Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 952 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

- Austin Fisher, anh đã thắng một cách dễ dàng trong vòng hai của giải tranh hùng Flushing Meadow. Tinh thần anh hôm nay thế nào, ngay trước khi bước vào vòng đấu tiếp theo?

Austin mỉm cười. Các nhà báo lúc nào cũng muốn biết có chuyện gì đang diễn ra trong tâm trí anh, trong nội tâm của anh.

- Đây mới chỉ là những trận đấu vòng đầu thôi mà, chưa có gì quyết định cả, vẫn phải tập trung tinh thần.

- Như chúng ta đã biết, anh không quen chơi trên nền sân quần vợt của giải này. Dẫu vậy, nếu như anh thắng trong giải đấu này, anh sẽ đi vào biên niên sử với số lần chiến thắng nhiều nhất trong các giải Grand Slam. Điều ấy có gây sức ép cho anh không?

- Tôi giữ bình tĩnh thôi. Để thắng một giải thi đấu thì trước tiên phải chiến thắng từng trận một.

Nữ nhà báo có vẻ thất vọng trước câu trả lời này. Đương nhiên rồi. Cô chắc muốn thấy anh ấy thư giãn, thả lỏng và giãi bày như kiểu thổ lộ tâm tình.

- Anh giải thích thế nào về sự khác nhau giữa thành công rực rỡ và hình ảnh cầu thủ của anh, nói thế nào nhỉ… tức là không được yêu quý cho lắm?

Không được yêu quý. Cô ta đã bắt anh chàng trả giá cho thái độ kẻ cả của mình. Anh chàng cố gắng giữ nguyên nụ cười trên môi.

- Tôi không để tâm đến các chuyện như vậy. Tôi chơi quần vợt, và điều đó đã chiếm rất nhiều thời gian và tâm sức của tôi…

- Một số người nói rằng anh hơi lạnh, hơi thờ ơ với người khác. Anh nghĩ rằng có một trục tiến lên trong mối quan hệ của anh với người hâm mộ ư?

Austin gắng gượng giữ nụ cười mỉm.

Thờ ơ… Nếu bạn biết rằng tôi đã phải chịu đựng nó lâu đến nhường nào, điều mà tôi vẫn còn đang phải chịu đựng khi nghe những lời phiếm đàm này. Không phải không chường ra sự đau khổ thì đồng nghĩa với việc không cảm nhận được gì hết.

- Tôi không nghe những lời đồn đại. Tôi làm việc, tôi làm việc rất nhiều và chăm chỉ, và tôi tập trung vào các mục tiêu của mình.

Anh chàng quay liếc nhanh sang trái về phía Warren, huấn luyện viên của mình, ngồi cách đó hơi xa. Warren nhắm mắt vào rồi lại mở ra, ra dấu hiệu tán thành câu trả lời của anh.

Austin quay lại phòng thay đồ, Warren và hai ba nhiếp ảnh gia đi đằng sau.

Cứ mỗi lần anh nhận được những lời châm chọc kiểu này, mỗi lần người ta gợi lên sự phai nhạt của công chúng, thì trong anh lại nảy sinh một thứ tình cảm mơ hồ nhưng đặc biệt, một cảm giác quen thuộc, xuất hiện từ thời anh còn thơ bé, anh đọc thấy trên nét mặt cha mình một chút khinh khi. Đó như thể những sợi dây vô hình trói buộc anh với dĩ vãng đau đớn mà anh luôn gắng sức để rũ bỏ, nhưng nó lại cứ vô tình được tái kích hoạt bằng những lời nhận xét ác hiểm. Quá khứ cứ chường mặt vào hiện tại mà không cần được mời gọi. Anh từ chối đứng chụp ảnh. Cánh cửa của phòng thay đồ khép lại sau lưng anh.

Khi ấy anh cảm thấy trào dâng trong mình một thứ năng lượng vô biên, cơn thịnh nộ, nhu cầu cấp thiết được đánh trận và giành chiến thắng.

- Khi nào thì bắt đầu? - anh hỏi.

- Trong bốn phút nữa, - Warren đáp.

- Tốt lắm, - Austin nói.

Anh sẽ chiến đấu đến cùng và sẽ giành chiến thắng trong giải này. Một khi đã đạt được kỷ lục ấy, người ta sẽ nhìn anh bằng ánh mắt khác đi. Chắc chắn là thế.

☆ ☆ ☆

Big Sur

Những quả đồi xanh mướt. Gió vi vút thổi trong các búi cây. Những cây cù tùng thân đỏ và gai nhọn sẫm màu. Mùi thơm của nhựa cây. Vài hình ảnh mà tại đây ta có thể nhìn ra đại dương mênh mông…

Jonathan đã đi bộ từ hơn một giờ đồng hồ. Lúc ra khỏi viện, anh đã cảm thấy tiếng gọi của thiên nhiên. Anh không thể trở về nhà và làm ra vẻ như đã không có chuyện gì xảy ra. Anh phải đi bộ một mình, anh phải tập trung ổn định lại tinh thần. Khi ta đi bộ, thời gian trôi chậm hơn. Nền văn hóa “tức thời và phản ứng cực nhanh” mà chúng ta đang lặn ngụp đây dẫn chúng ta đến chỗ không còn quan tâm đến bất kỳ điều gì nữa. Khi đi bộ, ta đằm mình vào cùng thời gian của thiên nhiên, của vũ trụ, của không gian. Thời gian của cuộc sống. Ta tự kết nối với chính ta.

Không khí dịu mát trong khoảnh khắc cuối chiều đẹp trời và Jonathan cảm thấy vô cùng thoải mái, nhẹ nhõm. Anh tìm lại được thứ tình cảm biết ơn mà nó đã phủ kín tâm hồn anh trong các cuộc đi bộ dài hôm trước. Biết ơn cuộc đời, biết ơn vẻ đẹp trên trần gian, mùi hương của gió và ánh sáng tuyệt đẹp khi mặt trời đang khuất dần sau núi, bắt đầu cáo lui.

Những lo lắng trước đây của anh hình như xa lắm rồi, cũng hệt như những ham muốn không được thỏa mãn trước đây của anh, những cảm giác thiếu thốn nhớ nhung, những thứ bị tước đoạt. Điều duy nhất quan trọng ngày hôm nay là cảm giác được sống. Trong bao lâu nữa, anh không biết, nhưng anh vẫn còn đang sống và cảm nhận từ đó một lòng biết ơn sâu xa.

Một con kền kền xuất hiện trên bầu trời, và Jonathan dõi mắt nhìn theo đường bay âm thầm của nó rất lâu, cho đến tận lúc nó mất hút phía sau những quả đồi.

Tất cả mọi người đều được kết nối với nhau.

Phát hiện này cứ quần đi đảo lại trong tâm trí anh. Tất cả chúng ta đều khác nhau, - nữ khoa học gia đã nói, - tuy nhiên có điều gì đó kết nối chúng ta với nhau. Một mối liên hệ vô hình nhưng rất hiện hữu, nó chỉ xuất hiện khi ta tìm kiếm nó, đòi hỏi nó, khi ta kích hoạt nó…

Jonathan đã nán lại sau buổi thí nghiệm để thảo luận với cô. Và cô đã thổ lộ với anh rằng phụ nữ có thể thử nghiệm một dạng biểu hiện sinh lý khác để biểu thị mối liên hệ kết nối chúng ta với nhau. Khi các cô sống cùng với nhau, ví như trong cộng đồng, tất cả những người đàn bà cùng tham dự một khóa đồng bộ hóa chu kỳ kinh nguyệt thì sau vài tháng: kỳ kinh nguyệt của họ sẽ đến cùng một thời điểm.

Con kền kền lại xuất hiện trên đỉnh đèo và lượn về phía đại dương.

Tất cả mọi người đều được liên kết với nhau.

Cho đến tận lúc này, Jonathan thấy mình hầu như là duy nhất trên đời, đang vật lộn trong xó nhỏ của mình để tự tìm lối thoát. Vùng vẫy… vùng vẫy và đấu tranh.

Thí nghiệm vừa trải qua khiến anh ngộ ra điều gì đó cực lớn, điều cơ bản, nó nhắc anh nên xem xét lại mọi thứ, cuộc tranh đua với Michael, các mối quan hệ nước đôi với khách hàng, những người mà anh cố tình gạ bán cho họ những thứ vô ích, các mối quan hệ mâu thuẫn với Angela… Toàn bộ chuỗi tổ chức cuộc sống của anh cho đến tận lúc này đều xây dựng trên một sai lầm, một cái nhìn lầm lạc về cuộc sống. Ý thức của anh hiện thời đang rền vang trong sâu thẳm tâm tư anh.

Bởi vì tất cả chúng ta được kết nối với nhau, khi đấu tranh với nhau, thì ta đấu tranh với chính ta.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle