- Anh Michael phải không?
- Đúng rồi.
- Là em, Angela đây. Đừng đợi em dùng cà phê nhé. Hôm nay em không đến văn phòng đâu.
- Cô bị ốm sao?
- Không…
Im lặng.
- Nhưng em không có tâm trạng để làm việc.
Không có tâm trạng. Ôi nào…
- Thế thì… hẹn mai vậy nhé.
Lại im lặng.
- Không chắc. Thực ra… em nghĩ là không, không đâu ạ.
- Thế là thế nào?
- Em nghĩ rằng em cần dành chút thời gian để tĩnh tâm… Em… tóm lại, em sẽ thông báo cho anh biết khi nào em sẽ quay trở lại làm việc.
Michael gác máy.
Không có tâm trạng, không có tâm trạng… Chính thế, cả cô ấy rồi cũng biến mất suốt cả tháng và khi quay lại, cô ấy sẽ thử nghiệm một cách tiếp cận nghề nghiệp mới và sẽ khiến doanh thu giảm 20%! Mẹ kiếp, nhưng hồn ma quái quỷ nào nhập vào tôi để tôi cộng tác với những tên bất tài đến nhường này chứ? Và tôi chưa dễ gì thoát khỏi bọn lười biếng này đâu… Ai muốn mua lại một phần ba cổ phần của một công ty đang làm ăn trầy trật chứ hả? Mà nếu là ai đi nữa thì nhất định không phải là John Dale đâu. Mẹ kiếp, cứ nghĩ đến đoạn chỉ còn một chút xíu nữa thôi thì tôi đã kiếm được cả một khối tài sản. Chán quá đi mất.
Nữ trợ lý bước vào phòng làm việc.
- Ô, trông anh mới kỳ cục làm sao, - cô ấy lên tiếng.
Michael ngước mắt lên.
- Tôi hy vọng cô không đến gặp tôi để nói cô cần ít thời gian để tĩnh tâm chứ?
- Sao lại thế?
- Không à, cô không muốn nghỉ một tháng để lắng nghe tâm trạng của cô à, để tự vấn mình về ý nghĩa của nghề nghiệp cô đang theo, về nhân sinh quan của cô, hoặc dùng chân sau mà gãi tai trước ư?
- Anh đang nói lảm nhảm gì thế?
- Good girl. Vậy, cô đến gặp tôi có chuyện gì?
- Chẳng có gì, tôi chỉ đem đến cho anh xem bản báo cáo mà ban kế toán đã lập cho tháng trước thôi.
- Các người liên kết với nhau để đẩy tôi đến chỗ phát điên lên, đúng thế không?
Cô ta nhún vai rồi ra khỏi phòng.
Michael mở tập tài liệu ra xem.
Doanh thu tổng hợp: +3%
Thế này là thế quái nào nhỉ?
Anh ta đi thẳng đến các trang nhắm vào doanh thu của Jonathan.
Doanh thu trung bình theo từng khách hàng: -19%.
Doanh thu theo nhánh: +17%.
Anh ta nhấc máy điện thoại.
- Jonathan hả, là tôi đây. Này, tháng vừa rồi cậu đã vớ được một hợp đồng bự hả?
- Không.
- Doanh thu tổng hợp của cậu tăng, trong khi doanh thu theo từng khách hàng của cậu tiếp tục giảm. Thế thì là cái gì?
- Doanh thu tăng ư?
- Uầy.
- Tôi đã có những khách hàng mới, những hợp đồng nhỏ thôi. Chắc là nhờ những số đó.
- Và họ từ trên trời rơi xuống, tự nhiên vậy à?
- Nhờ sự rỉ tai nhau, ấy là họ nói thế. Hình như tôi có không ít những khách hàng được giới thiệu mà đến.
Michael gác máy.
Hơn 3% trong một tháng, chuyện đã không xảy ra từ rất lâu rồi.
Anh ta ngồi tư lự hồi lâu, rồi cáu kỉnh đập tay lên mặt bàn.
Mẹ kiếp, mình lẽ ra không nên để Jonathan từ chối bán cho mình số cổ phần của hắn mới phải!
☆ ☆ ☆
“Ace!”
“Jeu, set et match*.”
☆ ☆ ☆
Thành ngữ dùng trong quần vợt, khi trọng tài chính tuyên bố người thắng cuộc và kết thúc trận đấu.
Austin nhắm mắt lại. Anh sẽ vào chung kết.
Tiếng vỗ tay nổi lên, nhưng không hoan hỉ. Họ chắc thích nhìn chàng con cưng đẹp trai Tây Ban Nha thắng hơn, đương nhiên rồi.
Dù gì đi chăng nữa, chỉ hai ngày nữa thôi, khi thắng được giải tranh hùng này thì mình sẽ được ghi tên vào lịch biên niên giải quần vợt, đi vào lịch sử.
Dù họ có muốn hay không. Thế nên họ sẽ không thể đối xử trịch thượng với mình được nữa. Dù không yêu thích mình, nhưng họ sẽ tôn trọng mình như tôn trọng một người hùng. Chắc chắn là thế.
Anh tiến lại dải lưới phân cách và bắt tay đối thủ, bắt tay trọng tài và lao nhanh vào phòng thay đồ.
Đi từ ngoài mặt trời sáng lòa và tiếp ngay đến bóng tối như thể anh đã bị hút vào một đường hầm đen ngòm, rồi lại đến ánh sáng, những đèn chiếu, trong khi các nhà báo cứ nhảy bổ vào anh.
Anh trả lời vài câu rồi vào phòng dành riêng cho mình, một gian phòng chẳng có gì đặc biệt với các bức tường sơn trắng, bốc mùi không khí bị giam hãm, hai chiếc ghế, một tràng kỷ đệm, một lẵng hoa quả và vài chai nước đặt trên mặt bàn thấp. Vài bó hoa của người hâm mộ được đặt chồng lên nhau trên một chiếc bàn kê dọc tường.
- Hoan nghênh, - Warren nói. Tôi để cậu nghỉ ngơi giải khát vài phút trước khi điểm lại tình hình nhé.
Rồi ông ta biến mất vào phòng bên cạnh.
Austin ngồi xuống và toàn bộ sức ép có trong anh được giảm hẳn. Bất thình lình, cơn mệt mỏi đổ ập xuống anh. Anh uống liền mấy ngụm nước, nhấc chiếc khăn bông mềm mại tỏa mùi thơm hoa oải hương thấm mồ hôi mặt, và từ từ nhắm mắt.
Anh sẽ thắng trận chung kết, anh cảm thấy nó rồi. Anh muốn nó và anh sẽ có nó.
Khi mở mắt ra, anh thấy một gã kỳ quặc đứng trước mặt, một gã chừng lục tuần với khuôn mặt hơi đỏ, anh cảm thấy hình như đã gặp con người này ở đâu rồi.
Có lẽ là một trợ lý thu thanh nào đó mà dẫu đã có những chỉ định thì người ta vẫn để mặc cho đi đến tận phòng của anh.
- Xin chào, - người đàn ông lên tiếng. - Tôi đã đắn đo khi đến gặp cậu, sau đó tôi đã tự nhủ không thể giữ nó trong tâm được.
- Ông là ai? - Austin hỏi, vẻ sốt ruột.
Không muốn nghe điều mà bất kỳ người xa lạ nào có trong tâm.
- Tôi là cameraman… tôi theo cậu từ nhiều năm rồi…
Ông có vẻ gần như bị xúc phạm vì đã không được nhận ra. Đôi khi con người ta thật kỳ quặc.
- Ông muốn gì?
Người kia che giấu sự gượng gạo của mình bằng cách đứng đung đưa từ chân này sang chân kia hệt như một thằng bé bị triệu tập đến trước mặt thầy hiệu trưởng nhà trường vậy.
- Vâng thì… chuyện chẳng liên quan gì đến tôi nhưng… tôi nghĩ rằng người ta đang giấu cậu điều gì đó… nghiêm trọng.
Austin nhíu mày.
- Ông đang nói đến chuyện gì?
Ông tiếp tục uốn éo.
- Vâng… huấn luyện viên của anh, trong chuyện này… tôi tin chắc ông ta đã giấu cậu một việc tày trời.
- Ông nói thế là có ý gì?
- Tôi tự hỏi liệu có phải ông ta đã được nhà tài trợ của Jack Volsh trả tiền để ngáng đường tiến của cậu.
Austin nhìn chằm chằm vào mặt ông khách giây lát. Gã này trông có vẻ đần nhưng chân thành.
- Điều ông đang nói rất nghiêm trọng. Điều gì cho phép ông khẳng định những chuyện như vậy chứ?
Người đàn ông lùi lại một bước và mặt đỏ thêm một chút.
- Tôi chẳng phịa gì cả đâu… Tôi chỉ nói những gì tôi đã nhìn thấy, thế thôi, vì cậu nên tôi mới nói chuyện này ra, còn tôi hả, chuyện này chẳng đem lại gì cho tôi hết…
- Vậy, chính xác thì ông đã nhìn thấy gì?
- Huấn luyện viên của cậu, hôm nọ, ông ta ngồi ăn với nhà tài trợ của Jack.
- Chuyện ấy đâu có bị cấm.
- Đúng, nhưng không chỉ có vậy! Trước đó tôi đã thấy ông ta xạc một nữ nhà báo rất dữ dội khi cô ấy muốn nói những điều tốt đẹp về cậu, một nữ hâm mộ ấy mà…
Austin đớ người.
- Hơn nữa, - người đàn ông tiếp tục, - một lần khác, tôi đã thấy ông ấy mở lời với một nhà báo khác theo cách mà không gì có thể tốt hơn để gây mất thiện cảm. Ông ta không làm việc vì cậu đâu, tôi thề đấy, chuyện chẳng liên quan đến tôi, nhưng nếu như các nhà báo cứ ra sức vùi dập cậu thì đó chính là lỗi của ông ta…
Austin không tin nổi vào tai mình. Nếu người đàn ông này nói thật thì sao?
- Được thôi, chúng ta sẽ được nghe giải thích. Warren?
Người đàn ông mở to cặp mắt tròn, lùi lại và lắc đầu, mặt càng ngày càng đỏ rực.
- Ô không… đừng gọi ông ta… chuyện chẳng liên quan đến tôi, tôi…
- Warren!
Người đàn ông kia quay gót.
- Hãy ở lại đây đi!
Ông quay lại, mặt đỏ tía tai và run lẩy bẩy.
Warren bước vào phòng, vẻ mặt tiu nghỉu.
Chúa ơi, Austin tự nhủ khi nhìn thấy ông ta. Vậy là người đàn ông này đã nói sự thật rồi.
Anh đăm đăm nhìn thẳng vào mắt ông ta hồi lâu trước khi lên tiếng. Đâu đó sâu trong tâm khảm mình, anh muốn đẩy lùi thời khắc mà vạn sự có nguy cơ bị đảo lộn mãi mãi.
- Anh trả lời ông đây thế nào hả?
Warren cứ đứng im, ánh mắt tàn nhẫn.
- Chẳng thế nào cả, - ông ta nói bằng một thứ giọng lạnh như đá, thậm chí còn chẳng thèm đưa mắt nhìn người đã tố giác mình.
Austin không sao tin nổi. Có cái gì đó vừa sụp đổ trong thế giới vốn được sắp xếp rất ngăn nắp, được điều chỉnh rất tốt của anh. Có điều gì đó vô cùng khó hiểu đã diễn ra.
Anh không thể rời mắt khỏi người huấn luyện viên của mình, người này chịu trận mà không hề nao núng.
- Ông có thể đi được rồi, - cuối cùng anh cũng nói với cameraman, người này không đợi cầu khẩn, liền đi ngay.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm lên căn phòng.
- Anh có thể cho tôi vài lời giải thích được không? - Austin lên tiếng sau một hồi lâu.
Warren bình tĩnh lắc đầu.
- Nhiệm vụ của tôi là khiến cậu dành chiến thắng trong các trận đấu. Mọi chuyện còn lại chỉ liên quan đến mình tôi mà thôi.
Austin gật đầu chậm rãi và mím môi lại, trước khi bùng nổ.
- Tôi vừa được biết là anh làm việc cho Volsh và điều đó không liên quan gì đến tôi chứ?
- Tôi không làm việc cho Volsh. Nhà tài trợ của anh ta là một người bạn cũ của tôi.
- Thế còn chuyện anh nướng sống tôi với các nhà báo, chuyện hoang đường này là sao hả?
- Mục đích duy nhất mà cậu đã giao cho tôi là khiến cậu giành thắng lợi.
- Nhưng… các nhà báo… anh biết rõ rằng tôi đã bị tổn thương đến cỡ nào trước thái độ của họ, tôi…
- Cậu đã không giao cho tôi mục tiêu về điểm này.
- Không phải là lý do để…
- Tất cả những gì tôi làm đều hướng đến một cái đích duy nhất: thành công của cậu.
- Nhưng mà…
Bất thình lình, Austin bỗng hiểu ra.
Anh chợt hiểu ra, và chuyện vô cùng lớn đến nỗi mà anh nhận nó tựa như nhận một cú vả vào giữa mặt vậy.
Hơi thở hổn hển, anh nhìn chằm chằm người huấn luyện viên của mình. Anh cảm thấy máu đập rộn ràng ở hai bên thái dương, cả người anh đẫm mồ hôi.
Rồi anh nhấc túi, vội vã rời khỏi phòng và nhảy vào chiếc xe Limousine đang đợi anh.