Nhiều tuần trôi qua và, sau một đợt gió lạnh đầu thu, không khí dịu mát trở lại trong một mùa hè Anh-điêng, và nó lại đem đến niềm an ủi cho tâm hồn người dân và khách du lịch trong thành phố San Francisco.
Ngán ngẩm với những chiều dài lê thê trước đài truyền hình, Ryan rốt cuộc đã quay lại với chiếc máy camera của hắn, đặt sau những rèm cửa mỏng màu đen. Hắn đã không còn quay phim từ lâu rồi, nhưng máy nghe gắn micro-parabole vẫn đeo bên tai và mắt đằng sau ống kính, hắn quan sát khách hàng trên sân hiên quán cà phê và lắng nghe các cuộc hội thoại giữa họ. Mà không biết tại sao.
Hắn bật một lon Coca, nhấp một ngụm, lau đôi bàn tay ẩm ướt lên áo phông đang mặc, rồi quay lại vị trí của mình.
Một chiếc Porsche có thể tháo mui đậu dọc con hẻm nhỏ có quán cà phê, ở góc thông với đại lộ. Michael bước xuống.
Ryan đưa mắt dõi theo anh ta rồi mỉm cười: mình thấy anh ta từ mười lăm ngày nay, và đây là lần đầu tiên Michael không quay lại để liếc con xe quý sau khi đã tiến được vài bước.
Anh ta ngồi vào bàn, đưa mắt quét một lượt ra xung quanh để kiểm tra xem liệu mình có thu hút được sự chú ý của ai đó không.
Ở điểm này, anh ta đã chẳng thay đổi gì.
Anh ta ra hiệu cho người bồi bàn.
Ryan kéo zoom quay cận cảnh.
- Một cà phê nhé, - anh ta đề nghị.
Người bồi bàn gật đầu và lui ra.
Michael lại tiếp tục đưa mắt dạo khắp mảnh sân hiên, thế rồi sau một lúc, cặp mắt anh ta trở nên mông lung gần như bất động, hệt như bị thất lạc trong không gian.
Người phục vụ đến đặt cà phê trên mặt bàn rồi lại lui ra.
Từ vài tuần nay, Micael luôn luôn chỉ có một mình, một mình ngồi bàn của mình. Và anh ta dùng cà phê như vậy, một mình.
Cảnh đó có điều gì khiến Ryan bối rối. Như thể lần đầu tiên trong đời, hắn thấy thấu cảm với ai đó, tự đặt mình vào vị trí của họ và cảm nhận sự đơn độc của họ.
Hắn kéo zoom ra xa, lấy toàn cảnh. Sân hiên quán cà phê gần như đặc kín khách.
Rất nhiều khách du lịch, một số hơi quê kệch, còn một số khác có vẻ mặt chẳng lấy gì làm tinh ranh.
Có một bàn trống.
Từ ít lâu nay, khi nhìn thấy một chiếc bàn trống thì Ryan gần như nảy ý muốn đi xuống và ngồi vào đó, như thế, ở giữa đám người ấy. Do cứ ngắm nghía họ, thì chính hắn có thể cũng trở thành ngố.
Một vết đen phía bên phải.
Một dạng như đàn bà Di-gan ăn mặc luộm thuộm băng qua sân hiên, vú vê thỗn thện.
Cô ta nhẹ nhàng lướt đi giữa các bàn, rồi dừng lại trước Michael và cầm lấy bàn tay anh ta.
Ryan zoom cận cảnh.
Michael để mặc cho cô ta làm, nụ cười thú vị trên môi. Trong lúc cô ta cúi xuống nhìn lòng bàn tay đang xòe ra, anh ta tận dụng để kéo dài khoảng khắc nhìn qua khe áo để hở.
Cô ả buông bàn tay, đứng thẳng dậy, im lặng nhìn anh ta đăm đăm, rồi nói bằng một giọng âm âm vang vang, khiến anh ta đứng người tại chỗ.
- Anh sắp chết đấy.
☆ ☆ ☆
Chlóe lẳng cặp sách vào cuối phòng khách.
- Con có bài tập để làm không? - Jonathan hỏi.
- Làm sau ạ! - nó phản đối.
Rồi không đợi câu trả lời, nó hối hả lẻn ra vườn.
Nó chạy đến tận khung xích đu mà bố mẹ nó vừa lắp cho hôm trước, và cố nhảy lên ngồi vào ghế đu.
- Hãy đoán xem em đã mua gì nào, - giọng Angela vang lên qua cửa sổ để ngỏ.
- Anh chịu thôi, - Jonathan đáp lại.
Chloé uốn éo các kiểu để làm chiếc ghế đu chết tiệt ấy chuyển động.
- Anh nên biết là Gary hiện giờ làm bánh với men chua tự nhiên đấy.
- Thật thế hả?
Cuối cùng thì chiếc xích đu cũng chuyển động đúng hướng.
Nhanh hơn đi!
- Em đã mua một cái bánh mì cho bữa sáng mai.
- Từ giờ đến lúc ấy, chưa chắc đã còn…
Chloé đã tăng tốc được ghế xích đu. Thú vị quá đi, nó khiến cho bụng cứ nhột nhột tê tê.
Nhanh hơn nữa đi!
- Chloé! Làm bài tập đi con!
- Đợi chút đã…
Mình có quyền được chơi chút chứ…
Nó rướn người tự lắc ghế xích đu càng ngày càng nhanh, càng ngày càng cao hơn nữa.
Đến tận trời!
Bất chợt, mông nó trượt khỏi tấm ván và nó cảm thấy như bay lên…
- Aaaaaaaaaaah!!!
Cú chạm đất rất mạnh, nó nằm ngửa. Nó không sao thở được nữa, như thể bị nghẽn lại, bị kẹt, như thể phổi nó đã không còn vận hành nữa.
Tiếng kêu của mẹ vang lên. Cả bố và mẹ đều cuống cuồng chạy đến.
Được rồi, mình thở được rồi… Lại vận hành rồi… Ouf…
Nó cử động hai cánh tay, hai chân, rồi từ từ lăn sang nằm sấp.
- Con yêu của mẹ! - Angela kêu lên và ngồi sụp xuống cạnh con gái.
- Con đau ở đâu? - Jonathan hỏi vẻ rất lo lắng.
Họ sợ rồi.
- Ổn rồi ạ, - Chloé vừa nói vừa khóc.
Nó gần như không đau đớn gì, nhưng càng lúc nó càng khóc dữ hơn, mà không biết tại sao, bụng áp dán xuống thảm cỏ.
Mình thực sự đã chẳng gặp may gì cả…
Mẹ ghì chặt nó vào lòng và phủ lên nó những nụ hôn.
- Sẽ ổn thôi, con gái yêu của mẹ, không sao đâu.
Bất thình lình, ngay trước mũi nó, giữa hai hàng nước đang chảy dài từ cặp mắt nó, Chloé nhìn thấy điều khó tin hết sức.
Nó chớp chớp liên hồi để nhìn cho rõ hơn.
Cái ấy đúng là có thật…
Nó chìa tay ra để sờ vào đó. Giữa những cọng cỏ trước mặt, ngay đây này, trước mắt nó, có thật hẳn hoi nhé, một cây cỏ ba lá tròn có bốn nhánh lá*.
☆ ☆ ☆
Theo một giai thoại phương Tây, khi ta thấy một nhánh cỏ ba lá tròn mà có bốn nhánh lá, tức là ta gặp may, ước gì sẽ được đó.