Michael bước vào trong khu nhà cao tầng, bấm nút chuông nội đàm truyền hình và chờ, cười tươi hết cỡ trước ống kính.
Thanh cài cửa điện tử rung mạnh trong một tiếng rít chói tai. Anh đẩy cửa, băng qua tiền sảnh và bấm thang máy.
Tầng cuối cùng. Chuông không kêu nên anh gõ vài tiếng ngắn lên cánh cửa. Sau vài giây cánh cửa hé mở và khuôn mặt Samantha ló ra.
- Em khỏe chứ? - anh lên tiếng với nụ cười tươi rói.
Cô gái trẻ khinh khỉnh nhìn anh bằng một ánh mắt dửng dưng, liếc nhanh xung quanh anh rồi quay gót.
Michael đẩy cửa và bước vào phòng ngoài. Anh đi theo Samantha vào phòng khách, một căn phòng rộng sáng lòa thứ ánh sáng trắng. Qua những khung cửa kính lớn, những căn hộ của thành phố San Francisco hình như đang bơi trong sương mù, một làn sương mù đang sẵn sàng nuốt chửng chúng.
Cô gái trẻ đến ngồi trên thành tràng kỷ đệm và bắt chéo chân. Cô mặc một chiếc váy ngắn và một áo sơ mi trắng. Cài cúc cao. Thật đáng tiếc.
- Anh cần em giúp cho ít việc, - Michael nói.
Cô nhìn anh đăm đăm mà không đáp lại.
- Một tiệc tối quý tộc với một khách hàng tiềm năng của anh. Và có thể đi xa hơn.
Cô nhìn vào mắt anh, nhưng vẫn không tỏ thái độ gì cả.
- Là ai vậy?
- Em luôn muốn biết hết. Điều đó thì thay đổi được gì chứ?
- Tôi muốn biết đó là ai thôi.
Michael đi vài bước dọc theo ô cửa kính.
- Chủ tịch một Liên hiệp các tiểu thương. Với anh là một con cá lớn đấy.
- Có vợ rồi à?
Michael lắc đầu.
- Hoặc chính ông ta đã quên điều ấy rồi, - anh vừa nói vừa cười.
Anh áp sát từ phía sau rồi đưa hai tay bóp ngực cô gái. Cô hất ra bằng một động tác dứt khoát.
- Có hại gì đâu nào, - anh phản đối.
- Tôi không phải là một cửa hàng tự sử dụng đâu.
- Thi thoảng thì anh có thể có vài đặc ân chứ… Dẫu sao anh cũng là một khách hàng tốt…
- Chính thế. Anh biết rõ giá cả rồi.
- Như anh luôn nói điều này với các cộng sự của mình: khách hàng xứng đáng nhận được sự tôn trọng.
- Nhà cung ứng thì cũng vậy.
- Anh luôn hào phóng với các khách hàng của mình. Anh chăm sóc họ đến nơi đến chốn…
- Mỗi người có chính sách thương mại riêng.
Michael cười hết cỡ.
- Cụ thể thì chương trình sẽ như thế nào? - cô gái hỏi bằng một giọng ngờ vực.
- Anh nói rồi đó, một tiệc tối, sau đó thì như em muốn thôi.
- Không chơi đểu chứ hả?
- Không mà…
- Kiểu bắt tôi ăn mặc như một con bé để chơi trò giữ em và để cho bà vợ bắt quả tang tôi, để rồi lại khiến bà ta bị một cơn nhồi máu…
Michael mỉm cười rồi đặt tay lên vai cô.
- Xin hứa. Bây giờ thì hãy cho anh xem hai bầu vú tuyệt vời của em…