Jonathan hơi ghì chặt bó hoa nhỏ khi thấy tàu điện từ xa đang từ từ tiến lại. Anh cảm thấy một sự pha trộn giữa phấn khích và sợ. Ngồi trên một chiếc ghế băng không xa sân hiên quán cà phê, anh đã chọn đúng chỗ: chỉ cách bến đỗ vài mét.
Lúc đó là cuối buổi chiều, sau giờ làm việc. Jonathan hài lòng với ngày làm việc của anh. Những hợp đồng được gia hạn dứt khoát, những trao đổi rất hiệu quả với khách hàng và họ đã ủy thác hết cho anh, những hợp đồng bảo hiểm mới được thiết lập, đúng với nhu cầu cần thiết của họ. Kiểu kinh doanh mà kể từ đây anh thích thực hiện.
Mùi hương hoa lan tỏa mơn trớn cặp lỗ mũi anh, như thể thiên nhiên đã lọt vào giữa thành phố vậy, giữa chốn giao thông tấp nập này. Mặt trời đã xuống rất thấp, rọi những tia nắng nhẹ nhàng lên hàng loạt taxi vàng không ngừng trườn đi dưới lòng đường.
Tàu điện xuất hiện phía xa xa.
Jonathan nhẩm lại dàn ý của mình: chọn người thứ bảy từ trên tàu bước xuống. Người thứ bảy nhé. Anh tự hỏi người đó sẽ như thế nào…
Nếu đó là một người đàn ông thì sao nhỉ? Anh cười tủm tỉm trước ý tưởng này. Liệu anh có đủ can đảm để tặng bó hoa cho một người đàn ông không? Và nếu như anh chọn trúng phải một gã to con lực lưỡng và hắn tống cho anh một quả đấm vào giữa mặt thì làm thế nào? Anh phì cười một mình trên ghế băng, và vị khách qua đường ném cho anh một ánh mắt lo lắng.
Tàu điện màu đỏ tiến lại gần, băng qua trước mặt anh trong một tiếng gầm rú và ngay sau đó kéo theo tiếng rít của các bộ phanh kim loại nghiến trên đường ray, rồi tiếng chuông leng keng lảnh lót thông báo tàu dừng. Jonathan cảm thấy hơi nhoi nhói trong tim.
Các cánh cửa bật mở và nhiều người bước xuống gần như cùng một lúc, Jonathan nhìn họ chăm chú.
Một thiếu niên cùng xuống với một phụ nữ trẻ, theo sau là một vị dáng công chức. Ba người. Một ông nhà nhỏ thó và một thiếu nữ mang dáng vẻ học sinh trung học: bốn và năm. Sáu, một bà già tóc bạc chống gậy đen, và… chẳng còn ai nữa. Jonathan chờ đợi. Cặp mắt gắn chặt vào các cửa lên xuống của tàu điện. Các cánh cửa đang chuẩn bị khép lại thì một phụ nữ hối hả bước xuống các bậc và đi ra. Ở độ tuổi trung bình và mang vóc dáng tựa như trăm ngàn người khác, cô giống như tất cả mọi người. Cô bước đi khá nhanh, dáng điệu của người mà khi ra khỏi văn phòng là hối hả trở về nhà mình. Ánh mắt cô vô định và cặp mày hơi nhíu lại, cô hình như vẫn còn bận tâm với đám công việc trong ngày của mình.
Jonathan đứng lên, đợi cô ấy tiến lại gần, rồi dấn lên một bước để sánh vai đi cùng đường và chìa bó hoa cho cô. Người phụ nữ giật mình và gần như bước lùi lại.
- Xin được tặng cô, - anh nói với một nụ cười rạng rỡ.
Và anh đặt bó hoa vào cánh tay cô gái. Anh chỉ hơi đủ thời gian nhận ra sự ngạc nhiên xuất hiện trên mặt cô, rồi lẩn mất vào làn sóng người qua đường đang vội vã trở về tổ ấm của họ.
☆ ☆ ☆
Buồn cười chết đi được.
Gã ngố.
Hắn tán tỉnh một ả xấu tệ, hắn đập lợn đất để mua hoa, và hắn thậm chí còn chẳng cố gắng chứng tỏ điều gì! Hắn rút êm mà không nói chuyện với cô ta, thậm chí còn không nói tên mình cho cô ta biết!
Gã vô dụng hoàn toàn.
Ryan không sao hết ngạc nhiên trước sự may mắn của mình. Gã khờ Jonathan này cứ khăng khăng cứng cổ trong mấy trò vớ vẩn của hắn, dấn sâu vào sự ngu ngốc thuần khiết nhất, rạng rỡ nhất. Trong clip trước, người ta thấy hắn gọi cà phê cho một người đàn bà xa lạ mà không dám để lộ danh phận thì đã kỳ cục lắm rồi. Clip ấy đã thu hút được lượng người xem blog đến mức khó tin: một trăm tám mươi chín like và hai mươi bảy comment. Một kỷ lục đấy. Nó rơi rất đúng lúc bởi những tập phim về kiểu nhún vai của Gary có vẻ đã đến hồi nhàm chán.
Ryan nhanh chóng dựng lại đoạn phim, cắt bỏ những giây đầu tiên trong đoạn clip, bởi dài thì cũng vô ích. Nhưng Ryan không cắt đoạn cuối để khán giả thấy rõ cảnh người phụ nữ càng ngờ vực nhiều hơn nữa khi nhìn người đàn ông xa lạ kia biến mất. Phải để khán giả nhìn thấy nụ cười, khuôn mặt đột nhiên bừng sáng của cô ấy, để nhấn mạnh rằng Jonathan đã bỏ lỡ cơ hội đến nhường nào.
Hắn đăng tải đoạn clip lên blog và gắn thêm những tấm biển quảng cáo vào trang. Với các nhà thường xuyên bán các thử nghiệm QI, hắn tiếp thêm những phiên bản mới dành cho các câu lạc bộ hẹn hò và một dành cho cửa hiệu bán hoa trực tuyến.
Rồi hắn hồi hộp chờ đợi những phản ứng đầu tiên… và chúng đã chẳng chậm trễ.
Ngố thật đấy!!!
Anh ta đã theo khóa học quyến rũ phụ nữ nhưng lại không hiểu biết vấn đề.
Gã u mê.
Tên thộn!
Từ bây giờ, Ryan sẽ đăng hàng loạt clip về Jonathan, ngắm anh ngay lập tức khi thấy anh xuất hiện trên sân hiên quán cà phê, và qua cửa sổ phòng ngủ, hắn chĩa một máy quay thứ hai về phía khu vườn sau nhà của anh. Hắn không muốn để lỡ điều gì trong những kỳ tích chói lọi của mình, những kỳ tích leo núi trong sự ngu ngốc của hắn.
☆ ☆ ☆
Jonathan đẩy cánh cửa hiệu bánh Gary’s. Mùi thơm của bánh xốp nóng mau chóng bao trùm lấy anh. Ở đầu kia cửa hiệu, đứng sau quầy và được chiếu sáng bằng thứ ánh sáng vàng vọt, Gary mang bộ dạng của những ngày tồi tệ, có nghĩa là bộ dạng quen thuộc hàng ngày của ông ấy. Jonathan không biết ông đã trải qua những gì để đến nông nỗi này. Có thể đã luôn vấp phải những thử thách nghiệt ngã đến mức không còn biết cảm nhận bất kỳ niềm cảm xúc tích cực nào? Có thể đã liên tiếp chứng kiến các vụ lạm dụng và phản bội để đến mức không còn tin vào khả năng của sự chân thành?
- Xin chào! - Jonathan nói và mỉm cười. - Hôm nay ông ổn chứ?
- Xin chào, - Gary lầm bầm đáp lại.
- Tôi muốn lấy một bánh xốp nho. Đem về nhà ạ.
Gary nhặt một cái bánh xốp và gói lại.
- Bánh xốp của ông rất tuyệt. Thực đấy, chúc mừng ông, phải nói là ông đã làm chúng rất khéo.
Gary cau cặp mày rậm đen và không hề ngẫng lên, chỉ ngước mắt nã cho anh một ánh mắt ngờ vực.
- Một đô la ba lăm.
Jonathan đặt tiền lẻ lên mặt quầy, mà vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.
Người kia im lặng nhặt tiền.
- Chào ông, chúc một ngày tốt lành! - Jonathan nói tiếp bằng giọng nói vui vẻ nhưng chẳng gây được hiệu ứng gì.
Anh ra khỏi cửa hàng. Người đàn ông này sẽ phải trải qua bao nhiêu thử nghiệm tích cực để bắt đầu nhìn thế giới xung quanh khác đi nhỉ?
Điều đó khiến anh nảy ra một ý tưởng. Anh tạt qua thăm một khách hàng - ông chủ cửa hiệu ngũ kim người Pakistan, - và mua một chiếc khăn trải bàn bằng giấy trắng. Trở về đến nhà, anh nhấc điện thoại và gọi cho Gary.
- Chào ông, - anh nói và hơi đổi giọng. - Tôi muốn đặt ít hàng. Tôi cần năm mươi cái bánh xốp nhỏ trong khoảng nửa giờ nữa.
- Năm mươi cái bánh xốp ư? - người kia nhắc lại với vẻ hoài nghi.
- Đúng thế.
- Chuyện đơn giản thôi, nhưng ông chắc chắn sẽ đến lấy nhé, được không? Bởi năm mươi chiếc bánh xốp ấy mà, tôi… tôi không bán hết chúng trong ngày được đâu, nhé.
- Đương nhiên rồi, hãy tin tưởng nơi tôi.
Một khắc im lặng trôi qua.
- Hãy cho tôi tên của ông.
Jonathan đắn đo giây lát rồi phịa ra:
- Robbins. Chừng nửa giờ nữa nhé.
Jonathan xuống hầm ngầm, bỏ túi con dao dip và một cây bút lông, tay cầm đèn pin. Trong bóng tối ẩm thấp sặc mùi mốc, anh đảo tìm vài đồ vật cũ kỹ bị bụi bặm phủ đầy, rồi cuối cùng cũng tìm được thứ mình cần: một đôi mễ gỗ cũ kỹ. Anh cũng tìm thấy một tấm ván nhỏ và lôi ra.
Anh đợi vài phút bên cạnh hiệu Gary’s, rồi nhìn thấy một thằng bé đang chơi trượt pa-tanh.
- Này! Cậu cả, cậu muốn kiếm được hai đô la trong vòng ba phút đồng hồ không?
Thằng bé mỉm cười.
- Còn xem đã. Có phức tạp không?
- Không hề: cậu vào trong cửa hàng và nói mình đến nhận đồ do một ông Robbins đã đặt, rồi đưa tờ tiền này cho ông chủ. Cậu xách đồ ra, đưa cho tôi và thế là cậu kiếm được hai đô. Dễ ợt, đúng không?
Thằng bé lắc đầu.
- Hai đô la, chẳng nhiều nhặn gì…
- Cậu đùa đấy à? Hai đô la cho ba phút, sẽ là bốn mươi đô la cho một giờ làm việc! Đó là tiền lương của công chức đấy, cậu nhớn ạ!
- Ba đô nhé.
- Ô… không gì đơn giản hơn thế đâu, thậm chí còn chẳng mệt mỏi gì!
- Thế thì tại sao anh không tự mình đi làm hả?
- Ờ thì…
- Ba đô la.
Jonathan bật cười.
- Chắc sẽ chẳng ai ăn hiếp được cậu trong cuộc sống sau này đâu, cậu lỏi ạ.
Hai phút sau Jonathan đặt những chiếc bánh xốp được cắt làm bốn trên khăn trải bàn, và thế là có một bữa tiệc buffet ngẫu hứng nho nhỏ diễn ra ngay trước cửa hiệu Gary’s, nhưng hơi khuất một chút. Chắc chắn ông ta sẽ không nhìn thấy gì cả đâu: gã cù lần ấy chẳng bao giờ thò mũi ra vỉa hè.
Jonathan lấy cây bút lông to, vẽ một hình trái tim lớn trên khăn trải bàn màu trắng và viết vào giữa, bằng nét chữ rất đẹp của anh:
Quà tặng của Gary.