Chủ nhật
Ryan bồn chồn nhìn qua lớp voan mỏng màu đen. Chỉ toàn khách du lịch ngồi trên sân hiên. Người hùng của blog hắn rất hiếm khi đến đó vào dịp nghỉ cuối tuần.
Hắn bật một lon coca và đưa nhanh lên miệng. Hắn thích những giây đầu tiên mà ta cảm nhận được những tia nước nhỏ tí ti nổ bắn tí tách lên lỗ mũi. Hắn nhấp vài ngụm mát lạnh.
Blog đã thu hút được lượng khán giả vượt quá niềm hy vọng của hắn. Dù sao cũng không ở mức độ này. Khán giả trung thành kể từ bây giờ có thể tính đến hàng ngàn, và làn sóng cứ lớn dần mỗi ngày. Mạng trở nên tuyệt vời là thế: rất khó bắt đầu nhưng khi đã vận hành thì thành công cực lớn. Chuyện rỉ tai nhau làm hết chức năng của nó. Mọi người gửi đường link cho tất cả những ai có trong sổ địa chỉ của họ để đem lại nụ cười cho các bằng hữu. Một khi họ đã thích thì các bạn của họ cũng vậy, và nó gặp một con dốc thì sẽ nhanh chóng tăng theo hàm số mũ. Một đường cong xinh xắn hệt như ta vẫn yêu thích trong các trường kỹ sư.
Hắn đeo tai nghe và tiếp tục theo dõi các cuộc hội thoại từ bàn này sang bàn khác. Chẳng còn gì khác ngoài những cuộc trò chuyện của khách du lịch. Do xui, do không phải ngớ ngẩn, chỉ là chẳng có gì đáng thôi. Vậy là không có gì buồn cười, gây cười.
Ngán ngẩm, Ryan đi một vòng quanh phòng và liếc nhìn qua cửa sổ.
Hắn ngay lập tức nhận ra Jonathan từ xa và bật máy quay ngay, vốn đã luôn được chĩa vào khu vườn nhà anh. Hắn tức thì cảm thấy có điều gì đó đang được ngấm ngầm chuẩn bị. Jonathan liên tục đưa mắt liếc nhìn ra xung quanh một cách kỳ quặc. Không bình thường chút nào. Càng tốt. Ryan kiểm tra máy, để đúng độ quay, âm thanh, và chỉnh lại khung cảnh. Jonathan biến vào chỗ nấp trong vườn rồi lại xuất hiện ngay và đẩy theo máy xén cỏ. Mẹ kiếp. Đáng tiếc thật.
Nhưng như bị bản năng thúc đẩy, Ryan tiếp tục ghi hình trong vài khắc, và Jonathan lại tiếp tục đưa mắt nhìn ra xung quanh trong lúc tiếp tục tiến về phía cuối vườn nhà mình. Anh cho máy xén cỏ quay lại, rồi bắt đầu kéo tách các cành cây rậm đã tạo nên bức hàng rào ngăn cách vườn nhà anh với vườn nhà đối diện.
Vườn nhà đối diện chính là nhà người hùng trước đó trên blog của hắn: Gary.
Jonathan nhọc nhằn mãi mới chui được sang bên đó.
Nhưng Jonathan sẽ làm trò khỉ gì với cái máy xén cỏ trong vườn của gã khọm ngố ấy nhỉ?
Cỗ máy bắt đầu rú lên. Chuyện một ông chủ đại lý bảo hiểm kiếm thêm thu nhập cho chi tiêu cuối tháng bằng cách dọn vườn cho các nhà hàng xóm là bằng chứng rành rành chứng tỏ cuộc khủng hoảng kinh tế vẫn còn đó, cho dù báo chí có nói gì đi nữa.
☆ ☆ ☆
Nếu như mỗi người trong chúng ta ý thức được giá trị to lớn của chính mình, thì bộ mặt của toàn thế giới chắc sẽ thay đổi.
Nhưng chúng ta đang sống trong một xã hội mà hiếm khi người ta nói với nhau những gì tốt đẹp họ nghĩ về nhau. Ta quá ngượng ngùng để diễn đạt điều ấy và cuối cùng là kiềm chế quá nhiều: ai nấy đều âm thầm giữ lại những ý kiến tích cực của mình tựa như những hạt giống, rồi sẽ để mặc chúng khô hỏng đi trong túi thay vì gieo chúng xuống để nảy mầm hoặc gửi gắm chúng cho gió, cho đất, cho mưa.
Có thể đó là lý do mà vì nó mọi người không có thói quen nhận những lời nhắn nhủ như thế, và họ sẽ gặp khó khăn lớn khi muốn khen ai đó một cách chân thành mà không ngại bị hiểu lầm, hiểu sai hoặc cho rằng người ta có ý định không tốt với mình. Và nếu gặp may mắn lớn, sự chân thành của bạn không bị nghi ngờ gì thì khi ấy, người này sẽ thường xuyên dùng tất cả những phương tiện để giảm thiểu đặc tính của thứ mà bạn đã dành cho họ, trong một sự hăm hở khiêm tốn để che giấu sự bối rối ngượng ngùng khi nhận một món quà không bình thường nhường ấy.
Để tránh những vật cản này, Jonathan đã có một giải pháp không thể tránh: khen và biến mất. Chỉ nấn ná trong khoảng thời gian đủ để nhận ra sự ngạc nhiên, để nhìn thấy nụ cười xuất hiện hoặc tia sáng lấp lóa trong cặp mắt, rồi lẩn đi ngay sau khi đã trao gửi mảnh gương nhỏ tích cực ấy.
Cách hành xử ấy thật thú vị và anh rất thích.
Bởi anh không quen biết đối tượng mà anh sẽ dành tặng món quà nhỏ ấy, nên vấn đề cốt lõi thường xuyên nhất là phải biết chọn nói lời khen như thế nào cho phù hợp.
Về điểm này, việc là khách quen trên sân hiên quán cà phê đã cho anh cơ hội học hỏi và phát triển bản năng lắng nghe trực cảm của mình. Thực tế mà nói, rất thú vị khi ta vừa quan sát một người xa lạ vừa thử đoán xem họ có những đức tính gì, chỉ vậy thôi, qua cảm nhận. Nhìn họ trong giây lát và cảm thấy cách sống của họ, những giá trị, đức hạnh và những điểm mạnh của họ. Chuyện đó hoàn toàn là chủ quan, chứ tuyệt đối không dựa trên lý tính, và hoàn toàn vô căn cứ. Sau đó bạn tìm cách tiếp xúc và trò chuyện với họ, và bạn thích thú nhận rằng, đa phần là bạn đã đoán đúng.
Nhưng hôm đó, sự tập dượt của anh đã suýt có biến, khi anh đến gặp hành khách thứ bảy từ tàu điện bước xuống, đó là một người đàn ông có ngoại hình khiến ta nghĩ đến những tay bảo vệ an ninh các hộp đêm.
- Xin chào, - Jonathan nói và mỉm cười tươi tắn. - Tôi muốn nói với anh…
Người kia nhìn anh với vẻ khó chịu khác lạ. Ta có cảm giác anh ta sắp sửa đến nơi. Điều ấy tức thì khiến nguồn cảm hứng của Jonathan tắt ngóm, anh đột nhiên không sao cảm nhận được bất kỳ phẩm chất nào nơi người đang đứng đối diện mình.
- Tôi chỉ muốn nói với anh… ơ… rằng…
Nhanh lên nào, một phẩm chất, bất kỳ về điều gì cũng được… Xem nào, một gã đàn ông như thế này thì có thể có phẩm chất gì nhỉ?…
- Gì hả? - gã kia nói vài giọng hung hăng.
Anh ta có ánh mắt càng ngày càng độc ác và nó khiến Jonathan đang càng lúc càng trở nên bối rối thì lại càng bị ngượng ngập hơn nữa.
Một giải pháp đơn giản nhất hẳn sẽ là nói đại bất kỳ một lời khen nào mang tính đùa cợt một chút, nhưng Jonathan đã tự tuyên thệ sẽ không nói bất kỳ điều gì không chân thành.
- Anh muốn gì ở tôi hả? - gã đàn ông kia hỏi, càng ngày càng hối thúc. Anh ta dấn một bước về hướng Jonathan.
- Thực tình… tôi… chẳng gì cả! Tôi chẳng muốn nói gì với anh hết. Không có gì.
Gã kia nhìn anh chằm chằm giây lát, rồi bỏ đi trong lúc vẫn ném theo anh ánh mắt hằn học.
Đáng mừng là vận đen không đeo đuổi mãi Jonathan. Lần sau đó, sự ngẫu nhiên đã chỉ định một người phụ nữ đáng tuổi bà ngoại, hết sức tươi tắn và vui vẻ, và ngay lập tức anh tìm thấy một ngàn lẻ một đức tính nơi bà cụ.
☆ ☆ ☆
Như mỗi ngày, sáng hôm đó Gary ra khỏi nhà, một tay cầm mớ thư tín vừa nhận được, tay kia cầm tách cà phê và đến ngồi lên chiếc phô tơi bằng nhựa trắng đặt trên thảm cỏ. Nhưng mới chỉ ra ngoài được vài bước thì ông ta dừng sững lại, miệng há hốc.
Khu vườn của ông, thường ngày bị cỏ dại mọc tràn lan và bị bọn trẻ con xéo gần như nát bấy, đã được xén gọn gàng hết sức, trải dài trước mắt ông. Ông đưa tay dụi cặp mắt to tròn của mình.
- Chúa ơi, có chuyện gì xảy ra vậy?
Ông không mơ mà. AI ĐÓ đã xén bãi cỏ CỦA ÔNG.
Nếu là lũ trẻ đã làm việc này sau lưng ông thì sao? Không, không thể, chúng đã ở nhà cùng ông suốt ngày Chủ nhật, cách đây hơn mười kilômét. Ngay cả đi xe đạp thì chúng cũng không có thời gian mà làm việc này.
Ông đưa mắt lia khắp thảm cỏ đã được xén một cách hoàn hảo.
Ông lắc đầu nhè nhẹ. Có điều gì đang diễn ra trong cuộc sống của ông lúc này nhỉ?
Cuối cùng ông đành ngồi xuống và tấn công mớ thư tín trong ngày.
Một tờ quảng cáo lắp đặt camera an ninh tự động.
Một tờ hóa đơn điện thoại.
Hóa đơn thanh toán tiền thuê nhà.
Một quảng cáo các biển hiệu phát sáng.
Và đến một chiếc phong bì nhỏ màu be với chữ Gary viết tay, và được gạch chân.
Ông nhíu mày. Nó bốc mùi rắc rối đây. Dạng một lão hàng xóm phàn nàn về tiếng ồn mà bọn trẻ gây ra trong sân, hoặc một gã khác không thích các mùi béo ngậy.
Ông luồn ngón tay thô kệch vào kẽ hở và xé phong bì. Bên trong chỉ có một tờ giấy, cũng màu be.
Ông lấy và giở ra.
Chỉ có một câu, được viết tay, ở giữa trang giấy:
Các cụ của bạn đã rất yêu ông bà của bạn
Nhưng họ không biết nói điều ấy với các con mình.
Gary rướn mày, đọc đi đọc lại câu đó nhiều lần, rồi lật ngược tờ giấy, và sau đó là phong bì. Không có bất kỳ chỉ dẫn nào. Theo bản năng, ông chầm chậm nhìn ra xung quanh mình, đưa mắt quét một lượt khắp các ngôi nhà và các tòa nhà cao tầng cạnh đó.
- Các trò vớ vẩn này là thế nào nhỉ?
Rồi ông nhún vai và chuyển qua thư tiếp theo.
Nhà cung cấp bột mì cho ông thông báo tăng giá lên 2,3%.
Business as usual*.
☆ ☆ ☆
Nguyên bản tiếng Anh: Chuyện thường tình trong kinh doanh.