Raymond đẩy cánh cửa quán Stella’s và đến ngồi ngay ở quầy.
Bia được đưa đến mà không cần ông phải gọi.
Một sự biệt đãi mà lần nào ông cũng đánh giá cao, nhưng không phải không có chút tự hào. Chiếc mũ cát két đỏ giữ cho mái tóc vàng đang ngả dần sang màu xám nằm yên vị, màu đỏ của chiếc mũ khiến cho làn da vốn đã đỏ nhạt của ông lại càng thêm đỏ, Raymond là cameraman có tiếng tăm lâu năm nhất của giải Flushing Meadow. Bốn mươi mốt năm hành nghề. Ờ, cũng không hẳn cả ngần ấy năm bởi ông đã khởi nghiệp bằng công việc của người trợ lý thu thanh*. Nhưng thời ấy chuyện thường diễn ra như thế: ba năm làm trợ lý thu thanh để làm quen và hiểu rõ nghề nghiệp, quan sát cameraman, xem anh ta làm việc như thế nào, xem anh ta xử lý ra sao khi người được phỏng vấn quá bị ấn tượng đến mức nói năng không lưu loát trước ống kính máy quay. Rồi còn tập luyện cho đôi cánh tay nữa . Bởi nhìn thì thế thôi: một cái sào thì chẳng nặng đâu, nhưng khi cứ cầm nó như thế trong suốt một phần tư giờ mà không nhúc nhích gì, vâng, thì nó cũng khiến cho các cơ bắp nóng lên, còn tạo chuột bắp tay hơn cả giới trẻ ngày nay tập thể thao trong các phòng tập thể hình để tạo cho mình một cơ thể cường tráng. Và trong nghề này, đôi cánh tay là quan trọng và cần phải chuẩn bị. Bởi máy quay camera thời đó còn nặng hơn cả một thùng bia.
☆ ☆ ☆
Nguyên bản: percheman - người cầm micro được gắn vào cây sào rất dài để ghi âm thanh khi máy quay đặt xa người được phỏng vấn.
- Chào Ray, ổn chứ?
- Suôn sẻ cả.
Roger Federer đi ngang qua, đi cùng với huấn luyện viên và hai tùy viên báo chí. Không gì khiến Raymond vui hơn là được một cầu thủ réo gọi bằng tên riêng của mình. Đó là sự thừa nhận những trải nghiệm của ông, vai trò của ông. Bởi ông đã làm việc miệt mài vì các cầu thủ, lăn lóc tìm góc quay tốt nhất để thu được những hình ảnh đẹp về họ, những cú đánh đẹp của họ, tẩy bỏ những thiếu hụt, thu được những thời khắc ánh sáng đẹp nhất, nắm bắt được sắc thái biểu cảm khiến họ đẹp hơn, có tình người và mạnh mẽ. Đó là cả một nghệ thuật và rất nhiều cầu thủ đã hàm ơn ông vì những điều đó, dẫu rằng họ không bao giờ hiểu thấu thực sự những gì ông đã làm cho họ.
Ông không giống như các cameraman trẻ khác, những người được đào tạo bài bản trong các trường. Người ta nhồi nhét vào đầu họ tất cả mớ lý thuyết lờ mờ, nhưng lại không dạy cho họ cách làm nghề. Kết quả: họ chưa từng sờ vào một cái máy quay, nhưng khi chỉ vừa thực hành nghề, họ đã tự cho mình là Stanley Kubrick* rồi.
☆ ☆ ☆
Stanley Kubrick (1928 - 1999) là một nhà đạo diễn, nhiếp ảnh gia, người viết kịch bản và là nhà sản xuất phim nổi tiếng của Mỹ.
Raymond nhấc mũ để gãi đầu rồi lại đội vào. Cái mũ cát két đỏ là niềm tự hào của ông. Ông đã mang nó từ ba mươi mốt năm nay và không bao giờ rời xa nó. Vì lý do mà nhiều người biết, ta chẳng rời xa một cái mũ cát két được chính Jimmy Connors* tặng cho đâu. Vâng, đích thân Jimmy Connors. Ông ấy đã thắng một trận và Raymond đã quay buổi phỏng vấn ngay sau đó. Connors đang cực kỳ phấn chấn, ông ấy vừa trả lời các câu hỏi vừa pha trò cười, và sau đó bất thình lình, ông ta đã nhấc mũ cát két của mình và nhắm thẳng lên đầu Raymond, thế thôi, mà chẳng báo trước gì. Và ông ấy đi vào phòng thay đồ. Raymond đã khóc vì vui sướng.
☆ ☆ ☆
Tên đầy đủ James Scott Connors, người Mỹ, sinh năm 1952 và là một cầu thủ quần vợt chuyên nghiệp, ông đã từng là cầu thủ thứ I thế giới trong 268 tuần, trong đó có 160 tuần liên tiếp trong những năm 1974 và 1977.
Ông nhấp một ngụm bia. Tất cả những khoảnh khắc đồng lõa thấu hiểu nhau đã cùng trải qua trong hậu trường những giải đấu… Ông có lẽ chẳng bao giờ chịu đổi để lấy một nghề khác, cho dù với giá nào. Ông thích nghề của mình vô cùng, cũng hệt như ông yêu mến các cầu thủ, các nhà báo, các nhân viên phục vụ. Thậm chí cả đám trẻ nhặt bóng mà ông nhìn thấy cảm xúc của chúng xuất hiện khi được tiếp cận các ngôi sao trên sân đấu.
Bất thình lình Warren, huấn luyện viên của Austin Fisher, bước vào. Ông ấy chỉ hơi gật đầu khi đi ngang trước mặt cựu huấn luyện viên của Federer, và đến đứng bên quầy bar, hơi xa phía đằng kia. Ông ta gọi một ly cà phê.
Warren là một gã hơi lạnh lùng, chừng ngũ tuần, hơi huyền bí với cặp mắt cũng tối hệt như mái tóc được cắt tỉa rất chuẩn của ông ta vậy, Raymond không có cảm tình lắm. Nhưng kệ chứ, mỗi người đều có tính cách riêng.
Quán Stella’s là điểm tụ tập của các cầu thủ, nhân viên và cả đám nhà báo. Là nơi mà ai nấy đều có thể thư giãn bởi quán Stella’s không ghi hình. Vấn đề thói quen thôi. Không gì ngoài thư giãn. Và cũng không có quần chúng. Chỉ toàn dân chuyên thôi.
Chuck Vins - phóng viên của một kênh truyền hình cạnh tranh, - bước vào quán cùng với nữ trợ lý của mình, một cô gái tóc vàng xinh đẹp với cặp môi đầy đặn hình trái tim xinh xắn. Anh ta vẫn chưa kịp tiến lên ba bước thì Warren đã giơ tay ra hiệu. Chuck đi về phía ông ấy.
- Austin rất bực mình vì buổi phỏng vấn mới đây của anh, - Warren nói với anh ta bằng chất giọng lạnh giá. - Tôi cũng thấy vậy: Anh đã quá mạnh tay với cậu ấy. Dẫu sao anh cũng nên ủng hộ cậu ấy một chút chứ. Đó là một cầu thủ đứng thứ nhất thế giới, Chuck ạ. Hãy cố gắng chút đi.
Chuck Vins nở nụ cười gượng gạo với Warren, tiếp tục đi mà không hề đáp lại, đầu ngẩng cao.
Raymond ngạc nhiên hết sức. Làm sao mà một huấn luyện viên chuyên nghiệp lại ứng xử tồi như vậy với một nhà báo chứ? Thốt ra những lời quở trách như thế thì gần như là tự sát rồi.
Ông nhìn người huấn luyện viên vài khắc, người này tiếp tục uống cà phê như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Rõ ràng là ông ấy không hiểu ra. Ông ấy không nhận thấy. Phải nói cho ông ấy biết, không để ông ấy dấn vào sai lầm. Bởi chính Austin sẽ phải chịu khổ sở khốn đốn vì chuyện này, chắc chắn là thế. Các nhà báo vốn không thích bị người ta nhắc họ phải làm những gì. Gã Chuck này rồi sẽ chuẩn bị cho buổi phỏng vấn tới đây: nó chắc sẽ còn hắc hơn cả buổi trước. Điều đó thì chắc chắn rồi. Tội nghiệp Austin… Cậu ấy vốn đã không được thoải mái lắm với giới báo chí.
Phải giúp cậu ấy một tay.
Raymond chờ đúng thời điểm thuận lợi, khi Warren quay đầu về phía ông. Thế là ông tiến tới ngay.
- Chuyện chẳng liên quan đến tôi, nhưng điều mà ông vừa nói với tay nhà báo ấy, đó là cách tốt nhất để tìm kiếm kẻ thù đấy. Đúng. Những gã đó, họ yêu chuộng tự do làm việc hệt như tôi gắn bó với máy quay phim vậy. Nếu ông tin rằng sẽ khiến được họ đổi ý, chuyện chẳng liên quan đến tôi, nhưng rồi cái đó sẽ có hiệu quả ngược lại đấy. Tôi nói ra điều này chỉ vì ông thôi, và nhất là vì Austin…
Warren nghe Raymond nói mà không biểu thị bất kỳ sự xúc động nào.
- Ông nói đúng đấy, - ông ta thốt ra. - Chuyện chẳng liên quan ông.