Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 949 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Ryan chỉnh điểm ngắm lên bóng dáng Gary. Ngồi trên chiếc phô tơi cũ kỹ bằng nhựa màu trắng đã vàng đi do ánh nắng mặt trời, ông ta nhíu mày khi bóc một lá thư. Lũ trẻ chạy chơi bóng ngay gần đó.

Ryan kiên nhẫn đợi. Cái nhún vai sẽ đến nhanh thôi. Đột nhiên Gary có một động tác lùi về phía sau, kéo theo một cái nheo mắt trong lúc cứ nhìn chằm chằm bàn tay mình. Ryan zoom hình lại gần. Vài giọt máu rịn ra ở đầu ngón tay Gary.

Gã đần. Tự cắt vào tay khi mở phong bì thư.

- Có thôi nghịch ngợm đi không! - Gary gào mắng bọn trẻ.

Ryan nhanh chóng chuyển qua hệ quay cảnh rộng. Chó chết thật, hắn đã để lỡ mất cảnh bọn trẻ vừa ném bóng vào luống hoa.

- Chúng mày ngốc hay sao hả? - Gary kêu tướng, mặt đỏ bừng vì giận dữ. - Tao luôn nói rằng chúng mày phải cẩn thận luống hoa cơ mà. Đồ não cá vàng!

Bọn trẻ dừng sững trong vài khắc, rõ ràng là rất sợ, rồi len lén nhặt bóng và đi vào trong nhà.

Gary lắc đầu rồi giở lá thư đã mở, và bắt đầu mút ngón tay vừa bị đứt.

Ryan lại bắt đầu zoom để quay cận cảnh.

Gary cau mày và cái đầu to tướng của ông ta không ngừng lúc lắc từ trái sang phải để đọc thư. Đằng sau máy quay, Ryan không thể ngăn mình cười tủm tỉm.

Và đây rồi, đây rồi, cái nhún vai được chờ đợi từ bấy lâu đã xuất hiện.

Ryan nhếch mép cười tàn độc. Bài post lên trang blog của hắn coi như đã xong.

☆ ☆ ☆

Các dây kéo buồm hân hoan va vào các cột buồm theo chiều gió nhẹ. Gió đem theo làn hương thơm mùi biển và chút mát mẻ dưới ánh mặt trời buổi chiều.

Hãy tìm kiếm thần thánh trong cháu.

Nói thì dễ… Suốt hai tiếng đồng hồ Jonathan ngồi ở sân hiên quán cà phê trên cảng Monterey, anh cứ uổng công tìm kiếm, phát bực cả người, chẳng thấy cái gì hoặc ai ló mặt ra cả.

Thỉnh thoảng, tâm trí anh bảng lảng lướt trên các khách bộ hành đi ngang qua và vớt vát được đôi mảnh cuộc hội thoại của họ. Có lẽ những người giống như anh, tuy có sự khác nhau khá lớn: họ hình như vô tư lự, trong khi đó thì anh đã không còn vô tư nữa. Anh sẽ không qua khỏi năm nay. Giọng nói vô cảm của người đàn bà Bô-hem thứ hai vẫn còn rền vang trong tâm trí anh.

Anh nhìn ra biển với niềm hy vọng xua đuổi được cơn sợ hãi đang quay trở lại với anh. Anh không muốn lại rơi vào trạng thái trầm cảm, vào trạng thái bơ phờ uể oải mà ta chỉ có thể thoát ra được khi phải trả giá bằng một sự cố gắng siêu nhân, hệt như một con côn trùng bị giam cầm trong một chiếc lọ, mà xung quanh thành đều nhẵn lì, khiến cho bất kỳ ý định tẩu thoát nào cũng đều kết thúc bằng một cú trượt nhào trở xuống đáy lọ.

Tìm kiếm trong nội tâm.

Thật ngại nhìn vào nội tâm khi ta e sẽ thấy ở đó sự hoảng sợ. Đúng thế.

Chiếc ti-vi gắn trên tường trong quán cà phê đang phát những hình ảnh ấn tượng về rừng được quay từ trên máy bay trực thăng.

Jonathan chỉ nghe loáng thoáng tiếng nam nhà báo.

“Rừng Amazôn, - nhà báo nói, - bị phá hoại theo nhịp độ khủng khiếp một ngàn sáu trăm hec-ta mỗi ngày, tức tương đương chừng một ngàn năm trăm sân vận động bóng đá”.

Hình ảnh chuyển sang một ông già thổ dân da đỏ đứng trước Nhà bảo tàng Lịch sử Tự nhiên ở San Francisco, nơi mà, - nữ nhà báo nói, - tại đó đang diễn ra một cuộc triển lãm hấp dẫn về rừng Amazôn. Mái tóc dài của ông già được buộc gọn thả sau lưng, mặc dầu mang vẻ buồn nhưng khuôn mặt ông già bộc lộ một sự bình an nhất định. Một kiểu nhẫn nhục bình tĩnh.

Jonathan thở dài. Làm sao ta có thể vui khi thế giới đang chịu thảm họa nhỉ? Làm sao tìm thấy trong ta sức mạnh để thoát khỏi nỗi đau khi thảm họa đang lan nhanh trên trái đất? Cuộc đấu tranh là vô vọng như Tatie Margie đã nói.

Giọng nói của ông già thổ dân Anh-điêng bình tĩnh, dõng dạc. Tuy mức độ nghiêm trọng ẩn chứa trong lời nói của ông, nhưng ta không nhận thấy bất kỳ sự oán thù hay thù hận nào.

“Khi các người chặt hạ cây cuối cùng, - ông nói, - khi các người câu được con cá cuối cùng, thì các người sẽ khám phá ra rằng tiền không thể đem ra mà ăn được”.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle