Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 966 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Và Austin Fisher vừa giành được vé vào bán kết giải với chiến thắng giòn giã trong trận đấu này trước cầu thủ người Úc, Gay Harisson. Vết thương của anh dường như chỉ còn là một kỷ niệm buồn, dẫu một dải băng vẫn còn quấn quanh bả vai. Tôi nhắc lại cho các bạn biết tỉ số trận đấu: 6 - 4; 7 - 5; 6 - 4. Khán giả hình như hơi thất vọng, một công chúng mà cầu thủ thân thiện xứ Úc đã chiếm được nhiều cảm tình và…”.

Michael tắt ti vi, hài lòng. Một lý do thứ hai để thưởng thức sâm banh đấy! Quyết định của Jonathan khiến anh ta bay bổng. Một khi việc mua bán những cổ phần xong xuôi, anh ta sẽ nắm giữ hai phần ba cổ phiếu của công ty, và sẽ bán lại ngay cho người đang cần mua với một mớ tài sản nho nhỏ mà ông ta đã đề xuất. Và mọi chuyện thế là xong. Sẽ đến lúc anh ta đi nghỉ, thời tiết đẹp, nhàn hạ dưới nắng mặt trời, những cô gái xinh xắn…

Nghĩ đến đó, một ý tưởng lóe lên. Anh ta nhấc điện thoại.

- Samantha hả? Michael đây. Tôi muốn gặp cô tối nay.

- Để làm gì? Tôi không rỗi đâu.

- Để vui vẻ chứ còn để làm gì! Sao cô lại không rỗi hả?

Im lặng.

- Anh hãy đoán xem.

- Không sao hết: hãy hủy đi.

- Tôi tôn trọng những cam kết của mình, thuộc về vấn đề danh tiếng. Khách hàng của tôi rất khó tính.

Michael cười bả lả.

- Tôi trả gấp đôi.

☆ ☆ ☆

Vừa cạo râu, Jonathan vừa nhìn qua cửa sổ phòng tắm. Trong khu vườn đối diện, vẳng tới tiếng các con nhà Gary đang chơi đùa. Sau một lúc, người cha đi ra.

- Chúng mày lại làm trò bậy bạ gì nữa thế? - ông ta la lên.

- Không bố ơi… chúng con không làm trò bậy bạ đâu, chúng con chơi mà! Hãy đến xem chúng con đã làm được gì này!

- Nói vớ vẩn gì thế? Chúng mày nghĩ tao không còn việc gì để làm sao? Và liệu hồn mà ngoan đấy nhé! Tao không muốn nghe thấy tiếng chúng mày nữa đâu, hiểu chưa?

Lũ trẻ gật đầu, vẻ hết sức khó chịu. Ông ta biến mất mà không hề nhận thấy thái độ thẫn thờ của những đứa con. Cái chết của người mẹ đã là một thử thách nghiệt ngã đối với chúng. Với tâm trạng và tinh thần của người cha như thế, chúng khó mà nhận được chút tình cảm trìu mến…

Anh nghĩ đến Chloé, sau đó là Angela.

Michael đã có lý ngay từ đầu. Sự kề cận nhau này không lành mạnh. Anh lẽ ra nên lật sang trang mới từ lâu, chuyển qua chuyện khác. Điều đó hẳn đã giúp anh quên được Angela, điều đó hẳn đã cho phép anh tiếp tục xây dựng một cái gì khác rồi.

Nhưng anh cũng biết: chẳng ích gì khi tiếc nuối những lựa chọn trước đây. Cuộc sống là như vậy. Nó thi thoảng điểm xuyết những lỗi lầm, và có lẽ những lỗi lầm đó có lý do để tồn tại, và suy cho cùng chúng có lẽ cũng mang đến cho chúng ta điều gì đó. Chấp nhận thôi. Triết lý của bác Margie rốt cuộc đã được thông qua… Chấp nhận là một nghệ thuật sống. Đương nhiên rồi, thật đáng tiếc khi chấm dứt công việc vào đúng lúc mà nó vừa tìm lại được ý nghĩa trong mắt anh, nhưng cả trong điểm này, anh vẫn muốn sống tự tin hơn. Cuộc sống quá ngắn ngủi để than phiền về những thất vọng của chúng ta, anh ý thức về điều ấy hơn ai hết. Sự tồn tại là một hoạt động liên tục, mỗi thời khắc lại có sự thay đổi, và kháng cự sự thay đổi này chỉ có thể dẫn đến bất hạnh mà thôi. Chính niềm tin vào cuộc sống cho phép ta tiến lên, có đột phá và cuối cùng là thưởng thức những gì đến với chúng ta. Anh vẫn chưa biết sẽ làm gì sau đó, nhưng anh còn thời gian ở phía trước. Các thủ tục giấy tờ sẽ phải mất nhiều tuần, và anh đã quyết định tiếp tục sứ mệnh của mình cho đến tận ngày cuối cùng, trong lúc cố gắng giữ nguyên vẹn niềm hăm hở đến mức có thể nhất, niềm hăm hở mà chính nó đã tạo hứng thú cho anh từ ít ngày nay và anh đã tác nghiệp công việc của mình hệt như mong muốn.

Anh tạt qua hiệu Gary’s mua hai chiếc bánh xốp rồi đến ngồi trên sân hiên quán cà phê và nhấm nháp cùng với một tách trà lớn.

Trên màn hình gắn trên tường mà Jonathan liếc nhìn thấy bên trong quán, một nữ bác sĩ tâm lý đang giải thích rằng một số người hiện nay đôi khi bị bệnh tật là do tổ tiên xa xưa của họ, dẫu họ chưa bao giờ biết mặt, đã không biết bộc lộ tình cảm trìu mến. Khi một đứa trẻ thiếu vắng sự trìu mến và cảm thấy không được yêu thương, thì có những trường hợp chúng sẽ giấu biệt cảm xúc của chính mình vào trong một kiểu tự vệ vô thức. Jonathan không thể ngăn mình nghĩ đến Gary. Một khi trưởng thành, - nữ bác sĩ tâm lý nói tiếp, - thì anh ta có thể trở nên rất lạnh lùng với những đứa con của chính mình, và chính vì theo cách này mà sự đau đớn ấy có thể tác động đến nhiều thế hệ…

- Đến phát ngấy những trò vớ vẩn này! - một khách hàng đứng sau quầy bar nói. - Anh không có kênh khác sao?

Người trực quầy bar chuyển kênh và khuôn mặt rắn rỏi của Austin Fisher choán hết cả màn hình. Jonathan mỉm cười khi nhìn thấy thần tượng trước đây của mình, điều nhắc cho anh nhớ lại cuộc đua của anh trong quá khứ với Michael. Anh sẽ không bao giờ là một nhà kinh doanh giỏi như anh ta, điều mà kể từ bây giờ đã trở thành chắc chắn. Và tốt thôi, bởi bây giờ anh biết rõ đó không thuộc sứ mệnh của anh.

Vài phút sau, anh nhận thấy trên sân hiên một ông già nhỏ thó mang dáng vẻ hết sức chán nản. Anh quan sát ông ta vài khắc, rồi kín đáo ra dấu với nữ bồi bàn.

Người dịch: Hiệu Constant
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle