Đêm bao phủ thành phố San Francisco bằng bóng tối huyền ảo của nó. Từ khoảnh sân ngôi nhà nhỏ của mình trên đồi cao, Angela ngắm nhìn ánh sáng thành phố nhấp nháy phía xa xa.
Những ngày gần đây, vầng trăng đã mảnh mai đi rất nhiều, đến mức mỏng mảnh hệt như sợi dây Ariane, trong khi bầu trời được điểm lấm tấm những vì sao lung linh.
Chloé ngủ rất say, còn Angela thì chẳng muốn gì tối nay cả. Không muốn xem phim trên ti vi, lẫn mở một cuốn sách ra đọc. Thế nên cô máy móc ngồi tra hộp thư điện tử.
Chẳng có gì đặc biệt. Julia, một cô bạn thời trung học đã không gặp nhau từ lâu, và chỉ thi thoảng mới liên lạc kể từ khi hai người tìm thấy nhau trên Facebook. Thư điện tử mà cô ấy gửi tối nay thì cũng không gửi cho một mình Angela mà cô chỉ là một trong rất nhiều người nhận.
LOL!
www.minneapolischronicles.com/thekingofidiots.html
Bises, Julia
Lại một đường liên kết dẫn tới một trò gì đó ít nhiều hài hước và có lẽ là vô vị hoặc bất nhã, hệt như Julia thi thoảng vẫn gửi.
Nhưng tối nay Angela hơi trầm cảm, thế nên cười một chút thì cũng tốt chứ sao.
Cô bấm vào đường link.
Thông báo lỗi.
Julia chắc đã không cẩn thận khi copy đường dẫn. Angela gõ lại tên đầy đủ của trang mạng và rơi vào đúng trang chủ.
Một bộ sưu tập các clip với những tiêu đề rất hấp dẫn khơi gợi những màn khôi hài.
Cô bấm vào cái đầu tiên, khá ngắn và rất nực cười. Thế là cô xem thêm vài đoạn khác, khá kỳ cục và đầy tính hài hước, dẫu những tiêu đề mang giọng nhạo báng khiến cô không thích lắm. Khi xem ngẫu nhiên một clip, Angela bất chợt có một linh cảm rất kỳ quặc, khó giải thích. Hệt như một chấm hoảng loạn vô căn cứ, lại càng lạ lùng hơn khi màn quay phim đó hoàn toàn vô vị, không ý nghĩa, một cuộc trò chuyện giữa hai người ngồi cùng bàn với nhau, một trong số họ kể rằng đã ăn những bông hoa trong vườn nhà mình. Cảm giác hết sức kỳ quặc ấy buộc cô phải xem lại đoạn clip lần thứ hai, trong niềm hy vọng tìm ra nguồn gốc cơn bối rối của mình. Cô không tìm ra nhưng vẫn tiếp tục mang cảm giác xúc động đặc biệt ấy.
Cô muốn rời khỏi trang đó càng nhanh càng tốt, thế nhưng có điều gì đó trong cô níu giữ lại, lệnh cho cô ở lại, mà không biết tại sao.
Cô tiếp tục khám phá trang blog và xem thêm vài clip nữa, khá kỳ cục và buồn cười. Chẳng thể nói sẽ đoạt giải Oscar về phim hài nhưng dù sao cũng rất hài hước. Cô thấy thư giãn hẳn, và tiếp tục xem vài trang, và mỗi lần lại khám ra khuôn mặt một nạn nhân mới đang đăm chiêu hoặc có thái độ khôi hài.
Cô không thể kìm nổi một tiếng kêu khi khuôn mặt Jonathan xuất hiện, rành rõ trên màn hình.
Làm sao mà anh có thể có mặt trong một trang blog như này được chứ hả??? Le Minneapolis Chronicles… Anh không có bất kỳ liên hệ nào trong vùng Middle West cả.
Ngay lập tức cô bị trí tò mò thôi thúc: anh đã làm những trò xuẩn ngốc gì để có thể chiếm được một chỗ trên trang này chứ? Sốt sắng muốn biết, cô tức tốc vào xem clip ngay.
Phim về Jonathan đang bò lổm cổm trên thảm cỏ nhà mình để nhổ cỏ ba lá tròn, từng cọng một, vừa khiến cô phá lên cười nhưng cùng lúc cũng khiến cô ngạc nhiên: quỷ quái thế nào mà anh lại bị quay phim như vậy ở nhà anh, trong vườn nhà anh!!! Nếu như bất kỳ ai đều có thể quay phim những người hàng xóm của mình và đăng nó trên trang blog này, thì kể ra cũng hơi e sợ thật…
Những bình luận của khách để lại trên trang thì có phần giễu cợt một cách ác ý. Nhưng mà trên mạng thì khó tránh khỏi chuyện đó…
Dẫu sao thì cũng khó tin khi Jonathan có mặt trên trang blog này, bị quay phim mà anh không hề biết! Angela không sao hiểu nổi. Và trùng hợp làm sao khi cô nàng Julia này đã gửi cho cô đường link, cô ấy chưa bao giờ gặp người cũ của cô, thế nên không thể nhận ra anh được. Vả lại, thế có lẽ lại hay hơn…
Cô bấm vào nút “Tiếp theo” và trang sau đó hiển thị tức thì. Vẫn còn một clip nữa về Jonathan!
Cô khám phá anh đang tặng một tách cà phê cho một người phụ nữ mà không để lộ danh tính. Những người theo dõi blog nhạo báng kiểu tán tỉnh mà không dám lộ diện này, nhưng Angela ngay lập tức biết rằng họ nhầm. Người đàn bà ấy không hợp gu người cũ của cô, cô dám chắc chắn điều này. Hơn nữa, anh ấy sẽ chẳng tiến hành theo kiểu đó đâu, cô biết anh khá rõ để có thể nói như thế.
Những đoạn clip khác tiếp theo sau, rất nhiều. Jonathan tiếp tục tặng những món quà vô danh, trong sự cười nhạo của các anh hùng bàn phím. Dẫu không muốn, nhưng hành động ném đá kiểu này gần như đẩy Angela đến chỗ bảo vệ anh. Càng xem những đoạn phim, cô càng cảm nhận được ý định có thể đã thúc đẩy tác giả của những hành động. Một ý định cao thượng, trái ngược hẳn với sự giễu cợt mà người ta gán cho các hành động ấy. Hàng trăm lời bình luận bắn tóe ra, khinh bỉ, dơ bẩn, nhục nhã. Cuối cùng, mắt Angela nhòa đi, và những giọt nước mắt từ từ xuất hiện trong mắt cô khi lướt đọc những hàng chữ khiến người ta phát nôn mửa.
Sau đó là những đoạn clip cho thấy Jonathan nói những lời khen ngợi khác nhau cho những người xa lạ, rồi bỏ đi hệt như khi anh đến mà không chờ đợi lời cảm ơn.
Những hành động miễn phí. Ta thấy những nụ cười rạng rỡ nở trên các khuôn mặt, và khi những người kia tiếp tục con đường của họ với cặp mắt lấp lánh sáng và tâm hồn phơi phới, thì ta có cảm giác rằng ngày hôm đó của họ sẽ được tiếp tục trong nhẹ nhàng và vui vẻ.
Những giọt lệ lăn dài trên má Angela trong lúc cặp mắt cô chỉ dám phớt qua dòng thác thóa mạ kéo theo sau đó.
Khi cô nhìn thấy Jonathan trò chuyện với một phụ nữ trẻ rất đẹp trên phố và nói với cô ấy bằng một chất giọng chân thành xúc động: “Tôi thấy cô rất đẹp”, Angela co rúm lại. Trên màn hình, cô gái đến lượt mình cũng nở một nụ cười rạng rỡ tuyệt vời trước khi anh lẩn mất vào đám đông, rồi đoạn phim kết thúc, giữ lại một ánh mắt biểu thị rõ ràng rằng người phụ nữ trẻ ấy không thờ ơ trước người đàn ông vừa mở lời với mình.
Những bình luận thậm tệ kéo theo nhau, hết sức chát chúa và dữ dội. Được một lần gặp phải cô gái xinh đẹp, những con người tầm thường ấy nã vào Jonathan sự thất vọng của loại đàn ông đang thiếu tình yêu. Họ không tha thứ cho anh vì đã để vuột khỏi tầm tay một cơ hội mà có lẽ trong mơ họ cũng chẳng gặp được.
Bị rúng động bởi hàng loạt cảm giác bối rối, pha trộn lẫn nhau, Angela gõ lia lịa trên bàn phím, tạo ngay cho mình một cái tên giả đầu tiên thoáng qua trong đầu, rồi gào lên những gì mà cô đang chất chứa trong tim.
Các người chẳng hiểu gì cả, anh ấy chẳng tán tỉnh ai hết, anh ấy chẳng tìm cách để lấy lòng ai, những hành động của anh ấy là hành động quảng đại, vị tha và nhân hậu. Jonathan là…
Cô trấn tĩnh và xóa cái tên riêng của anh đi.
Con người này có một tấm lòng tuyệt vời!
Tức tối hết sức, cặp mắt đẫm lệ, cô copy lời bình luận của mình và dán xuống bên dưới tất cả các đoạn clip, từng cái một, trong từng trang một.
Rồi cô bực bội tắt máy tính, đưa hai tay ôm đầu và bắt đầu khóc nức nở.
Dẫu trải qua tất cả những đau đớn mà Jonathan bắt cô chịu đựng khi lừa dối cô, thì Angela chợt nhận ra rằng cô vẫn luôn rất yêu anh.