Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 962 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

Thân chào Jonathan

Vài chữ trong bức e-mail này để nói với cậu rằng tôi đã suy nghĩ khá nhiều sau cuộc trò chuyện mới đây của chúng ta trên sân hiên quán cà phê. Cậu đã biết rõ tính thẳng thắn của tôi và tôi sẽ chẳng nói vòng vo làm gì: tôi thấy hiển nhiên rằng cậu không muốn tiếp tục đi làm ở đây nữa.

Tôi thấy cậu rất khỏe mạnh, cực kỳ thư giãn, tích cực, và sảng khoái, hơn rất nhiều so với khi cậu làm việc ở văn phòng công ty. Sau rốt mà nói thì có thể cậu không phù hợp với nghề này, và tốt hơn là cậu nên thay đổi.

Đó có lẽ cũng sẽ là một giải pháp tốt để giải quyết vấn đề với Angela. Cậu chắc sẽ thừa nhận rằng cũng chẳng thoải mái cho lắm khi các cậu cứ tiếp tục hàng ngày nhìn thấy nhau như thế.

Nếu cậu đồng ý với tôi, thì tốt nhất là thực hiện điều đó ngay đi thay vì cứ kéo dài một tình huống mà chẳng ai hài lòng cả.

Thế nên chuyện là thế này: tôi đã đề cập ý tưởng mua lại cổ phần của cậu trong công ty. Đó là một ý tưởng tự nhiên bung ra thôi, và tôi thấy tốt hơn là viết cho cậu, và nhất là nói cụ thể về những điều kiện mà tôi đề xuất với cậu.

Tôi đã tìm hiểu thông tin rồi: dựa vào doanh thu của công ty, tỷ suất giá bán, lợi nhuận, và cả tình trạng của nó vẫn còn mong manh, giá trị của nó không vượt quá 450.000 đô la. Cậu nắm giữ một phần ba cổ phần. Tôi sẵn sàng mua lại phần của cậu với giá 150.000 đô la, đó cũng là một khoản kha khá rồi. Tìm được khoản như thế hiện giờ, thật chẳng dễ dàng đâu. Tôi thấy hình như đó là giải pháp tốt nhất cho tất cả, đặc biệt là cho cậu và Angela.

Thế thôi, hãy suy nghĩ kỹ và trả lời tôi sớm nhé. Luật sư sẽ phải cần ít thời gian để chuẩn bị tất cả số giấy tờ này.

Ciao bello

Michael.

Jonathan tắt màn hình máy di động và đút vào túi. Đúng là Michael đã đề xuất việc mua bán này với anh, nhưng viết ra như vậy, với những con số, điều này trở nên kỳ quặc. Như thể khi ta cho sự việc vào văn bản, thì sẽ biến viễn cảnh ấy trở nên thực hơn. Jonathan cảm thấy nhoi nhói trong lòng. Chắc chắn là anh không vừa ý với một số điều trong nghề nghiệp của mình, nhưng đề xuất dứt khoát này của Michael khiến anh nhận ra rằng mình vẫn chưa sẵn sàng để buông tất cả. Cùng với các cộng sự, anh đã thành lập ra công ty này, sáng chế từng bộ phận, ban ngành. Nó cũng gần giống như đứa con yêu của anh. Thế nên việc Angela và anh chia tay có gây rắc rối thật, đúng thế, nhưng Angela đã nhận nuôi con, đứa con bằng xương bằng thịt rồi, nên anh sẽ không bỏ rơi đứa con này.

Jonathan đẩy cánh cửa hiệu Gary’s. Một mùi cà phê vừa rang pha lẫn mùi bánh sừng bò ngọt nóng hổi chào đón anh.

- Xin chào, - Jonathan nói.

Gary lầm bầm điều gì không thành tiếng thay cho câu trả lời.

- Làm ơn cho một bánh xốp trơn và một trộn nho khô.

- Ăn tại chỗ hả?

- Mang về.

- Hai đô la ba mươi lăm, - Gary vừa nói vừa gói các bánh xốp vào túi giấy trắng.

Jonathan chìa cho ông ta tờ mười đô. Đúng lúc ấy, điện thoại bắt đầu réo và Gary nhấc máy, trong lúc tay vẫn đếm tiền thối lại.

- Có chuyện gì? - ông hỏi với giọng điệu của những ngày xấu trời - Hả? Gì cơ?

Ông đặt mười bảy đô la sáu mươi lăm xu lên mặt bàn.

- Tôi không cần gì cả, - ông run lên. - Không, không cần gì sất.

Ông ta gác máy, miệng lẩm bẩm. Jonathan nhặt tiền lẻ và cố kìm nở nụ cười thỏa mãn.

Lần đầu tiên người ta nhầm mà có lợi cho anh, đó là ngày may mắn của anh đấy.

- Chúc một ngày tốt lành, - anh nói và quay gót.

- Ngày lành, - người kia lẩm bẩm đáp lại.

Jonathan đi về phía cửa, nhưng sự hài lòng mà anh vừa cảm nhận được bỗng bị một thứ tình cảm kỳ cục khác át đi. Một cảm giác lạ lùng, mới mẻ đối với anh. Anh đứng sững lại và không thực sự nấn ná suy nghĩ, phục tùng một kiểu bản năng, liền quay lại.

- Có vấn đề gì à? - Gary hỏi, mày cau lại.

- Ông đã trả thừa cho tôi mười đô la.

Jonathan đặt tờ tiền lên mặt quầy. Người kia cầm lấy, xếp nó vào két mà không hề nói gì.

Jonathan lại băng qua gian hàng và bước ra phố. Anh hít một hơi thật sâu làn không khí mát mẻ. Anh bất chợt cảm thấy hết sức sảng khoái, nhẹ nhõm, tự hào về mình. Một cảm giác hân hoan tận đáy lòng.

Anh thấy bầu trời hình như xanh thẳm một cách đặc biệt, vầng mặt trời rực rỡ. Một người đàn bà đi ngang qua đã mỉm cười khi nhìn thấy anh.

Anh đi bộ đến tận sân hiên quán cà phê và chọn bàn giữa các khách hàng khác, lúc này đã khá đông. Có vài khách thường xuyên với khuôn mặt thân quen, khách qua đường và khách du lịch. Ở đầu đằng kia có một người đàn bà cô đơn, ngồi đó, nhìn đăm đăm bất định phía trước, ánh mắt u ám.

Anh gọi một tách cà phê lớn.

Bên cạnh anh, đám thanh niên cười vui với nhau. Xa hơn một chút, người đàn bà cô độc mang vẻ trầm uất. Sự tương phản giữa tâm trạng bề ngoài của người đàn bà xa lạ kia và tâm trạng của anh thật hiển nhiên, gây xáo trộn tâm tư.

Anh đưa mắt nhìn đi nơi khác và để tâm lên những tiếng cười của đám thanh niên bên cạnh. Sự vui nhộn vô tư lự của họ khiến ta nhìn họ mà cũng vui lây. Mỗi người trong số họ đều tỏa ra cái gì đó tích cực, nhẹ nhõm và nhiệt tình.

Người ta đem tới cho anh tách cà phê nóng còn bốc khói. Anh nhấm nháp bánh xốp của mình trong lúc chờ cà phê nguội bớt. Ngon hết cỡ. Làm sao mà một con người như Gary lại có thể làm được những chiếc bánh xốp ngon nhường ấy nhỉ?

Đám thanh niên ngồi cạnh tiếp tục những cuộc trò chuyện vui vẻ, và Jonathan thấy phấn chấn khi cảm nhận được tâm trạng lạc quan của họ.

Nhưng sau một hồi, anh không thể ngăn mình lại quay sang nhìn người đàn bà cô đơn. Anh không thể làm ra vẻ như không có mặt của cô ấy ở đây. Cô ấy vẫn trưng ra một vẻ ủ dột như thế.

Jonathan quan sát cô ta một hồi lâu, rồi bất thình lình, một ý tưởng lóe lên trong đầu và anh ra hiệu cho cô bồi bàn đến gần. Nữ bồi bàn tiến lại với đôi giày thể thao trắng kỳ quặc có dây buộc màu đỏ rực, anh thì thầm nói với cô ấy. Cô nàng buộc phải cúi về phía anh để nghe.

- Cô thấy người phụ nữ ngồi đằng kia chứ, trong góc sân hiên đó?

- Ai cơ? Cô có mái tóc đen buông lửng đó hả?

Nữ bồi bàn có trọng âm sền sệt của người xứ Texas.

- Vâng. Cô hãy đem đến cho cô ấy một tách cà phê và nói đây là quà tặng của một người muốn được giữ kín danh phận. Và cô sẽ tính tiền vào cùng hóa đơn thanh toán của tôi nhé.

- Ôi, nhưng mà tôi không biết liệu mình có quyền làm thế…

- Tất cả mọi người đều có quyền làm việc tốt, - anh nói bằng một giọng dứt khoát.

Cô ta vâng lệnh và Jonathan tự hỏi liệu do câu nói của anh hay do thái độ tự tin của anh đã thuyết phục được cô bồi bàn này. Vài phút sau, anh thấy cô ấy đi về hướng người phụ nữ tóc huyền và đặt cà phê lên mặt bàn. Người ấy lắc đầu và cả hai trao đổi với nhau vài từ. Sau một hồi, người đàn bà đưa mắt nhìn xung quanh mình. Jonathan ăn bánh và hít hà món cà phê. Trong tầm mắt mình, anh thoáng thấy cặp giày thể thao trắng đỏ ấy quay lại và đi ngang gần ngay bên anh.

Anh đợi một phút qua đi và nhấp một ngụm cà phê, chỉ là để ngẩng đầu lên và liếc mắt nhìn về hướng mà anh mong muốn.

Người đàn bà lấy lại tư thế ngồi của mình, nhưng lần này với một nụ cười phảng phất trên môi và hiện giờ đã có một tia sáng lấp lánh trong cặp mắt.

Jonathan đã tìm lại được cảm giác hết sức mạnh mẽ mà anh đã có khi ra khỏi hiệu bánh Gary’s. Một thứ tình cảm phấn chấn quá đỗi mà anh hẳn sẽ cho đi bất kỳ thứ gì để có thể luôn luôn được ở trong trạng thái ấy.

Giờ đây anh nhớ lại rằng nhiều năm trước, anh đã thường xuyên bộc lộ một cảm xúc gần như thế. Đó là dạo mới khởi nghiệp, khi anh bắt đầu thực hành nghề bảo hiểm. Anh mang đến cho mọi người những phương tiện để tự vệ khỏi những tai bay vạ gió khắc nghiệt của cuộc sống, có chỗ để náu thân và nhờ đó mà họ sống an bình. Lúc này anh nhớ lại niềm vui sướng mà vai trò ấy đã đem đến cho anh. Hồi đầu. Chỉ hồi đầu thôi. Sau đó niềm vui dần dần tan đi, cho đến tận lúc biến mất hoàn toàn. Tiếp đến là những đòi hỏi nghề nghiệp chằng chịt, rồi cuộc tranh đua với Michael và những nhu cầu cá nhân tăng lên, đã buộc anh phải di chuyển con trỏ sự ảnh hưởng của mình đến đứng cạnh mối lợi ích của chính mình.

Một cách từ từ, anh đã để mình gián đoạn với tất cả những thứ ấy mà không nhận ra, cho đến lúc làm việc mà chỉ còn tính đến kết quả, chứ không phải để hoàn thành sứ mệnh cao cả mà chính nó đã đưa anh vào con đường này. Những thứ đã càng ngày càng chiếm nhiều sự quan tâm của anh, trở thành nguồn động lực của anh. Hệt như một cỗ xe hơi được trang bị thêm một động cơ thứ hai, và chính cái động cơ phụ này dần dần tranh chỗ của động cơ thứ nhất và kéo cỗ xe vào con đường phụ vốn chỉ được dùng để tránh nhau.

Khi hành xử như thế, cuối cùng anh đã bị lạc trong lúc cứ đi xa dần những tình cảm thuần khiết nhất và chân chất nhất xuất xứ từ niềm vui sướng được hành động theo các giá trị của mình khi nghe con tim mình mách bảo.

- Cần gì nữa không ạ? - nữ bồi bàn hỏi trong lúc đặt hóa đơn thanh toán thứ hai lên mặt bàn.

Jonathan ngước nhìn cô và mỉm cười.

- Cám ơn, không cần gì nữa.

Anh nhìn cô đi xa dần, bảng thực đơn trên tay.

Kể từ đây anh đã biết mình muốn sống như thế nào với khoảng thời gian còn lại của mình trên cõi đời này. Anh biết mình muốn cảm nhận được thứ tình cảm nào, và anh biết làm thế nào để đạt được.

Người dịch: Hiệu Constant
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle