Sau khi tán tỉnh mãi không được các cô nàng xấu xí, hắn quay lại những điểm đích nằm trong tầm tay.
Dưới cái đầu đề vô thưởng vô phạt đó, blog phát tán một loạt những clip, cái nào cái nấy đều nực cười như nhau, trong đó chủ yếu ta thấy Jonathan đang đứng chặn một cụ bà ít nhất cũng tám mươi tuổi trên phố để nói với cụ những lời khen điệu đà.
Khóa học cách quyến rũ, biểu diễn minh họa N° 9
Ở đoạn này người ta thấy Jonathan đứng đợi trên vỉa hè, nơi khách đi tàu điện bước xuống và đi về phía anh. Ta nhận thấy trong mắt anh thứ có thể giống như là một tia hy vọng. Rồi ta thấy anh tiến về phía một gã to khỏe lực lưỡng với bản mặt của một kẻ giết người, dạng “nam tính hơn chút nữa là bạn toi đấy”, và đây bạn xem này, điều khó tin hết mức, chàng Jonathan ấy áp sát và cố gắng quyến rũ anh ta, miệng ấp úng một cách thảm hại, trước khi bị đuổi đi.
Trên trang blog, mọi người nổi giận, càng ngày càng đông, đua nhau tung ra những lời chế nhạo và khinh thị, vẩy bùn lên Jonathan. Những lời xúc phạm thóa mạ được bắn ra, những bình luận giết người đổ xuống như mưa, còn Ryan thì hoan hỉ.
Sau một thời gian dài tìm kiếm bằng mọi phương tiện để giới thiệu những gã ngố của mình, hiện giờ Ryan bắt tay vào một nhiệm vụ hoàn toàn khác: xử lý thành quả. Làn sóng khách thăm blog càng lúc càng lớn dần, theo ngày, và cần phải cung cấp để nuôi hệ thống. May mắn là ngôi sao ngố của hắn rất có hiệu quả: không sao dừng lại được nữa.
☆ ☆ ☆
Jonathan cạo râu, mắt thi thoảng vẫn liếc sang vườn nhà Gary. Ông ta đang gào lên với những đứa trẻ đáng thương mà hình như chúng chẳng nghịch ngợm gì cho lắm.
Trong lúc tìm cục nạp điện máy cạo râu, Jonathan bỗng nhìn thấy lọ dầu dưỡng tóc mà trước đây anh dùng để nhuộm những sợi tóc bạc đầu tiên xuất hiện trên đầu anh. Anh nhoẻn cười rồi quẳng nó vào thùng rác nhỏ trong phòng tắm. Vào đúng lúc anh để tay lên cái nạp điện, thì nghe thấy tiếng chuông cửa reo hối hả.
Anh chạy nhanh xuống các bậc cầu thang gỗ sơn trắng và mở cửa.
Một người đàn ông trong trang phục com-lê cà vạt chìa thẳng cho anh xem một tấm thẻ kim loại có gắn ảnh anh ta.
- James Gordon, nhân viên thi hành án.
Anh ta chìa cho anh xem một tờ giấy.
- Đây là giấy thúc nợ của ngân hàng Bank of California. Như ông sẽ xem trong giấy, ông có mười lăm ngày để lấp đầy lỗ hổng trong tài khoản ngân hàng của mình, nếu không thì tôi sẽ quay lại để kiểm kê và tịch biên đồ đạc trong nhà ông.
Jonathan sững sờ, không thốt được lời nào.
- Làm ơn ký vào đây, - nhân viên thi hành án nói và chìa cho anh tờ biên lai và một cây bút.
☆ ☆ ☆
Gary cố kìm cơn rùng mình khi nhìn thấy chiếc phong bì nhỏ màu be trong hộp thư. Đó là lá thư duy nhất dành cho ông sáng hôm nay. Qua cửa kính, ông đưa mắt chăm chú nhìn ra đại lộ, rồi thở dài. Lúc băng qua cửa hiệu, ông nói với lũ trẻ đang ngồi bên bàn trước bữa ăn sáng của chúng:
- Ăn nhanh lên, sắp mở cửa hàng rồi đó!
Ông bước ra sân và cần thận khép cánh cửa sau lưng mình. Sau đó ông xé bao thư và lấy tờ giấy ra.
Cùng thứ giấy màu be mềm mại như lần trước.
Ông bà của bạn yêu bố mẹ bạn
Nhưng họ không biết nói điều ấy với các con mình
Gary cứ nhìn chằm chằm vào những chữ có trên giấy, rồi ông đọc đi đọc lại nhiều lần liền. Chúa ơi, người ta muốn gì ở ông chứ? Kẻ quái quỷ nào đã gửi cho ông những thứ như thế này? Điều gì đang xảy ra với cuộc sống của ông trong lúc này nhỉ?
☆ ☆ ☆
Raymond rất thất vọng. Không có lấy một chỗ nào cho ông ở quán Stella’s cả. Hết chỗ rồi. Người ta dám nói như thế với ông ư, ông - người vốn là khách hàng quen của nơi đây từ hơn bốn chục năm nay. Đây là lần đầu tiên người ta bắt ông chịu sự lăng nhục này, và điều ấy khiến mặt ông đỏ nhừ, toát mồ hôi vì giận dữ. Ông có thể phát khóc vì nó.
Bị tổn thương sâu xa, ông đi đến tận quán bar nằm hơi xa, phía đằng kia, phía rìa khu sân vận động. Một quán bar mà giới beautiful people không bao giờ đặt chân đến. Ông cảm thấy nặng nề như thể chiếc camera trong túi xách của ông đã được thay thế bằng tảng đá hai tấn vậy.
Ông đẩy cánh cửa, bước vào và ngồi ngay tại quầy nhưng vẫn đeo nguyên cặp kính râm của mình.
- Cho một Bud nhé.
Ông uống đến tận lúc rượu cồn bắt đầu làm cho sự xấu hổ của ông tan dần đi.
Khi ấy ông hít thở rất sâu và thư giãn đôi chút. Một cú như vậy, không tốt cho chứng tăng huyết áp chút nào.
Cuối cùng rồi ông cũng có thời gian quay người lại và liếc nhìn khắp quán.
Điều mà ông nhìn thấy khiến ông điếng người và đứng chôn chân tại chỗ.
Warren, huấn luyện viên của Austin, đang ăn trưa với nhà tài trợ của đối thủ chính của cầu thủ Austin, Jack Volsh, người duy nhất đủ trình độ cạnh tranh danh hiệu với anh.
Kẻ thù không đội trời chung của anh.
Raymond không sao tin nổi vào mắt mình.
Chẳng dính dáng gì đến mình, nhưng chuyện đã thế này… có cái gì đó không ổn rồi.
Đây chắc chắn không phải là ngẫu nhiên nếu như họ đến ăn trưa tại một quán bar mà họ chắc chắn là sẽ không gặp ai quen biết.
Ồ xem này…
Mọi chuyện giờ đây đều có lời giải thích, mọi chuyện đều sáng tỏ cả rồi.
Warren đã bán mình rồi.