- Anh làm ơn chìa ngón tay ra.
- Gì cơ?
- Xin chìa ngón tay trỏ ra ạ.
Jonathan chìa bàn tay về phía cô gái trẻ vận áo choàng trắng. Cô nhẹ nhàng luồn vào ngón trỏ của anh một vật dạng như chiếc nhẫn rộng mềm tựa ngón tay của một chiếc găng nhồi nhôm, từ đó ló ra một sợi dây điện rất mảnh dài và đầu kia được nối với một máy tính đặt trên bàn cách đó vài mét. Một màn hình khổng lồ gắn trên tường, ngay sau lưng cô ấy.
- Anh vậy là đã được kết nối rồi đấy ạ.
Giọng cô nhẹ nhàng niềm nở, nhưng dẫu sao ta vẫn cảm thấy chút gì đó ý tứ, đầy tính nghiệp vụ.
Cô ngồi vào sau bàn làm việc và bắt đầu gõ trên bàn phím.
Jonathan liếc nhìn ba người ngồi cạnh mình trên những chiếc ghế đặt thành hình bán nguyệt.
Một phụ nữ chừng ba mươi hoặc ba lăm tuổi, tóc đen buông lơi ngang vai, cô ấy hình như cố ý tránh ánh mắt người khác. Một phụ nữ khác tầm sáu mươi, rất vui vẻ với làn da tươi sáng, mái tóc vàng bồng bềnh tỏa mùi thơm của keo, bà chào hỏi thân tình tất cả mọi người khi đến nơi. Và cuối cùng là một nam thanh niên có dáng vẻ sinh viên, râu không cạo, tóc rối bời trong khi ánh mắt liên tục bị hút vào phần ngực hở của nữ khoa học gia. Phải nói rằng cổ áo blouse trắng khá rộng cho thấy thấp thoáng một cặp vú xinh xắn.
Căn phòng khá rộng với các bức tường sơn trắng, trang trí không có gì đặc biệt, tất cả đều chìm trong một thứ ánh sáng êm dịu, hơi nóng. Trụ sở tổ chức của bà Tatie Margie nằm sâu trong đất liền, sau cảng Monterey. Một tòa nhà khiêm tốn, mất hút trong một khu dân cư thưa thớt, nằm giữa những rặng cây.
- Một đường cong mà anh sẽ nhìn thấy xuất hiện trên màn hình là biểu đồ đo suất dẫn điện làn da của anh, với sự dao động của nó ngay thời điểm này.
Đường cong đang được nói đến không hoàn toàn nằm ngang, hơi chao đảo, khá yếu và bất bình thường. Còn lâu mới đạt được một hình sin hoàn hảo của một đường đo điện tâm đồ.
- Độ dẫn điện thay đổi tùy theo độ ẩm trên làn da, tức là tùy theo sự ra mồ hôi của anh. Chính hệ thống thần kinh giao cảm kiểm soát các tuyến mồ hôi, cũng như áp lực động mạch huyết áp hoặc nhịp tim của anh.
- OK.
- Tình trạng nội tâm, các cảm xúc, sự căng thẳng của anh có ảnh hưởng lên các yếu tố sinh lý này, thế nên chúng có thể thay đổi từ lúc này đến lúc khác.
- Tôi hiểu rồi.
Cô gái tiếp tục kết nối ngón tay trỏ của những người cùng tham gia khác.
Màn hình khổng lồ lúc này hiện lên bốn đường cong với các màu khác nhau và chúng thay đổi hoàn toàn độc lập nhau. Đường cong của Jonathan mang màu xanh lơ. Đường của cô gái trẻ tóc huyền mang màu vàng rực, đường này nằm gần như thẳng nhất. Đường cong màu xanh của chàng thanh niên dao động vừa phải. Đường cong màu đỏ của bà sáu mươi tuổi dao động hơi thất thường, nổi bật hơn nhiều và thường xuyên cắt các đường cong khác.
- Như các bạn đã có thể nhận thấy, - nhà khoa học nữ nói, - tất cả chúng ta đều rất khác nhau, chúng ta có tình trạng tâm lý khác nhau, và chúng ta phản ứng theo nhiều cách khác nhau trong cùng một tình huống.
Cô ấy lùi lại vài bước.
- Bây giờ tôi sẽ khiến các bạn nghĩ đến những thứ khác nhau. Để bắt đầu, hãy nhớ lại lần cuối cùng khi các bạn đã rất bị căng thẳng nhé…
Đường cong màu đỏ bật nhanh gần như ngay tức thì.
Jonathan nhắm mắt lại. Hình ảnh người đàn bà Bô-hem hiện ra. Anh nhìn màn hình. Đường cong màu xanh lơ của anh bật nhanh như tên bắn. Đường cong của chàng thanh niên chỉ hơi nhích lên, còn đường vàng thì vẫn luôn nằm ngang.
Cô gái tác nghiệp tiến lại gần nhóm người tham gia làm thí nghiệm và nói với cô gái tóc huyền.
- Không có sự kiện căng thẳng dữ dội nào trong trí nhớ sao?
Cô này đáp lại bằng một nụ cười bí ẩn mơ hồ, và đường vàng vẫn cứ nằm thẳng không đổi.
Nữ khoa học tiến một bước về phía chàng thanh niên.
- Cuộc sống sinh viên mới đây không có những khuấy động lớn ảnh hưởng đến bạn ư? - cô nói với cậu ta, một nụ cười nhẹ tinh nghịch trên môi.
Vào đúng lúc ấy, chiếc bút của cô rơi xuống chân cậu ta. Cô cúi xuống trước để nhặt, và động tác ấy khiến đôi gò bồng đảo của cô bị lộ thêm chút nữa.
Đường cong màu xanh lục tăng vọt lên trong khi mặt chàng thanh niên đỏ bừng bừng. Máy móc nhạy cảm. Jonathan cố nén cười. Cái bút bị rơi phải chăng đã được tính toán?
Cô gái tóc huyền nhìn đồng hồ. Jonathan tự hỏi bao nhiêu người tham gia thực nghiệm được trả tiền cho kiểu thí nghiệm này.
- Bây giờ chúng ta sẽ làm một bài tập thư giãn, - nữ khoa học gia nói. - Các bạn hãy chọn cho mình tư thế cảm thấy thoải mái đi.
Mọi người chỉnh lại vị trí.
- Các bạn hãy thở thật sâu, thật bình tĩnh… như thế nhé… sau đó chậm dần… đúng rồi… như thế… và sau mỗi lần thở ra, các bạn thả lỏng cơ thể mình thêm chút nữa, càng lúc càng thả lỏng thêm…
Jonathan để ánh mắt mình dừng lại trên màn hình. Phần lớn các đường cong chuyển hướng chậm rãi, đường đỏ chuyển nhanh hơn các đường khác, đường vàng kém hẳn một cách rõ rệt. Đường của anh và đường của chàng sinh viên giao nhau, rồi lại đan chéo nhau trong chiều ngược lại.
Cứ như vậy, giọng của nữ khoa học gia hướng dẫn họ đi vào các trạng thái tinh thần khác nhau, thả lỏng hay lo lắng, tích cực hoặc căng thẳng, và các đường cong hình như sống cuộc sống của riêng mình mà không hề bận tâm đến những thứ xung quanh.
Thế rồi cô gái mời mọi người hãy nhìn vào mắt nhau, và họ đã làm, ánh mắt họ chuyển từ người này sang người kia.
Ngay cả cô gái tóc huyền cũng nhảy vào cuộc chơi, và Jonathan cảm thấy cô ta ít cách biệt hơn lúc đầu.
- Các bạn hãy nhìn nhau… với thiện chí nhé, - cô gái trẻ nói với chất giọng nhẹ nhàng và vui vẻ của mình, - và cố gắng cảm nhận điều mà chính nó gắn kết các bạn lại với nhau.
Thí nghiệm đã khiến tất cả đều nở nụ cười, một nụ cười lúc đầu hơi gượng gạo, sau đó là nụ cười tự nhiên hơn.
Quả là bất thường khi ta nhìn ai đó một cách thực sự. Đa phần thời gian, Jonathan không nhìn vào mắt người khác, thảng hoặc mà có thì rất nhanh, và nói tóm lại thì anh nhìn họ mà không thấy họ, đưa mắt nhìn nhanh khung cảnh trong lúc lại nghĩ đến cái khác hoặc tập trung vào cuộc trò chuyện.
Còn bây giờ anh nhìn vào mắt những người này mà không hề có suy nghĩ nào khác ngoài việc nhìn họ, và sự việc diễn ra như thể anh đang khám phá một phần chuyện riêng tư của họ vậy, hé nhìn thấy cuộc đời họ, nhận ra danh tánh họ. Đúng rồi, chính là thế, trong anh trào lên thứ tình cảm bối rối khi nhìn thấy họ là ai. Họ không còn là những kẻ xa lạ như hàng ngày ta vẫn chạm mặt cả chục người, ở nơi làm việc hoặc khi đi chợ mua hàng, mà không quan tâm đến họ.
Lúc này trên màn hình, các đường cong xích lại gần nhau một cách đáng ngạc nhiên, như thể chúng cũng hội tụ lại với nhau. Khó tin thật. Làm sao mà có thể thế được nhỉ? Làm sao mà chỉ qua một sự tiếp xúc bằng ánh mắt giữa mọi người với nhau lại khiến được cả sinh lý xích lại gần nhau chứ? Jonathan không hết ngạc nhiên. Vào lúc đó, đường cong màu xanh lơ của anh chợt đi theo hình xoáy ốc, khiến anh sững sờ hết sức. Anh mỉm cười và quyết định quay về tuân thủ luật chơi, bằng cách lại tập trung tinh thần vào những người đang ngồi xung quanh anh, chia sẻ với họ khoảnh khắc hợp nhất trong nhau ấy.
Một kiểu thông đồng ý nghĩ.
Sau một khoảng thời gian khá dài, anh lại đưa mắt liếc lên màn hình. Các đường cong cuối cùng đã đến gặp nhau và đã nhập vào nhau thành một đường duy nhất.