Raymond đặt máy camera xuống ghế rồi nhè nhẹ cử động bả vai mà ông đã vác máy, để thư giãn. Ông vừa quay xong cảnh Austin Fisher đến phòng thay đồ, ngay trước trận bán kết. Gã Fisher này, là một tay khá đấy. Ngay cả khi bị thương, hắn tiếp tục dành chiến thắng, trong khi lời đồn lan đi nói rằng hắn bị đau lắm. Hơn nữa lại trong thời tiết nóng như thế này…
Các cameraman chen chúc nhau trong căn phòng tối và bí gió, chỗ nào chỗ nấy lại cồng kềnh toàn những dây cáp chồng chéo lên nhau.
Raymond bật một lon bia, lấy tay áo thấm mồ hôi trán và tu một mạch hết một nửa lon.
Ông nhìn thấy Warren đi qua và quay nhìn đi hướng khác. Không muốn chào hỏi một gã khó chịu nhường ấy. Hơn nữa lại còn vô ơn.
- Đợi chút đã ạ!
Một cô gái trẻ cười rất tươi mà ông không nhận ra, réo gọi Warren đúng lúc ông ta chuẩn bị băng qua cửa phòng thay đồ. Có lẽ là một “lính” mới.
Vị huấn luyện viên quay lại.
- Clara Spencer đến từ đài CNN ạ, - cô nói với ông ta bằng một giọng rất vui vẻ. - Tôi tự tuyên bố là nữ giám đốc của câu lạc bộ những người hâm mộ Austin!
Warren khinh khỉnh nhìn cô gái mà không hề mở miệng.
- Tôi nhất định muốn phỏng vấn Austin một phút để đón biết tình trạng tinh thần của anh ấy trước trận đấu ạ. Chỉ một phút thôi.
Warren ném cho cô một ánh mắt lạnh giá.
- Không được đâu.
- Nhưng mà…
- Nhất là trước trận đấu, - ông ta vừa nói vừa bước đi.
- OK, thế thì tôi sẽ gặp các ông ngay sau trận đấu vậy và…
- Chuyện đó để sau hẵng hay.
Nói rồi ông biến mất vào phòng thay đồ.
Raymond không thể tin nổi vào mắt mình. Làm sao mà một huấn luyện viên có thể cư xử như vậy với một nữ nhà báo chứ, nhất là cô ta đã tự tuyên bố là fan hâm mộ cầu thủ của ông ta? Không thể tin nổi. Nhất là các nhà báo vốn dĩ bình thường đã chẳng gượng nhẹ gì với Austin.
Mãi mới có một cô muốn điều tốt cho cậu ấy… Chuyện đúng là chẳng bình thường chút nào. chẳng liên quan gì đến mình nhưng trong trường hợp này, ông ta chẳng trợ giúp cho Austin đâu, chắc chắn là thế rồi.
☆ ☆ ☆
Michael đặt bản báo cáo của phòng kế toán với những con số dự toán trong tháng qua lên mặt bàn làm việc. Anh ta ngán ngẫm ngồi vật xuống rồi lại ngã xoài trên phô tơi. Qua cánh cửa sổ để ngỏ, ta nghe thấy tiếng làn sóng giao thông vẳng tới từ đại lộ, tiếng ồn ĩ của động cơ, tiếng còi xe, tiếng phanh, và tiếng bíp bíp phả ra từ các cột tín hiệu dành cho người khiếm thị.
Ánh sáng phản chiếu trên các ô kính tòa nhà đối diện khiến Michael lóa mắt, anh ta liền đứng dậy để hạ cánh cửa bao ngoài, nhưng chiếc tay quay bằng sắt cũ rích lại bị kẹt và nhất định không chịu tuân lệnh. Bực mình, anh ta liền quay về ngồi vật xuống phô tơi và thở dài thườn thượt.
Không thể trình những số liệu này cho người muốn mua lại công ty được. Sẽ là quá mạo hiểm, chừng nào mà hợp đồng vẫn còn chưa hoàn tất. Kệ thôi, tốt hơn là lùi lại ngày ký thêm hai tháng và trình số liệu của toàn quý. Với điều kiện chúng phải tăng nhanh. Và không chỉ một ít thôi đâu. Anh ta nhấc điện thoại.
- Jonathan hả, là tôi đây.
- Chào Michael, anh ổn chứ?
- Tồi. Tôi vừa đọc bản báo cáo và các khoản chi tiêu thu nhập trong tháng. Con số khiến ta méo mặt. Không chỉ một ít thôi đâu. Là thảm họa đấy. Và anh biết sao không hả? Tay kế toán nói trắng ra rồi: đến từ anh đấy, vâng, tóm lại là do số khách hàng của anh.
Đầu dây đằng kia im lặng.
Michael thở dài, rồi bất thình lình nổi đóa.
- Mẹ kiếp, có chuyện gì xảy ra hả?
Vẫn im lặng.
- Tôi không chắc, tôi…
- Chuyện nghiêm trọng đấy, anh hiểu chứ? Anh đã tiếp tục đi làm từ bảy tuần nay và kể từ đó thì thu nhập bắt đầu giảm, giảm và giảm. Anh đã làm gì hả? Ngay cả khi anh vắng mặt, số thu nhập còn cao hơn! Anh đã làm gì chứ?
- Nghe này… đúng là có chuyện tôi đã làm việc theo phương thức khác và… tóm lại là… có thể do đó mà số thu nhập giảm xuống và…
- Này, anh định qua mặt tôi hả? Người ta đã chuẩn bị giấy tờ từ một tháng nay để tôi mua lại những cổ phần của anh và trong thời gian ấy thì quý ông chơi trò thí nghiệm mạo hiểm. Anh muốn diệt công ty hả? Cơn hoang tưởng này là gì vậy?
- Tôi xin lỗi, Michael, tôi…
- Anh nghĩ gì hả? Rằng tôi sẽ mua lại cổ phần của anh khi mà chúng chả còn giá trị gì ư?
Im lặng.
- Michael… tôi cảm thấy bối rối, tôi…
- Nghe này, tôi không biết anh làm gì, tôi không biết hiện giờ anh xử lý ra sao và tôi không muốn biết làm gì cả. Cái mà tôi muốn, là anh phải bắt tay vào làm việc như trước đây, cho đến tận lúc tôi mua lại phần của anh. Và phải làm nhanh hơn để thu lại con số đã mất. Khẩn cấp đấy.
Lại im lặng.
- Anh nghe tôi nói chứ?
- Michael này… Xin nghe tôi nói… tôi không thể làm được đâu.
- Cái gì, sao lại không?
- Tôi không muốn tiếp tục làm việc theo cùng một cách thức như trước đây… Nhưng tôi nghe rõ những gì anh vừa nói, và tôi hiểu vị thế của anh, tôi hiểu rằng chuyện này gây rắc rối cho anh, cho…
- Ít nhất thì cũng có thể nói như thế!
- Tôi hiểu tất tật những chuyện đó nhưng… tôi không muốn nhân nhượng về… những giá trị của mình. Tôi…
- Anh còn đang nói linh tinh những gì nữa đây, những chuyện vớ vẩn này là gì hả?
- Nghe này… Một lần nữa, tôi hiểu rằng chuyện này gây rắc rối cho anh, và… nếu như chuyện đó khiến việc mua lại cổ phần của tôi không còn thú vị đối với anh nữa, tôi hoàn toàn có thể lấy lại…
Michael ngạc nhiên đến ngẩn tò te, không thốt nên lời.
- Nếu anh muốn, - Jonathan nói, - chúng ta dừng lại tất.
Michael rốt cuộc đành gác máy. Tái người. Gã ngố Jonathan này đang làm hỏng hết mọi chuyện…
☆ ☆ ☆
Không còn một phong sôcôla nào trong hộc tủ.
Khi còn sống với Jonathan, thì chính anh là người chăm nom đồ thực phẩm dự trữ và luôn tiếp tế đầy đủ. Đôi khi anh đùa cợt để khiến trong giây lát cô ngỡ trong nhà đã chẳng còn gì nữa, chỉ để xem cô hoảng loạn đến mức nào rồi bất ngờ lôi ra một phong bánh được giấu kín ở đâu đó hệt như một nhà ảo thuật và cười phá lên khi thấy cô thở phào.
Jonathan… Angela cảm thấy gượng gạo khi nghĩ đến cuộc trò chuyện mới đây giữa họ. Do bị bất ngờ nên có thể cô đã phản ứng tồi khi tìm cách trốn chạy như thế. Chắc chắn là cô chưa sẵn sàng nghe những gì anh nói với cô, nhưng dẫu sao anh cũng có can đảm để thực hành bước đi này. Cô cảm thấy mình thật vô ơn, bất công.
Cô cáu kỉnh mở cánh tủ hộc bên cạnh, biết đâu đấy.
Chẳng có gì cả.
Cô cắn môi.
Cô đứng giậm chân giây lát trong bếp, rồi lẩy bẩy mở các cánh cửa tủ hộc khác. Chắc chắn sẽ phải có thứ gì để nhấm nháp cho thoát khỏi cơn thèm sôcôla chứ. Một chút gì đó ngòn ngọt, một cái gì đó, bất kỳ cái gì cũng được…
Chẳng có gì cả.
Thôi, căng thẳng cũng chẳng ích gì, kiểu gì thì cô cũng không thể đứng yên được, cô biết rõ như thế. Cô thò đầu ngó vào phòng ngủ của Chloé và chờ vài giây cho mắt quen với bóng tối. Con gái cô đang ngủ rất sâu, miệng hé mở, ghì chặt con lợn bông trong vòng tay. Dễ thương quá chừng.
Angela nhè nhẹ khép cánh cửa, nhấc túi xách, lấy chùm chìa khóa và rón rén ra khỏi căn hộ rồi cẩn thận khóa cửa. Năm phút thôi mà, cô có thể để con gái một mình mà không nguy hiểm gì, nhưng phải nhanh nhanh lên. Trên phố, màn đêm thanh bình và hơi nóng. Angela rảo bước về hướng đại lộ. Màn đêm khiến cho mùi hương dịu dàng của cây cối từ khu công viên Dolore cạnh đó toát ra. Tiếng ồn xe cộ chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm. Trong khu có một hiệu deli của một người Ấn Độ, mở cửa đến tận nửa đêm. Đến trước cửa hàng, đang chuẩn bị bước vào thì cô bỗng bị một chiếc xe mác BMW thu hút, chiếc xe đậu ngang trước mặt người trông xe của nhà hàng Fenzy’s, nằm cách đó không xa.
Ra khỏi cỗ xe sang trọng đó là một cô gái trẻ vận một chiếc váy cực ngắn, để lộ cặp chân dài miên man đến hai kilômét và đi giày đế nhọn. Lạ chưa, hết sức ngạc nhiên, Angela nhận ra ngay cô baby-sitter, người đã có mặt tại nhà cô, cặp vú hớ hênh trong gió cùng với Jonathan. Bộ trang phục quần bò – giày thể thao đã được biến thành váy dạ hội màu đen.
Nỗi đau mà cô đã cảm nhận khi ấy bỗng tái hiện với cường độ y chang, hệt như một liều thuốc độc lan tỏa đi khắp cơ thể bạn, đến tim bạn, đến đầu và kẹp chì vào bạn một cách tàn độc. Rồi sau đó là sự ngạc nhiên, sự khó hiểu xuất hiện: làm sao mà một người trông trẻ lại có thể tậu được xe hơi BMW chứ?
Đứng như chôn chân tại chỗ, Angela nhìn cô gái với dáng vẻ tự tin đặt chìa khóa xe của mình vào tay người trông xe mà thậm chí không thèm liếc nhìn anh ta, rồi tiến về phía một người đàn ông đang đứng chờ trong nhà hàng và nhìn ngắm cô ta một cách kỳ quặc. Tuổi ông ấy ít ra cũng gấp ba lần tuổi cô gái.
- Samantha phải không? - ông hỏi bằng một giọng lưỡng lự.
Thay cho câu trả lời, cô ta tiến tới hôn phớt lên môi ông. Họ trao nhau vài câu rồi sánh bước đi vào nhà hàng. Angela cảm thấy ghê tởm và cơn tức giận trào lên trong cô.
Jonathan đã không chỉ phản bội cô, mà hơn nữa lại còn phản bội cô với một đứa gái gọi.