Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 956 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Keng!

Các ly chạm nhau trong một âm thanh trong veo. Khu sân hiên quán cà phê tràn ngập nắng.

- Mừng sức khỏe các bạn! - Jonathan nói, miệng cười tươi hết cỡ.

- Mừng sức khỏe anh, - Michael và Angela lầm bầm đáp lại.

Michael mang vẻ mặt khó chịu từ lúc Jonathan thông báo việc anh trở về San Francisco lúc này không đồng nghĩa với việc anh quay lại làm việc ngay.

- Anh trông rạng rỡ lắm, - Angela nói với vẻ hơi ganh tỵ. - Em không biết một gã khờ nào đó đã nói: “Công việc là nguồn sức khỏe”.

Từ hai ngày nay, Jonathan vui như trên mây. Những cuộc tranh luận với bác Margie đã gây hưng phấn cho anh, đem lại cho anh hương vị cuộc sống. Kể từ giờ anh nhìn mọi người theo cách khác, và cuộc sống cho anh cảm giác tham gia vào một cuộc phiêu lưu huyền bí, độc đáo và phi thường. Chắc chắn là anh không biết tình trạng này sẽ kéo dài trong bao lâu, nhưng bây giờ anh dành từng khoảnh khắc để thưởng thức điều kỳ diệu ấy. Ngay khi mắt anh va phải ánh mắt ai đó hoặc anh ngắm một bông hoa, nhìn một cây xanh hay một con chim, thì anh đều muốn mỉm cười.

- Trông cậu đã có vẻ khá hơn nhiều rồi mà, - Michael nói bằng một giọng trách móc.

- Đúng thế, tôi rất khỏe.

Michael nhấp một ngụm.

- Sự tăng trưởng của công ty đã chững lại một cách nghiêm trọng kể từ lúc cậu đi nghỉ, - anh ta nói.

Jonathan vừa quan sát các cộng sự của mình vừa mỉm cười. Ánh mắt anh di chuyển từ người này sang người kia. Những đường nét trên khuôn mặt họ, những biểu cảm, cặp mắt, bất kỳ cử chỉ nào khiến họ linh hoạt lên đều tiết lộ điều gì đó về họ, về cuộc đời, về sự sợ hãi và niềm hy vọng. Qua những đường nét ấy, Jonathan đã đạt tới việc phát hiện ra những người lớn này đã từng là những đứa trẻ như thế nào, những đứa trẻ đó đã sống, đã chín chắn, trưởng thành, nhưng chúng luôn là một phần trong chính họ.

Hình ảnh ấy khiến anh cảm động trước các cộng sự của mình.

Jonathan chợt nhận thấy rằng anh hiếm khi có dịp nhìn họ một cách thực sự, như vậy. Cặp mắt chúng ta trượt đi trên mọi người mà không nhận biết được chi tiết gì về họ, không hề bận tâm đến họ.

- Tôi thực sự vui lắm khi gặp lại các bạn, - anh nói và khuôn mặt tràn trề hân hoan.

Những người kia liếc xéo anh. Michael phá vỡ sự im lặng trước tiên.

- Cậu tính khi nào thì đi làm lại, hả?

Nhưng Jonathan vẫn đang ngất ngây trên đám mây mỏng của mình.

- Cuộc sống thật là…

Michael và Angela liếc nhìn Jonathan đăm đăm, chờ anh hạ cánh.

- … đẹp. Cuộc sống thật là đẹp.

Angela cắn một miếng củ cải đỏ.

- Anh có còn chiêm nghiệm sâu sắc nào giống như thế nữa không?

- Cuộc sống thật đẹp và ta lại không nhận ra điều đó. Hãy nhìn kỹ củ cải đỏ mà em đang ăn đi. Đó chẳng phải là tuyệt diệu sao? Ô nhưng mà này, hãy nhìn nó một cách thực sự đi… Nó xứng đáng được người ta chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó trước khi nhai nuốt nó, được người ta… cám ơn vì đã dâng hiến mình cho chúng ta.

Hai người kia nhìn anh với một vẻ kỳ cục, không sao tả nổi.

Jonathan hít một hơi thật sâu, nâng cao đôi vai trong một cử chỉ bất lực rằng anh không thể tả hết những gì cảm nhận được.

- Tôi chỉ thấy rằng… cuộc sống thật nhiệm màu, và cho dù ta có nói gì, dẫu có khủng hoảng nào, thì ta vẫn đang sống trong một thời kỳ tuyệt vời.

- Anh nói thế bởi vì anh đang sống trong kỳ nghỉ đấy, anh thấy chứ, - Angela nói.

- Không, nhưng hãy nhìn mà xem, khi ta chịu khó suy ngẫm một chút, chỉ việc có thể ngồi như chúng ta đang ngồi đây, như thế này và ở chỗ nào ta muốn, và có thể chọn cái ta muốn ăn, chuyện thật đáng kinh ngạc, đúng không?

- Anh bị làm sao thế hả?

- Không, nhưng mà… nếu ta đặt lại nấc thang của lịch sử nhân loại, sống trong một đất nước hòa bình, đi lại tự do, và ăn thứ ta muốn khi ta quyết định ăn món ấy, chỉ bằng một cái búng tay thôi, đặc biệt quá đi chứ! Điều đó với chúng ta hình như là hết sức bình thường, nhưng đó là một sự xa xỉ khó tưởng tượng đấy!

Michael và Angela cùng nhìn đăm đăm Jonathan bằng ánh mắt lo lắng.

- Khi tắm dưới vòi hoa sen sáng nay, - Jonathan tiếp tục lên tiếng, - tôi tự nhủ rằng chỉ cần vặn một cái vòi và thế là nước ào ào chảy ra. Các bạn có nhận ra không? Cả chuyện ấy nữa, khùng thật! Tôi vặn vòi và thế là tôi có nước. Tôi muốn lạnh ư? Nó chảy ra nước lạnh. Tôi muốn nóng ư? Nó chảy nước nóng lên người tôi, hết sức đơn giản như thế. Các bạn ngộ ra một chút không? Sau đó nếu trời tối, tôi ấn vào một cái nút, và thế là ánh sáng được thắp lên!

- Tốt hơn là trước tiên phải lau khô tay đi đã nhé, - Michael nói.

- Nhưng các bạn hiểu ra một chút không hả? Một cử động nhỏ của ngón tay, và ta đưa được ánh sáng tới! Lẽ ra mỗi lần ta nên vui sướng vì điều đó! Tôi lạnh, tôi ấn vào một cái nút khác, và nhà tôi nóng lên. Đó chẳng phải là một thứ khùng điên sao, khi ta nghĩ đến những điều ấy?

Hai cộng sự nhìn anh chằm chằm, Michael nhíu mày, Angela trợn tròn mắt.

- Anh đã hút* cái gì rồi hả? - Michael hỏi.

☆ ☆ ☆

Ý nói đã hút chất kích thích gì…

- Em muốn biết lắm đó, - Angela nói với một giọng ganh tỵ.

Jonathan mỉm cười, nhấp vài ngụm, rồi nhấm nháp trong yên lặng.

- Các bạn hãy xem cái này đi! - anh bất chợt lên tiếng.

Michael và Angela cúi về phía đĩa đựng rau sống được dọn cho món khai vị với một thứ sốt làm từ pho mát. Jonathan dùng tay nhấc một nhánh bông cải xanh.

- Áp sát lại đi, nhìn thật kỹ vào.

- Cái gì hả? - Angela nói. - Có con sâu à?

- Hãy nhìn điều tuyệt diệu này. Mỗi một múi được phân nhánh thành nhiều múi nhỏ hơn có một cấu trúc y chang, và khi nhìn kỹ mỗi múi trong đó, ta lại thấy nó tiếp tục được chia thành các múi nhỏ li ti cùng một hình dạng. Có một kích thước đồng dạng ở rau bông cải xanh. Trong mỗi phần, ta lại thấy tất cả. Một chút như thể mỗi một người trong chúng ta là hình ảnh của toàn thể nhân loại hoặc như thể toàn bộ vũ trụ nằm trong một nắm đất.

- Phi thường thật, - Angela nói bằng một giọng ủ ê.

- Khi ta ăn, rốt cuộc thì chính cuộc sống nuôi dưỡng cuộc sống. Tóm lại, cuộc sống chứa trong lòng nó một cuộc sống khác.

Michael nhíu mày. Angela nheo mắt.

- Phải rồi, hơn nữa tôi đã học được một thứ kỳ lạ, - Jonathan tiếp tục. - Có hàng tỷ vi khuẩn sống trong ruột của chúng ta, và…

- Một bể phốt di động thực sự, - Michael nói.

Angela nhăn mặt.

- Và các bạn biết sao không? - Jonathan nói tiếp. - Chính chúng cung cấp cho chúng ta chất serotonin, hooc-môn khiến ta cảm nhận hạnh phúc. Đúng là điên khùng, nhỉ? Bởi phải nhờ những con vi khuẩn ấy mà chúng ta mới cảm thấy thoải mái!

Angela thở hắt ra.

- Vậy, bức thông điệp của anh là gì? Thực ra thì chính lũ gây rắc rối cho ta, lại khiến ta hạnh phúc à?

Cô chấm một củ cải đỏ vào bát nước sốt trước khi nói thêm:

- Tức là tôi lẽ ra đã nên mời mẹ chồng đến sống cùng nhà với chúng tôi…

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle