy!” và tất cả đồng loạt quay về phía Jonathan, anh đứng đờ người tại chỗ, sửng sốt, trong lúc một đám nhà báo, các cameramen perchmans hối hả chạy về phía anh.

☆ ☆ ☆

Trong những điều kiện này thì giá trị nào đem đến thành công nhỉ?

Từ hôm trước, câu hỏi cứ đảo đi đảo lại trong tâm tưởng đang rất trăn trở của Austin Fisher. Phát hiện ra chiến lược của huấn luyện viên Warren đã tựa như tiếng sét đánh ngang tai đối với anh, bỏ rơi anh với những chất vấn mà cho đến tận ngày hôm nay anh vẫn chưa bao giờ đề cập đến.

Làm nhục anh để khiến anh phản ứng, mơn trớn lòng tự trọng của anh để khiến anh chiến thắng…

Thì ra là vậy.

Một câu hỏi ám ảnh anh, không ngừng khiến anh đau xót: liệu anh đã có thể thành công mà không cần điều đó? Những thành quả đã đạt được của anh liệu có thể trở thành hiện thực mà không cần người ta khêu gợi những vết thương quá tự mê, khuấy động những nỗi đau trong quá khứ để kích động lòng khát khao trả thù của anh, nhu cầu bệnh hoạn cần chứng minh cho người khác thấy giá trị của mình?

Chiếc ti-vi trong góc phòng đang bật kênh tin tức, hình ảnh một người nổi tiếng đang trượt đi trên màn hình. Austin hít thở thật sâu để xua đuổi sự căng thẳng.

Phải chăng thành công là cái gì đó riêng biệt của những kẻ vướng chứng loạn thần kinh? Phải có một cái tôi bị bầm giập để tìm thấy trong mình ý chí siêu nhân cần thiết cho sự đăng quang?

Khi thấy số lượng kẻ vướng bệnh nhân cách có mặt trong các lĩnh vực cao cấp của chính phủ và các nhà lãnh đạo tầm cỡ trong các tập đoàn lớn, thì đúng là ta có thể đặt câu hỏi về vấn đề này…

Anh mở rộng cửa sổ kính quay xuống bể bơi trong sân riêng. Các mối lo lắng đang tra tấn tâm trí anh, anh bị ngạt thở, dẫu diện tích căn phòng suite rộng mênh mông một cách bất hợp lý mà người ta dành cho anh trong tòa Palace này. Anh tức tối đá một cú mạnh vào bình pha lê đựng nước đặt trên mặt bàn thấp. Nó bay lên rồi vỡ vụn trên nền đá cẩm thạch.

Sang trọng xa hoa là thứ phụ cấp bù đắp cho một kiểu tự phụ thảm hại.

Anh thở dài ngao ngán. Anh cần lấy lại tinh thần cho trận đấu, anh phải để những câu hỏi siêu hình trừu tượng ấy để giải quyết sau.

Sau trận chung kết.

Anh bật một chai nước khoáng Perrier và uống thẳng từ chai, bỏ qua chiếc ly Baccarat dành để anh sử dụng. Trước ô cửa sổ kính để mở, những rèm cửa mỏng tang nhè nhẹ tung bay theo hướng gió, một cơn gió nhẹ và âm thầm. Ti-vi phát lại một trang phóng sự mà anh đã xem loáng thoáng vài giờ trước, câu chuyện về một gã đàn ông là trò cười trên trang blog trước khi dấy lên một làn sóng cảm thông ngưỡng mộ và đẩy anh ta lên tận chín tầng mây.

Austin lơ đễnh nghe lại những câu chuyện, những ý nghĩ mà anh ta thực sự tha thiết gắn bó trong cuộc sống, về giá trị của hành động, của lời nói của chúng ta, về những gì kết nối chúng ta với người khác, sự vô nghĩa lý của cuộc chạy đua…

“Tôi thích, - người đàn ông nói với các nhà báo, - sống hòa hợp với những người khác và hòa thuận với chính bản thân mình. Tôi cảm thấy vui vẻ phấn chấn khi những hành động của tôi lột tả được chính xác tôi là ai”. Sau đó họ tiếp tục hỏi tại sao anh ta lại đi làm những việc như thế với những người không quen biết.

“Cuộc đời là một ván chơi, - anh ta đáp. - Thế nên tôi chơi, tôi dám…”

Sau đó ít phút, anh ta thốt ra: “Làm việc thiện khiến tôi cảm thấy an lạc”.

Austin còn lâu mới đạt tới những suy nghĩ này, tuy nhiên những câu nói của anh ta có một tiếng vang đặc biệt trong anh, âm vang lạ kỳ với tình huống của anh. Những câu nói ấy làm lung lay hướng đi rõ ràng và dứt khoát mà anh vốn đã tự phác ra cho mình. Cho đến tận lúc này…

Bởi kể từ đây anh cảm thấy mình như một chiếc la bàn sau một trận thiên tai đã làm cho chệch các hướng.

Tại sao anh lại nghe những lời này vào hôm nay, trong tình thế mà từ hôm qua đến giờ anh đang lâm vào chứ? Tại sao cuộc sống lại đem đến những sự trùng hợp như thế, một tính đồng bộ như vậy?

Anh bước ra sân, trút bỏ quần áo, và lao xuống bể bơi.

Cái lạnh choán ngay lấy anh, tiếp thêm sức, khiến anh khỏe ra. Anh nín thở bơi qua phía bên kia bể bơi và nhô đầu lên khỏi mặt nước.

Anh sẽ chiến thắng trận này. Độc hành. Anh có lẽ là cầu thủ duy nhất trên đời tự chuẩn bị trận chung kết trong một giải Grand Slam mà không có huấn luyện viên. Nhưng anh sẽ thắng. Anh sẽ thắng và cùng lúc sẽ thể hiện được anh là ai, mà không cần chơi với những động lực tâm lý không lành mạnh. Chiến thắng ấy sẽ là của anh, thực sự là của anh.

Người dịch: Hiệu Constant
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle