Jonathan ngó người cộng sự của mình. Thời gian gần đây, Michael đã đổi khác, kém vui vẻ với anh so với trước đây, dẫu vẫn không đánh mất tính khí hài hước của mình. Có lẽ anh ta không tha thứ cho cách thức làm việc kém hiệu quả mới đây của anh. Tuy chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì đến tiền lương của chính anh ta, mỗi người được hưởng lương trên chính kết quả công việc riêng biệt của mình.
Nhưng theo một nghĩa nào đó thì Jonathan hiểu được. Chuyện diễn ra giữa các cộng sự thì giống hệt như trong một cặp uyên ương vậy: nếu như một người tiến triển lỗi nhịp với người kia, sự hợp tác chung có thể nhanh chóng trở nên khó khăn.
Đương nhiên rồi, hình ảnh Angela vụt thoáng qua trước mắt anh.
Từ hôm anh thổ lộ với cô những suy nghĩ của mình và cảm thấy bị sỉ nhục, thì họ cố tình tránh mặt nhau. Cứ cách một hôm thì Jonathan dùng cà phê sáng với Michael. Một kiểu thỏa thuận ngầm, chẳng bao giờ được lập thành văn bản.
Sáng hôm đó, sân hiên quán cà phê đông nghịt khách.
- Người đàn ông vận áo pô-lô màu be ngồi trước cô gái vận đồ màu đỏ kia kìa, là một khách hàng đấy, - Jonathan nói và hạ thấp giọng.
Michael nhìn ông ta vài giây.
- Tôi hy vọng cậu đã tống cho ông ta hàng loạt các hợp đồng bảo hiểm hỏa hoạn rồi.
- Vì sao cơ?
- Tôi biết cô nàng này.
- Thế thì sao?
- Cô ta có lửa ở mông*.
☆ ☆ ☆
Nguyên bản: Avoir le feu au cul - Có lửa ở mông: đây là một câu ngạn ngữ Pháp, và có hai nghĩa. Nghĩa thứ nhất chỉ một người luôn vội vã vì công việc. Nghĩa thứ hai: chỉ người có nhu cầu tình dục cao.
Jonathan tủm tỉm cười.
- Mà không, thực ra thì chẳng cần mất công như thế, - Michael nói thêm. - Bất kỳ chỗ nào cô ta đi qua, cậu chắc chắn là có quyết toán về thiên tai.
- Thôi nào, Michael, - Jonathan phản đối trong lúc vẫn bật cười dù đã cố kìm.
- Này, nhân nói về thảm họa, cậu nhìn gã ngồi bên phải, ở đầu đằng kia chưa, cậu thấy hắn ăn vận thế nào hả?
Jonathan nhìn về hướng ấy.
- Có… sự khác lạ, riêng biệt…
- Cái đó, để cho khác biệt thì đó chính là khác biệt thật, - anh ta đáp và bật cười phớ lớ.
Nữ bồi bàn tiến đến gần họ.
- Xin chào, hôm nay tôi có thể phục vụ hai ông món gì ạ? - cô nói với cách phát âm hơi bị đớt.
- Làm ơn cho hai cà phê, - Jonathan trả lời.
Michael nhìn cô gái đi ra xa dần.
- Zôi sẽ đem zà phê đến cho các ông zay zập tức*, - Anh nói.
☆ ☆ ☆
Tôi sẽ đem cà phê đến cho các ông ngay.
- Thôi đi mà…
Jonathan đã nhận thấy điều ấy trong quá khứ: khi Michael có điều bứt rứt trong lòng, khiếu khôi hài của anh ta trở thành nhạo báng.
- Năm nay anh sẽ đi nghỉ ít ngày? - Jonathan hỏi.
Michael lắc đầu.
- Cần phải có những ai đó làm việc chứ.
Jonathan lặng thinh không phản ứng.
Trước mặt họ, một xe hơi đang loay hoay để vào được chỗ đỗ giữa hai xe khác.
- Ồ… đậu được xe cũng còn khó đây, - Michael nói. - Này, hãy làm như tôi đi: cả hai chúng ta cùng nhìn cỗ xe và cười nhé, và tôi cá với cậu rằng chủ xe sẽ không lái vào được đâu, rồi cuối cùng sẽ bỏ đi cho mà xem.
- Michael…
- Thật mà, hãy làm đi, tôi đã làm điều đó cả mười lăm lần rồi, cười phát bể bụng luôn. Lúc đầu họ hơi lúng túng, cậu nhìn họ chằm chằm và rồi sau đó, họ sẽ chẳng làm được gì hết!
- Tôi không muốn làm thế.
- Thì chúng ta cũng có thể cười đùa đôi chút chứ. Chuyện này khiến tôi nhớ đến một chuyện khác nữa. Nhưng phải là một hội chừng ba bốn gã ngồi cùng bàn trên sân hiên quán cà phê thì điều ấy mới vận hành tốt được: Cậu định vị một cô nàng đi giày cao gót đang tiến đến gần, và tất cả mọi người đều nhìn đăm đăm vào đôi chân cô ấy, mày chau lại, như thể cô ấy có vấn đề vậy. Và cậu biết sao không?
- Không.
- Chín trên mười lần, cô ấy sẽ bị vấp!
Và Michael phá lên cười ngất mà không sao dừng lại được nữa.
- Tôi thề với cậu, buồn cười quá đi mất!
Jonathan cười nhẹ.
- Vâng, đương nhiên rồi… khi ta muốn nhìn những vấn đề, thì ta tạo ra những vấn đề thôi.
Michael không thèm nghe.
- Trước vô lăng, tệ nhất vẫn là các ông bà già. Do gáy họ cứng, họ không quay lại nhìn phía sau khi lùi xe, họ thậm chí còn chẳng nhìn sang bên cạnh trước khi rẽ. Ta tự hỏi sao họ lại không ở trong các khu dưỡng lão chứ.
Nữ bồi bàn đem cà phê tới.
Jonathan nhìn Michael giây lát, rồi cúi về phía anh ta và hạ thấp giọng.
- Khi bị vẹo cổ thì ngay cả tôi cũng bị cứng gáy đấy.
- Xui thật.
Jonathan tiếp tục nói khẽ, trên chất giọng tâm sự:
- Thi thoảng, khi đậu xe mà phấn chấn quá thì tôi cũng khó đỗ vào được giữa hai xe khác. Và đôi khi hình như tôi cũng nuốt từ khi nói nhanh và người ta chẳng hiểu tôi nói gì cả. Thực ra… tôi có đầy những khiếm khuyết: tôi thường xuyên sợ, tôi không can đảm lắm. Đôi lúc tôi cũng nghi ngờ bản thân mình, và tôi cũng thiếu chút nghị lực. Tôi…
- Sao cậu lại nói chuyện này với tôi? - Michael cắt ngang, rõ ràng là rất bối rối trước những lời tự thú này.
- Và tôi cũng muốn thổ lộ với anh một chuyện nữa: tôi không phải là kẻ theo chủ nghĩa hoàn hảo đâu. Tôi ghét làm điều gì đó tỉ mỉ đến từng chi tiết, và hơn nữa khi tôi không thích làm cái gì đó, tôi thường hoãn lại sau, hết ngày này sang ngày khác, cho đến tận lúc nó trở thành một vấn đề rắc rối. Và khi ấy, để giải quyết việc thì tôi mất thời gian gấp ba lần so với nếu như tôi làm ngay từ đầu. Nhưng tôi không thể ngăn mình như thế. Ngố quá, đúng không? Hơn nữa, tôi không kiên nhẫn lắm, tôi rất dễ nổi cáu. Ví như, khi Chloé nghịch ngợm, tôi sẽ gào tướng lên rồi sau đó, tôi lại hận mình. Và còn nữa, tôi cũng…
- Nhưng… sao cậu lại nói với tôi tất cả những chuyện này?
- Tôi cũng rất khó mà…
- Cậu cũng có những ưu điểm…
Jonathan dừng sững lại, và bình thản ngồi thẳng dậy.
- Đúng, - anh nói với nụ cười rạng rỡ hết sức. - Tôi cũng có những ưu điểm.
☆ ☆ ☆
Ryan mở mắt và nhìn đồng hồ báo thức.
Chó chết thật.
Chín giờ rồi. Tại sao hắn lại không dậy sớm hơn chứ? Hắn bật ngay dậy, chạy ra phía cửa sổ phòng khách, và nhìn qua các bức rèm voan màu đen. Chắc chắn là hắn đã bị lỡ giờ Jonathan đến sân hiên quán cà phê rồi. Hôm qua đã không gặp được anh rồi…
Hắn chăm chú nhìn các bàn có khách. Bất chợt, hắn nhận ra anh đứng sau một bàn, rõ ràng là chuẩn bị đi, một mình đứng trước nữ bồi bàn. Mẹ kiếp!
Hắn hối hả chạy bổ về phía dụng cụ thiết bị của mình, bật mở tất cả các bộ phận trong nháy mắt và ngay lập tức đeo tai nghe.
- Và tôi cũng muốn nói với cô điều này, - Jonathan nói với nữ bồi bàn.
Ryan kéo zoom gần lại mặt họ.
- Cô sở hữu một khuôn mặt rất xinh và dễ mến. Gặp cô khiến tôi vui vẻ ngay từ đầu buổi sáng.
Nữ bồi bàn nở nụ cười rạng rỡ, và bắt đầu hơi đỏ mặt.
Jonathan rời khỏi sân hiên quán cà phê.