Lúc đó vào tầm nửa đêm. Angela cứ trăn trở hoài trên giường mình. Không sao ngủ lại được. Cô xét đi xét lại những điều khủng khiếp đã đọc được về Jonathan trên trang blog ấy, cái trang blog giẻ rách ấy, và cô nổi cáu một mình.
“Hãy nghĩ đến chuyện khác đi”.
Cô phải trấn tĩnh lại thôi, phải quên tất cả chuyện đó. Cô sẽ lại nghĩ đến nó vào ban ngày nếu muốn, nhưng bây giờ thì phải ngủ thôi.
“Hãy nghĩ đến những điều nhẹ nhàng, bình thản, tích cực”.
Cô ép mình nhìn thấy một cánh đồng cỏ, với những bông hoa đồng nội mang đủ các màu sắc, những chú thỏ con chạy nhảy trong cỏ…
“Đấy, thế là tốt, hãy tiếp tục như thế và mày sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ”.
Những bông hoa, những… và bất thình lình cô lại nghĩ đến đoạn clip của gã kể rằng hắn ăn những bông hoa trong vườn nhà mình, đoạn clip trên trang blog đã khiến cô cảm thấy rất bất an khi xem. Một clip không có Jonathan và trên thực tế thì chẳng có gì nhiều nhặn, chẳng có gì gây sốc. Cô đã xem hai lần mà không sao hiểu nổi nguồn gốc sự bối rối của mình.
Thật không bình thường. Chắc chắn phải có một lý do khiến cô thấy bất an như thế. Cô phải tìm ra lý do đó. Cái gì đó trong cô thúc đẩy phải làm, ra lệnh cho cô phải tìm kiếm. Như một trực giác, một linh cảm vậy.
Hãy ngủ đi. Mày sẽ làm điều đó vào ngày mai. Còn bây giờ, hãy ngủ đi. Hãy nghĩ đến thiên nhiên, đến những chú thỏ xinh xắn…
Cô ép mình hít thở thật sâu, thật chậm, và thư giãn.
Không. Không mà, chỉ vô dụng thôi. Bây giờ khi đoạn clip đó đã ở trong đầu thì cô sẽ không thể ngủ lại được, cô biết rõ điều ấy. Thế nên chi bằng giải quyết vấn đề ngay lập tức. Làm nhanh xong nhanh.
Cô vươn tay, bật đèn ngủ và ngồi dậy.
Cô liếc mắt nhìn Chloé khi băng qua hành lang. Con bé ngủ trong một tư thế rất khó tin, một chân toài khỏi giường ngủ. Cô kéo và khép nhẹ cánh cửa để tránh làm con bé thức dậy.
Cô xuống phòng khách và bật máy tính.
Màn hình hắt ra một thứ ánh sáng nhợt nhạt trong căn phòng im lìm.
Cô ngồi xuống. Cảm giác lạnh của da ghế khi chạm cặp đùi trần.
Cô tìm lại trang blog. Cô những muốn được ngồi đối diện với gã xỏ lá ti tiện điều hành trang này và nói cho hắn biết tất cả những gì cô nghĩ về hắn. Bởi đó chắc chắn phải là một gã đàn ông. Một phụ nữ hẳn sẽ không bao giờ tự hạ mình để làm một điều như vậy cả.
Cô không thể ngăn mình trước tiên là quay lại các trang clip liên quan đến Jonathan.
Nhiều bình luận hiện giờ theo hướng ủng hộ anh. Cô cảm thấy một niềm vui phấn chấn. Trong lúc đưa mắt lia khắp các bình luận, cứ kế tiếp nhau, cô phát hiện thấy rằng nhiều người trong số họ, rất đông, đã tố cáo sự nhạo báng hết sức vô lý này, giống hệt như cô. Càng lật các trang mới, cô càng thấy các bình luận kéo dài. Cứ như thể cô đã vô tình gây ra một làn sóng phản đối mạnh mẽ vậy, như thể mọi người đã truyền cho nhau và tìm đến trang blog này để bày tỏ sự phẫn nộ của họ. Người ta không còn chế nhạo Jonathan nữa mà ngược lại, họ thừa nhận giá trị những hành động của anh. Khi đọc những bình luận đó, cô cảm nhận được một cảm giác sống động như trả được thù, đòi lại công bằng.
Cô bắt đầu tìm đoạn clip mà cô muốn, nhưng không dễ. Blog không có lô-gic dạng phả hệ, thế nên cô cứ lật hoài, lật hoài các trang, mà vẫn vô vọng.
Bất thình lình, cô nhận ra hình ảnh và tập trung nhìn trong lúc bấm cho clip chạy. Cô nhìn đăm đăm, theo dõi tỉ mỉ trình tự đoạn clip. Nó chỉ dài chừng ba mươi hoặc bốn mươi giây đồng hồ và khi đến đoạn cuối, Angela lại bắt đầu thấy xuất hiện cảm giác bất an khó tả mà nó đã từng khiến cô bối rối biết bao nhiêu. Cảm giác nặng nề ấy, gây lo lắng và không sao hiểu nổi.
Thế nếu đoạn clip này chứa một hình ảnh dưới ngưỡng ý thức thì sao?
Giống như các hình ảnh mang dục tính mà các chương trình quảng cáo đã lén lút lồng vào phim để lôi kéo chúng ta, còn chúng ta lại không có ý thức để nhận ra chúng thì sao?
Cô quyết định xem lại đoạn phim theo từng hình ảnh, bằng cách bấm từng nấc vào mũi tên nhỏ nằm bên phải màn hình.
Cảnh tượng được chiếu lại chầm chậm, âm thầm và giật cục, và mỗi hình ảnh đều được Angela chăm chú quan sát tất cả các yếu tố tạo nên nó. Không khí lạnh của màn đêm khiến cô rùng mình và hối tiếc vì đã không mặc thêm chút áo ấm.
Đến một đoạn, cô nhận ra một khuôn mặt, ở xa xa phía sau, và ngay lập tức nhận ra nó: đó chính là khuôn mặt của nữ bồi bàn trong quán cà phê. Cô ấy xuất hiện trong liền bảy hình ảnh mà Angela đã không chú ý khi xem phim chạy ở vận tốc bình thường.
Cô tiếp tục từng bước một. Đã đến gần cuối đoạn phim mà cô vẫn chưa tìm thấy gì cả. Dẫu sao thì cũng không phải là hình ảnh nữ bồi bàn khiến cô cảm thấy bất an chứ. Cô biết rõ gã chủ nhân trang blog quay phim trong địa điểm này và cô đã nhận ra trong các đoạn clip về Jonathan.
Đột nhiên cô thốt ra một tiếng kêu.
Trong một góc phía sau một trong những nhân vật chính, ta nhìn thấy, dù hơi mờ nhưng vẫn nhận ra, bóng dáng của cô gái gọi. Cúi về phía cô ấy, là hình ảnh nhìn nghiêng tươi tỉnh của Michael.
Angela không thể nào rời mắt khỏi hình ảnh này được nữa, có quá nhiều ý nghĩa.
Nhanh lên nào, xem đó là ngày nào tháng mấy…
Đoạn clip được quay ngày mùng 7 tháng Tư.
Mùng 7 tháng Tư… hôm trước ngày cô tuyệt tình với Jonathan, sau khi đã phát hiện ra cô gái ấy gần như trần truồng với anh…
Angela cắn môi và tim cô nhói đau: hôm ấy, chính Michael đã giục cô trở về nhà sớm hơn thường lệ.
- Cô trông mệt mỏi đấy, - anh ta nói, - hãy về nhà sớm đi, nghỉ ngơi sẽ khiến cô khỏe khoắn hơn.
☆ ☆ ☆
Ryan lắc đầu, sững sờ. Số bình luận bùng nổ theo từng ngày, gần như tất cả đều bênh vực Jonathan. Ngoài những bình luận, lượng khách truy cập trang blog đã tăng trưởng theo cấp số nhân, kỳ dị, không thể tin nổi. Những người ủng hộ Jonathan chia sẻ phát tán thông tin, rỉ tai nhau như bệnh hoạn, làm thành một hiện tượng điên khùng trên mạng.
Không còn là một làn sóng ủng hộ nữa, mà là một cơn sóng thần.
Ryan đã chóng cả mặt. Trong nhiều tháng trời hắn điều hành trang blog này cho chừng vài chục người, hy vọng mỗi ngày sẽ kiếm thêm lượng khách truy cập, thì hiện giờ đã hoàn toàn bị đuối sức trước những gì đang diễn ra. Chắc chắn hắn phật lòng khi các nỗ lực dựng cảnh về sự ngu ngốc đã gây hiệu ứng ngược lại, rằng đối tượng trang blog của hắn đã bị đảo ngược, nhưng đó không phải là điều khiến hắn bận tâm. Những rắc rối thậm chí còn không nằm ở đó.
Tầm lớn mạnh của hiện tượng mạng này mang một khía cạnh đáng sợ, phi lý. Và không thể kiểm soát nổi. Như thể cả một đoàn quân toàn lính ngố được thiết lập và tiến bước thẳng về phía hắn để bảo vệ một đồng đội của chúng, và trên đường đi càng ngày càng hút thêm những tình nguyện viên mới.
Hắn cố tự trấn an bằng cách phân tích những con số. Nhưng những con số đã chẳng trấn an được gì. Trang blog đã vượt quá một triệu khách truy cập trong vài ngày. Khi kéo dài các đường biểu thị, ta có thể hình dung đạt tới ba triệu người truy cập vào cuối tuần, và có thể còn hơn nữa…
Hắn quay lại đọc các bình luận. Cố gắng để hiểu chuyện.
Mọi người ra sức tranh đua nhau miêu tả Jonathan. Nếu tin vào họ, thì đó là một kiểu hình mẫu bài hệ thống, một con người tự do đi theo ý mình mà không cần chỉ định hay quy định của bất kỳ ai, một người vị tha trong một đất nước chứa toàn lũ cá nhân chủ nghĩa, một người nổi loạn tích cực, một người sống sót khỏi chứng loạn thần kinh tập thể, một người kháng chiến cô độc. Một kẻ độc hành.
Tất cả mọi người đều soi thấy bóng mình trong đó: dân cánh tả thấy trong anh một con người nhân văn và biểu dương nhiệt huyết tương thân tương ái của anh, người cánh hữu đánh giá cao sáng kiến cá nhân và lòng từ thiện của anh. Những người vô thần ngả mũ kính chào tấm lòng quảng đại vô tư của anh. Với những người theo tôn giáo, những hành động của anh là đáp lại một tiếng gọi của thần linh, và họ ca tụng sự kháng cự của anh trước cám dỗ, nhấn mạnh khả năng tự ẩn mình phi thường của anh khi một người đàn bà nhìn anh với ánh mắt đầy dục vọng. Còn những Phật tử thì thấy trong những hành động đó một sự buông bỏ đáng kính trọng nhiều phần.
Mỗi người đều có ý kiến trong chuyện này, có lời giải thích, có sự phân tích của riêng mình. Mỗi người hiểu những hành động của anh tùy theo đức tin của mình, giá trị của mình. Người ta chiếm đoạt Jonathan, người ta nhận con người anh về mình.
Ryan bắt đầu sợ.
Trong một góc nhỏ bộ não của hắn, hiện giờ một đốm sáng màu đỏ nhấp nháy liên tục: những đoạn clip của hắn là hoàn toàn bất hợp pháp. Xâm phạm đời tư. Ngày một ngày hai, lúc này lúc khác, ai đó sẽ nhận ra Jonathan hoặc một trong số các nạn nhân khác của hắn. Và ngày đó, hắn sẽ ngập ngụa trong rắc rối. Đến tận cổ.