Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 957 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

“Đã vượt quá một giai đoạn nhất định, và ta có thể nghĩ rằng sẽ đạt tới một điểm không thể quay lại, và hiện tượng khí hậu nóng lên sẽ làm nảy sinh những hiệu ứng không thể kiểm soát nổi.”

- Chẳng hạn như…?”

Nhà khoa học bồn chồn hắng giọng, rõ ràng là đang bắt đầu sợ. Ryan mỉm cười. Gã này tự cho phép mình dạy đời tất cả mọi người trong khi chính hắn thì thậm chí còn không có khả năng nói trên đài truyền hình.

“Nhiệt độ tăng sẽ khiến đá băng ở các cực bị tan. Khi tan, những tảng đá băng này có nguy cơ thải ra khí mê-tan có chứa trong chúng. Tuy nhiên chất mê-tan hiện đang bị kìm giữ này là một chất gaz với hiệu ứng nhà kính…

- Ông muốn nói rằng cỗ máy vậy là có nguy cơ bị quá tải ạ?

Vị khách mời gật đầu đồng tình.

“Và điều đó sẽ dẫn đến đâu?”

Ryan tắt ti-vi. Chán ngấy phải nghe những chuyện vớ vẩn này.

Hắn đến bên cửa sổ phòng ngủ. Không có ai trong dãy vườn. Vào buổi sáng sớm, hắn đã quay phim ở đấy đến tập thứ mười bốn về những cái nhún vai của Gary, những tập phim đã bắt đầu được chờ đợi bởi một số nhóm khán giả trung thành.

Hắn quay lại phòng khách và đưa mắt liếc qua tấm voan đen. Michael và Angela đang ngồi ở bàn.

Hắn bật micro-parapole và bật máy quay phim.

- Jonathan thay đổi kinh khủng thật, kể từ lúc các bạn chia tay nhau. Hắn thật zen, thoải mái, lạc quan…

- Cám ơn anh, thật vui khi được nghe những lời ấy, - Angela nói, giọng chạm tự ái.

- Tốt lên thì chắc chắn rồi, nhưng cũng hơi bị chập mạch…

Michael lấy một củ cải đỏ và đưa về trước mặt mình, lên ngang tầm mắt.

- Ô mi đấy ư, củ cải đỏ ơi, kỳ quan của thiên nhiên ơi! Ta cảm ơn mi đã hiến mình cho ta, đã để cho bị xơi, hy sinh cuộc đời mi vì ta. Cuộc sống thì được nuôi dưỡng bằng cuộc sống, còn con người thì bằng củ cải đỏ!

Anh ta cắn một miếng với vẻ đầy thi vị và nhai một cách hết sức trịnh trọng, mắt khép lại.

Angela cười nắc nẻ.

- Các chuyện ấy dễ thương thật, nhưng dù gì thì anh ấy cũng phải quyết định quay trở lại làm việc chứ. Tổng thu nhập của công ty không thể cứ tiếp tục trì trệ như thế được nữa.

- Thôi được, vậy khi nào cô quyết định bán cho tôi cổ phần của cô, để khỏi phải chịu đựng cảnh ngày ngày nhìn thấy hình bóng không thể chịu nổi của người xưa rạng rỡ và thăng hoa?

- Chẳng nên tính đến chuyện ấy làm gì.

- Cô sẽ đổi ý thôi.

- Khoản tiền bán lại cổ phần chắc sẽ không đủ để tôi xem xét lập một cái gì đó khác.

Khuôn mặt rất linh hoạt của Michael bỗng bất động hẳn.

Ryan tự nhủ rằng kẻ săn mồi kia chắc đã đánh hơi thấy một vết rạn nơi người đàn bà đang cùng trò chuyện. Hắn nhè nhẹ zoom gần lại.

- Nếu cô muốn có một khoản tiền thứ hai phụ vào để thành lập cái khác, có một giải pháp đấy.

Angela ngước mắt lên nhìn.

- Giải pháp gì?

- Thay bằng đề nghị Jonathan tiền trợ cấp lương thực hàng tháng, thì hỏi cậu ta một khoản vốn, một món tiền to trợ cấp một lần thôi.

Angela nhún vai.

- Và sau đó thì tôi chẳng còn được đồng nào nữa ư? Có điên mới làm thế. Chloé mới lên bảy tuổi.

- Ngược lại thì có, sẽ là thận trọng hơn đấy: hiện tại Jonathan có vẻ hết sức kỳ cục, giữ trong tay rồi thì tốt hơn là chạy theo sau chứ. Cái gì phải lấy thì đã lấy được.

Angela dường như suy nghĩ về lập luận này. Cô tiếp tục ăn trong im lặng, cặp mày nhíu lại.

- Kiểu gì đi nữa, - sau một hồi, cô tiếp tục lên tiếng, - anh ấy sẽ từ chối thôi. Anh ấy không có tiền tiết kiệm. Với anh ấy là không thể.

Ryan quay cận cảnh mặt Michael. Ta cảm thấy anh ta đã cố nén một nụ cười chiến thắng.

- Cậu ấy sẽ xoay xở được thôi, - anh ta nói bằng một giọng bí hiểm. - Khi muốn xoay xở để có tiền bạc, người ta luôn tìm ra giải pháp.

Ryan bĩu môi, và đưa mắt quét khắp phần mảnh sân hiên còn lại. Hắn phát hiện ra hai cô gái đang trò chuyện say sưa ở một bàn khác, liền chĩa ngay đồ nghề của mình vào họ.

- Kỳ quá đi, - cô gái có mái tóc huyền được cắt lửng buông lơi với cặp kính đồi mồi, nói. - Này nhé, cậu biết chuyện chưa, xảy ra với tay tóc hung bên ban kế toán ấy? chàng ta bị sa thải rồi. Buồn thật, chàng ấy rất dễ mến.

- Ai cơ?

- Cậu biết hắn ta mà, chàng trai làm bên ban kế toán khách hàng. Thi thoảng mình nhìn thấy chàng ấy ở căng tin, chàng thường ngồi cạnh cửa sổ.

- A, đúng rồi, tớ nhận ra là ai rồi.

- Chàng đó cực kỳ dễ mến.

- Ô không, là một gã đần.

- Thật mà, hắn rất đáng mến, tớ cam đoan với cậu.

- Ô không, hôm nọ tớ đến chỗ hắn, vì một khách hàng vẫn chưa được thanh toán. Hắn đã không muốn rút hồ sơ của họ ra nếu như không có số hiệu khách hàng. Tớ đã phải quay về phòng mình, cậu thấy đó là kiểu người như thế nào rồi đấy.

- Ô thế à?

- Uầy, thế rồi một lần khác, tớ cần hắn. Tớ vào phòng làm việc của hắn, hắn đang nói chuyện điện thoại. Tớ hả, lúc ấy tớ chỉ cần một thông tin thôi, thế nhưng hắn đã bắt tớ chờ cho đến tận lúc hắn kết thúc cuộc đàm thoại. Cậu nghĩ hắn chắc sẽ dừng lại đôi giây, để hỏi xem tớ muốn gì chứ. Nhưng không. Chẳng làm gì cả. Hắn bị ngố, gã đàn ông ấy…

Cô tóc huyền bĩu môi trong chừng một giây đồng hổ.

- Ừ, đúng, - cô ấy rốt cuộc cũng thốt lên. - Cậu nói đúng, đó là một gã ngố.

Ryan bật cười thành tiếng và tắt máy.

Nào… 12/20. Ta đăng thôi.

Cảnh này khiến hắn nghĩ đến một thí nghiệm mà hắn đã đọc được, do các nhà nghiên cứu tâm lý tiến hành. Họ đã tập hợp một nhóm các diễn viên vào trong một phòng, bọn họ đồng lõa với nhau. Sau đó, họ cho một tình nguyện viên vào, - dạng người chấp nhận làm vật thí nghiệm để kiếm chút tiền đắp thêm vào chỗ hụt cuối tháng. Người ta khiến hắn tin rằng các diễn viên kia cũng là những vật thí nghiệm như hắn, và họ bắt đầu cùng nhau tham gia tranh luận, trong lúc chờ đợi buổi thí nghiệm bắt đầu bởi họ được thông báo rằng các nhà nghiên cứu sẽ đến muộn. Anh chàng kia không hề biết rằng trên thực tế thì cuộc thí nghiệm đang được tiến hành.

Bất chợt, một trong số các diễn viên đưa ra một ý tưởng hoàn toàn kỳ cục, và đương nhiên là anh chàng kia phản bác lại ý tưởng đó. Phải nói đó thực sự là một trò vớ vẩn hết sức, hơn nữa ta thấy chuyện này hơi xúc phạm đến các giá trị nhân cách của chàng trai ấy.

Chỉ có điều dần dần, các diễn viên khác đều bày tỏ ý kiến và mỗi người ai nấy đều ngả theo hướng ý kiến người thứ nhất. Tất cả bọn họ đều ủng hộ cùng một ý tưởng, và khẳng định rằng đó chính là chân lý.

Và sau một hồi, ta nhận thấy tinh thần của chàng trai là vật thí nghiệm kia thay đổi. Thoạt đầu hắn ngờ vực, ta thấy hắn lưỡng lự, rồi sau đó bắt đầu chấp nhận. Vào cuối buổi thì hắn đã hoàn toàn bị thuyết phục.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle