6-3;6-2;5-3
Austin giữ quyền phát bóng trước gã tóc vàng người Đan Mạch. Một séc dễ ợt và anh thắng trận và vào vòng tứ kết.
Anh cho quả bóng nảy ba lần liền, nhìn sân phía đối diện, rồi lại tiếp tục cho bóng nảy ba lần. Anh tung bóng lên cao, chuẩn bị vung cánh tay trong một động tác rộng và… bỗng cảm thấy một cơn đau điếng ở bả vai.
Anh để bóng tự rơi mà không hề đụng vào nó. Anh lo lắng lấy tay phải xoa nắn bả vai, lần sờ tìm kiếm trong niềm hy vọng hiểu được nguyên nhân của cơn đau, nhưng nó đã biến mất. Anh cử động nhẹ bả vai, xoay đều các hướng, rồi lại xoa bóp nhè nhẹ. Không, chẳng sao cả. Là do bị sái tay chút thôi, không sao cả. Anh nhặt lại bóng. Làm nảy ba lần. Bóng tung lên, anh vung cao tay và dùng hết sức đánh bóng.
Cơn đau nhói khiến anh cảm giác như có người giằng xé bả vai mình vậy.
Anh đứng bất động, để mặc cho trái bóng bị đánh bật trở lại về phía anh mà không sao nhúc nhích nổi.
0 - 15, - trọng tài nói.
Khán giả vỗ tay. Mặc kệ. Để thua séc này, phải bảo vệ bả vai đã, sau đó sẽ để bác sĩ khám trước khi bắt đầu séc tiếp theo.
Cú giao bóng tiếp theo được anh thực hiện kiểu hớt thìa, giống như thi thoảng Michael Chang vẫn tự cho phép mình làm ở thời kỳ vàng son của ông.
Đối thủ đã hết sức ngạc nhiên khi thấy anh chỉ đỡ bóng vào thời khắc cuối cùng sau khi đã chạy gần như đến sát lưới. Austin đỡ một cú lốp cắt và ghi điểm.
15 A, - trọng tài hô.
Vẫn luôn theo kiểu hớt thìa, nhưng những cú giao bóng sau đó không còn khiến gã đối thủ Đan Mạch bất ngờ nữa. Anh phải mất năm phút để thắng được séc đó.
Trong lúc đi về ghế ngồi của mình, những tràng vỗ tay nhắc cho Austin nhớ rằng ngay cả chơi trên sân nhà, anh vẫn không được khán giả ủng hộ. Do cứ coi anh là một kẻ vô cảm, các nhà bình luận thể thao đã tách anh ra khỏi quần chúng. Vị bác sĩ hấp tấp chạy về phía anh và xem bệnh ngay. Kết quả chẩn bệnh nhanh chóng được đưa ra: viêm gần cơ trên gai cấp tính. Ông ta ngay lập tức lôi từ túi xà cột của mình ra một bình lạnh và xịt lên bả vai bị đau. Austin cảm thấy chất gaz lạnh giá lan đi trên làn da, mà chẳng mấy chốc nó đã bị phủ một lớp tinh thể màu trắng.
- Co cánh tay lại xem, anh cảm thấy gì hả? - bác sĩ nói.
- Nhì nhằng vậy thôi.
Ba phút nghỉ quy định theo luật đã gần hết.
Phải tiếp tục thôi. Nhưng để làm gì? Austin không sao nhận ra, không sao chấp nhận điều đang xảy ra. Anh kiểu gì cũng sẽ không muốn nhìn thấy giấc mơ của mình bị tan vụn đi, một cách hết sức ngớ ngẩn như thế. Giải thi đấu của đời anh, kỷ lục phải đạt tới, đi vào trong lịch sử… Tất cả những chuyện ấy chỉ vì một cái viêm gân ư… Làm sao lại là thật được, anh chắc đang mơ thôi; đang là đêm, anh đang mơ. Xin hãy nói với tôi rằng tôi đang mơ đi…
- Time.
Tập trung hết sức lực, chiến đấu đến tận cùng, đúng như anh vẫn thường làm. Không được nao núng, không được núng thế. Phải kiên trì. Hệt như anh vẫn biết làm và làm rất tốt.
Anh bước đến tận cuối sân. Gã Đan Mạch đã sẵn sàng giao bóng. Có một sự thay đổi nhỏ trong thái độ anh ta mà không một khán giả nào có thể nhận ra, nhưng Austin thì đã nhìn thấy trong cặp mắt anh ta và cả một chút trong tư thế nữa. Cái gì đó tinh tế nhưng cốt lõi: gã Đan Mạch bắt đầu tin vào chiến thắng của hắn. Điều đó thì cảm nhận được, nhìn thấy được. Và Austin biết ý nghĩa của điều đó. Đa phần các cầu thủ nếu không phát hoảng thì ít nhiều cũng bị yếu thế đi chỉ bởi ý tưởng phải đương đầu với một đối thủ mà người ấy đã chiến thắng tất cả các trận đấu suốt từ mười một tháng nay. Khi một cầu thủ đứng trước mặt anh, ở đây, trên sân đấu, Austin nhận thấy trong mắt họ biểu thị rằng họ không thực sự tin mình sẽ chiến thắng, trong khi đó thì anh, Austin, không bao giờ nghi ngờ lấy một khắc. Gã trai trước mặt anh đánh hai trái bóng cho đối thủ của mình.
Lần đầu tiên kể từ nhiều năm nay, mối quan hệ này có thể bị đảo ngược. Austin lo ngại cơn đau sẽ quay lại và cản trở anh. Mối lo ngại này và chút hoài nghi mà nó cứ gieo dần vào tinh thần anh thì tự chúng đã là mơ hồ rồi. Austin biết quá rõ nhờ kinh nghiệm chỉ ra rằng sự tự tin của một cầu thủ này ghép đôi với sự hoài nghi của cầu thủ kia sẽ khiến cho trận đấu trở thành vô ích, bởi kết quả đã được định từ trước rồi.
Vào thời khắc này, tiếng kêu hớ của một khán giả bị khỏa lấp bởi chất giọng khàn khàn khiến cho vài tiếng cười ré lên, và Austin quay đầu nhìn nhanh lên khán đài, điều không bao giờ xảy đến trong thói quen của anh bởi anh chơi rất tập trung. Và hoàn toàn bất ngờ, ánh mắt anh va phải ánh mắt nữ nhà báo, người phỏng vấn anh mới đây và đã đánh giá anh lạnh lùng thờ ơ với người khác. Và điều mà anh nhận thấy trong ánh mắt cô ấy khiến anh bị tổn thương ghê gớm: cô ấy mỉm cười. Cô ấy mỉm cười khi thấy anh gặp nguy khốn. Người đàn bà đã kết tội rằng anh không cảm nhận được gì hết thì lúc này cô ta đang vui thú trước sự đau đớn… mà anh cảm nhận được.
Thái độ bất công ấy khiến Austin bị sốc, khiến anh nổi loạn. Một cảm giác tức tối trào dâng trong anh. Một cơn giận dữ ngấm ngầm, ác độc, mạnh mẽ, xâm chiếm toàn bộ cơ thể, tràn đầy buồng phổi anh bằng một thứ khí trả thù. Anh cảm thấy những cơ bắp trên cánh tay anh căng ra, sức anh tăng gấp bội phần, choán hết lấy anh, cuốn anh đi.
Anh nhìn đối thủ của mình và nhận ra sự thay đổi trong cặp mắt hắn. Anh đã nhận ra điều ấy và anh đã biết.
Anh đã biết rằng mình chẳng còn bất kỳ cơ may nào.