Trái bóng quyết định trận đấu.
Bằng một động tác nhanh chóng, Austin lau mồ hôi chảy trên trán trước khi nó chảy vào mắt anh.
Hãy gắng lên. Mày sẽ thắng.
Ta có thể cảm thấy sự căng thẳng dâng lên trong đám khán giả, hệt như trong một bầu trời có giông và không khí hết sức khô sảng đến nỗi người ta như chờ xem những tia lửa lóe lên xung quanh mình. Trước mỗi cú phát bóng, mọi người ho trên các bậc khán đài, như để thoát khỏi sự căng thẳng của họ vậy.
Austin có mặt trên sân từ gần bốn giờ đồng hồ giữa trời nắng chang chang, mà không hề có dấu hiệu mệt mỏi. Trong một trận đấu, anh chưa bao giờ biết mệt mỏi là gì. Toàn bộ cơ thể anh đã được huy động để giành chiến thắng, và điều duy nhất mà anh cảm nhận được, đó là tiếng gọi bất khả kháng của chiến thắng.
Trận chung kết cho thấy hóc búa hơn dự kiến. Đôi bên cực kỳ cân sức. Volsh đã thắng hai hiệp giống anh, và họ đang hòa trong hiệp thứ năm, cả hai cùng thắng sáu ván. Ván tie-break* đã bắt đầu. Austin dẫn trước 6 - 5, nhưng đến lượt Volsh giao bóng. Nếu hắn thua trong trái bóng này thì Austin sẽ thắng toàn trận, thắng giải tranh hùng, và vị trí của anh trong biên niên sử quần vợt. Nếu Volsh thắng hai điểm liên tiếp thì chính hắn sẽ đoạt cup. Chưa bao giờ trong sự nghiệp của mình, Austin đã trải qua tình huống quá đỗi khó khăn nhường ấy, thời điểm mà tất cả đều sẽ được quyết định vào lúc chót, như thể ta đã chiến đấu trong suốt bốn tiếng đồng hồ mà chẳng để làm gì.
☆ ☆ ☆
Ván quyết định thắng thua.
Volsh tung bóng lên và đập hệt như một kẻ tàn bạo.
- Let! - trọng tài kêu lên.
- Lỗi! - ông nói tiếp sau khi bóng đã rơi vào vùng vướng lỗi.
Tuyệt vời.
Volsh cho trái bóng mới nảy nhiều lần trên sân. Tật bồn chồn khiến mặt anh ta co rúm lại trong một cái thoáng nhăn mặt. Austin cảm thấy anh sẽ thắng điểm này.
Volsh tung bóng và đập, không mạnh bằng lần trước.
- Lỗi! - trọng tài gào lên. Jeu, set et match Austin Fisher!
Những tiếng hoan hô rền vang trong sân vận động mênh mông và tất cả đều diễn ra rất nhanh. Mọi người băng qua thanh chắn và tràn vào sân. Volsh tiến về phía lưới để chào đối thủ của mình.
Còn Austin thì chết lặng. Anh cứ đứng im, không hề nhúc nhích tí nào.
Anh không nhúc nhích bởi anh biết.
Anh biết rằng trái bóng của Volsh không bị lỗi. Nó đã đậu xuống vạch, trên bờ viền phía ngoài của đường vạch.
Hoàn toàn ghi điểm.
Không một ai phản ứng. Có thể anh là người duy nhất đã nhìn thấy nó. Nhưng anh biết.
Và bây giờ anh phải đối mặt trước một tình thế tiến thoái lưỡng nan khủng khiếp. Không nói gì và đi vào lịch sử khi trở thành nhà vô địch lớn nhất mọi thời đại. Nói ra sự thật và chấp nhận rủi ro có thể thua trận. Và anh phải quyết định ngay, tại đây và bây giờ, ngay tức thì.
Các ê kíp của giải đấu đã kịp chuẩn bị xếp bục để trao thưởng. Tất cả đều nhìn anh, sửng sốt trước sự bất động của anh.
Những hình ảnh và các ý tưởng cứ xô đẩy loạn xạ trong tâm trí Austin, nhanh đến chóng mặt.
- Không! - anh đột nhiên kêu lên.
Cả sân vận động bỗng trở nên im lặng. Khán giả đứng im phăng phắc, như thể Chúa trời đã nhấn vào nút “Tạm dừng” vậy.
Austin tiến về phía trọng tài, ông lúc này đang ngạc nhiên nhìn anh đăm đăm, hệt như hai mươi hai ngàn khán giả im phăng phắc.
- Cú phát bóng của Volsh không bị lỗi.
Một làn sóng rì rầm lan đi khắp sân vận động.
Trọng tài quyết định xem lại băng ghi hình.
Tiếng rì rầm lớn dần và trở thành một cảnh huyên náo thực sự, lan ra, lan ra cho đến tận lúc trọng tài nhấc micro.
- Trận đấu sẽ tiếp tục. Austin Fisher và Jack Volsh đang hòa, cả hai đều đạt sáu điểm trong ván tie-break của hiệp thứ năm.
Sự ngạc nhiên lan đi trong đám khán giả, và lúc Austin quay lại chỗ mình phía cuối sân, anh mang trong mình một cảm giác bất thường, một niềm tự hào khác hẳn so với niềm tự hào mà anh đã quen cảm nhận.
Sự kích động đã lên đến đỉnh điểm trong đám khán giả, và trọng tài đã phải lên tiếng để thiết lập trật tự. Cuối cùng thì sân vận động cũng im lặng trở lại. Một sự im lặng mang tính điện.
Austin chuẩn bị giao bóng.
Rồi cũng có vài tiếng kêu tóe ra.
Anh tung bóng và đập.
Ván bóng kéo dài chừng ba mươi giây và đối thủ của anh đã ghi điểm.
- Volsh dẫn trước 7 - 6, - giọng nói sang sảng vang lên thông báo trên loa phóng thanh.
Austin tập trung tinh thần.
Volsh đập bóng với một sức mạnh không tưởng, và ghi điểm trong lúc Austin thậm chí còn chưa chạm vào bóng.
Kết thúc trận.
Austin đón nhận thông báo chiến thắng của đối thủ trong một tâm thái bình thản, tinh thần anh rất đỗi thoải mái, khác xa với sự đớn đau giằng xé mà anh đã có thể cảm nhận trong quá khứ mỗi khi bị thua trận. Anh chào đối thủ, rồi đến trọng tài. Sau đó mọi thứ diễn ra trôi chảy, và vài phút sau, anh đứng trên bục nhận giải thưởng. Anh rất thanh thản. Anh đã không được nhận sự phóng thích thú vị của chất adrénalin thường đi kèm với những chiến thắng, và gây cho anh một cảm giác tuyệt vời của kẻ vô địch, nhưng từ sâu trong tâm khảm, anh thấy ló ra một thứ tình cảm mới, đích thực và dữ dội hơn, cảm giác về giá trị đích thực của anh.
Jack Volsh, người chiến thắng, giơ cao chiếc cúp trong tiếng vỗ tay hoan hô cứ lớn dần. Khi người ta trao cho Austin thành quả của người về nhì, thì lần đầu tiên trong sự nghiệp cầu thủ của mình, anh chứng kiến khán giả đứng dậy vì anh và tung hô anh.