Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 964 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

Jonathan đưa mắt nhìn bảng thực đơn. Vậy là từ lâu rồi, anh không ăn trưa cùng các cộng sự.

Thi thoảng, Michael nhìn anh với một ánh mắt bất bình thường. Anh ta đang quan sát thái độ của anh. Có lẽ anh ta đang tìm kiếm phản ứng của Jonathan sau khi gửi bức thư điện tử kia cho anh.

- Anh có các món bio* không? - Jonathan hỏi người bồi bàn.

☆ ☆ ☆

Thực phẩm bio: ta có thể hiểu là thực phẩm sạch, loại thực phẩm từ lúc gieo trồng đến lúc thu hoạch, thì hoàn toàn được chăm bón một cách tự nhiên, đất được cải tạo để không còn các chất bón hóa học, thực phẩm không sử dụng các chất hóa học để thúc đẩy sự sinh trưởng… Có người dịch là sản phẩm hữu cơ.

- Rất lấy làm tiếc, không có ạ.

- Vậy thì tôi sẽ dùng… ờ… các món rau trộn nhé.

- Một lườn cá panga rán, - Angela gọi.

- Một thịt bò rán, - Michael nói.

- Độ chín thế nào ạ?

- Tái.

Người bồi bàn đi ra.

- Chớ nói với tôi rằng cậu đã chuyển sang dùng các món bio chứ! - Michael nói.

- Có đấy.

- Ngày nào cũng dùng à?

Jonathan gật đầu.

- Thật chứ? - Michael nói và cười phá lên. - Cậu đã xem giá cả rồi chứ hả? Đó là sự lừa đảo thế kỷ đấy!

- Sẽ không đắt hơn đâu nếu tôi tìm đến một hiệp hội các nhà tiểu nông, ở đó họ bán trực tiếp các sản phẩm của họ. Và do là sản phẩm địa phương, ít vận chuyển hơn, và do vậy ít gây ô nhiễm hơn.

Michael ngước mắt ngó trời vẻ chế giễu.

- Nhưng quỷ quái thật, sao cậu lại muốn ăn thực phẩm bio chứ?

Jonathan đắn đo. Ích gì nếu trả lời? Ta không chiến đấu chống thành kiến… Hơn nữa, Michael tiếp tục nói mà không đợi trả lời.

- Các nhà tiểu nông này hay lắm, nhưng cậu sẽ không có tất cả. Họ sẽ chỉ cho cậu rau và quả thôi, hơn nữa lại không phải mùa nào cũng có. Và cậu sẽ không có thịt: cậu nghĩ rằng họ sẽ đến hiệp hội của cậu như vầy à, với đàn bê và những con cừu non à? Có quy định hết đấy, có các lò mổ chính thức, những kiểm soát phủ quyết, hệ thống phân phối.

- Nói thì cứ nói thôi, tôi đã ngừng ăn thịt bê và cừu non rồi.

Một sự im lặng bất ngờ.

- Sao thế?

- Tôi đã quyết định không ăn thịt con non nữa.

Thiếu chút nữa thì Angela phát sặc trong lúc uống đồ khai vị.

Michael bắt đầu cười phá lên.

- Thế còn thịt bò thì sao?

- Tôi cũng đã quyết định giảm ăn thịt bò để bảo tồn rừng Amazôn. Thế nên số đó sẽ bù trừ vào giá thịt bò bio đắt hơn trong cửa hàng thịt.

- Nhưng… cậu bị làm sao thế?

Jonathan đến lượt mình cũng nhấp một ngụm.

- Có thể nói là tôi đã nhớ lại những câu nói của Bossuet.

- Bossuet à?

- Một nhà văn xứ Bourgogne ở thế kỷ 17. Anh biết là tôi đã sống suốt thời thơ ấu của mình ở Bourgogne chứ…

- Thế cái ông xứ Bourgogne của cậu đã nói gì?

- “Đức Chúa Trời tự nhủ rằng loài người ưa thích những nguyên nhân nhưng lại không hài lòng với hậu quả do chính những nguyên nhân ấy gây ra”.

- Mẹ kiếp, câu nói sâu sắc quá.

- Thực ra… tôi đã quyết định ít càm ràm chống những tệ nạn xã hội, nhưng tự nhận trách nhiệm về phần của mình. Tôi đã nhận ra rằng với tôi, tự điều chỉnh với chính mình quan trọng hơn là đi rao giảng bài học cho người khác.

- Và thế là cậu sẽ ăn sản phẩm bio…

- Đúng thế, chủ yếu là… tôi không muốn tiếp tục nhắm mắt trước thực tế nữa. Ăn thịt động vật có thể là chuyện bình thường, nhưng tôi muốn trước tiên chúng được sống cuộc đời của chúng đã. Một cuộc sống thực sự, bên ngoài, với một sự tự do tối thiểu. Hơn nữa, tôi chán ngấy cứ phải nuốt toàn chất hoóc-môn, chất kháng sinh, chất trừ sâu, các sản phẩm biến đổi gen… Tôi muốn nuôi sống mình bằng thực phẩm, chứ không phải là các chất hóa học.

Mấy phút liền trôi qua, hai cộng sự nhìn anh như thể anh vừa thông báo cho họ biết mình đã chuyển đổi giới tính, và tên thật của anh hiện giờ là Rosanna hoặc Pamena vậy.

- Tôi muốn chết một cái chết mỹ mãn, chứ không phải chết do những chất tầm bậy mà người ta tống táng áp đặt cho tôi, - anh nói thêm.

Hai người kia nhìn anh bằng cặp mắt hoài nghi.

- Anh cho rằng, - Angela nói, - anh sẽ sống lâu hơn nếu như anh bỏ qua… tất cả những thứ mà trước đây anh đã yêu thích ư?

- Tôi không biết liệu cậu ta sẽ sống lâu hơn, - Michael ngắt ngang. - Nhưng điều chắc chắn, đó là cuộc sống hình như sẽ rất dài* với cậu ấy đấy!

☆ ☆ ☆

Ý muốn nói cuộc sống sẽ rất chật vật khó khăn.

Rồi anh ta phá lên cười ngất, mãi không thôi.

- Hượm đã, - Angela nói, - suy tới cùng thì có thể anh ấy cũng không hoàn toàn nhầm đâu.

Jonathan đưa mắt về phía Angela. Đây là lần đầu tiên cô ủng hộ ý kiến của anh kể từ khi họ chia tay.

Anh chợt nhớ đến những lời của bác Margie. Mỗi lần gặp anh, bác ấy đều khuyên nên nói chuyện với Angela. Nhưng liệu anh có đủ can đảm không?

Các món được đem ra. Michael ngay lập tức ăn món của mình.

Jonathan nấn ná một lát.

- Tôi đã quyết định đi làm lại, - bất thình lình, anh nói.

Nĩa trong tay, Michael đang chuẩn bị xiên một miếng thịt để đưa lên miệng. Anh ta dừng sững lại, miệng há hốc. Có thể anh ta đã đổi ý định về món thịt bò chăng?

Người dịch: Hiệu Constant
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle