Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 955 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Austin Fisher hấp háy mắt rồi lắc đầu nhè nhẹ, cố xua đi những kỷ niệm của mình. Tập trung vào thời khắc hiện tại. Quá khứ không còn tồn tại nữa. Vô ích khi cứ lặp đi lặp lại hoài. Anh nhặt một trái bóng quần vợt vào nhào bóp nó giữa những ngón tay, gắng tập trung lên cảm giác thể chất đã được rèn luyện. Cảm giác, đó là hiện tại, không gì khác ngoài hiện tại. Tuy nhiên sau vài khắc, hình ảnh cầu thủ Đan Mạch quay trở lại trước mắt anh, và anh lại nghe thấy tiếng hắn ta hơi ngàn ngạt giọng mũi, giọng điệu bỉ ổi của hắn khi hắn được phỏng vấn trên đài CNN.

Austin Fisher chỉ là một cỗ máy, một cỗ máy giành chiến thắng.

Vì ganh ghét. Chính sự ganh ghét đã đẩy nhà thể thao thất bại này thốt ra những lời hãi hùng ấy.

Tập trung tinh thần đi nào, mi là một tay chuyên nghiệp cơ mà.

Trong sự nghiệp của mình, anh đã thường xuyên chứng kiến những lời bình phẩm có nội dung nghe mà bất bình. Đó cùng là lẽ thường của cuộc chơi, và anh đã thành công không để cho quá bị chạm nọc. Đương nhiên, anh thường cảm thấy bực mình trong chuyện đó, và thậm chí là tức giận, nhưng ở đây thì khác. Chưa bao giờ điều ấy lại khiến anh động lòng đến vậy. Tại sao lại là bây giờ nhỉ? Tại sao? Tại sao lại nhân giải tranh hùng này, chính là giải sẽ mở cửa cho anh bước vào biên niên sử môn thể thao quần vợt chứ?

Một cỗ máy giành chiến thắng, không có tình cảm, và đó chính là sức mạnh của anh ta.

Làm sao mà người ta có thể thốt ra những lời nói bất công nhường ấy? Không thèm tính đến khối lượng công việc khổng lồ mà anh phải đương đầu, đến tất cả những năm tháng dành trọn để tập luyện, công việc miệt mài, không vui chơi giải trí, cũng không dám khinh suất, chỉ bằng một cái phẩy tay mà họ đã kịp quét sạch những cố gắng đó ư…

Đúng lúc đó Warren bước vào gian phòng tràn ngập ánh sáng. Phòng khách của căn biệt thự, được thuê trong suốt khoảng thời gian diễn ra giải thi đấu, có những ô cửa kính rộng quay ra bể bơi. Nụ cười trên môi Warren biến đi rất nhanh ngay khi nhìn thấy cầu thủ.

- Có chuyện gì không ổn sao?

- Ổn mà, ổn mà. Không có chuyện gì đâu, - Austin đáp lại bằng một giọng bình tĩnh, hoàn toàn đã được kiểm soát.

Warren nhìn Austin giây lát rồi ngồi xuống thành ghế tràng kỷ đối diện với cầu thủ.

- Là… cái gã Đan Mạch đó, đúng không?

Austin nín thinh giây lát, rồi vừa gật đầu vừa dẩu môi. Đã thế thì thú nhận luôn điểm yếu của mình với Warren cho xong. Nếu bắt đầu bằng việc che giấu huấn luyện viên thì ta sẽ gặp rắc rối suốt thôi.

- Tôi cứ uổng công xua đuổi hình ảnh và lời nói của anh ta ra khỏi đầu, nhưng chúng cứ quay lại và đeo đẳng tâm trí tôi.

Warren nheo nheo mắt.

- Thế cái đó làm gì cậu?

Austin ngừng giây lát để quan sát những gì đang diễn ra trong đầu mình.

- Tôi cảm thấy bất công, điều ấy khiến tôi buồn và buộc tôi phải để tâm. Tóm lại, nó khiến tâm trí tôi bất ổn.

- Thường thì chuyện dạng này khiến cậu tức giận kia mà, - Warren nói với vẻ lo lắng.

- Thường thì đó là các nhà báo nói những chuyện này và khiến tôi giận dữ. Nhưng đây lại là một cầu thủ như tôi, và tôi không hiểu tại sao, nhưng thực sự là nó khiến tôi phiền lòng. Nó khiến tôi bị tổn thương.

Warren im lặng giây lát, rồi đứng lên.

- Trong hai phút nữa, cậu sẽ cười vào chuyện đó cho mà xem. Trước đây tôi đã làm việc rất nhiều với các rắc rối kiểu này, trong giới doanh nghiệp. Bối cảnh khác nhau, nhưng sơ đồ thì giống hệt nhau. Ở đó, người ta cứ thích ngậm đắng nuốt cay hơn những lời trách cứ vô lý của các ông chủ hoặc những nhận xét ác ý của các đồng nghiệp nhiều tham vọng.

Ông với lấy bình nước đặt trên mặt bàn.

- Cậu muốn uống nước không?

Austin gật đầu. Warren rót nước cho cả hai rồi chìa cốc cho cầu thủ.

- Cậu bảo rằng hình ảnh và lời nói của hắn ta thường quay lại trong đầu cậu. Dưới hình thức nào nhỉ? Hãy nói rõ hơn một chút đi.

- Dưới hình thức nào ư? Ơ… Nói thế nào nhỉ… Tôi thấy cái bản mặt hắn đó, y chang như khi hắn xuất hiện trên truyền hình…

- Cậu nhìn thấy hắn ở khoảng cách nào so với cậu?

- Khoảng cách nào là thế nào? Hắn ở trong đầu tôi, chứ không có khoảng cách…

- Đúng rồi, nhưng nếu như phải định vị hình ảnh tưởng tượng này trong không gian như khi cậu hình dung ra nó, thì cậu sẽ nói nó nằm ở đâu?

Austin tập trung tinh thần. Không dễ khi nói nhìn thấy một kỷ niệm nằm ở chỗ nào…

- Có thể… cách tôi ba mét, ngay trước mặt.

- Hình ảnh đó có kích thước thế nào?

Austin suy nghĩ giây lát, cố gắng làm cho hình ảnh tái xuất hiện.

- Một kiểu hình vuông, mỗi cạnh chừng một mét.

- Có màu sắc hay là đen trắng? Đối lập hay hòa nhập vào nhau?

- Có màu, đối lập. Làn da say xỉn của hắn nhìn rõ như ban ngày vậy.

- Đó là một hình ảnh bất động hay chuyển động?

- Đó là một bộ phim. Thực ra, tôi thầm xem lại bộ phim phỏng vấn anh ta.

- OK. Thế còn giọng nói, hãy tả cho tôi giọng nói của anh ta hệt như khi cậu nghe thấy.

- Giọng nói to, dù hắn phát âm với giọng mũi. Tôi nghe đi nghe lại những lời suy xét của hắn.

- OK. Bây giờ hãy đặt hình ảnh ấy xuống và đi xa nó một chút nhé, tầm bốn hoặc năm mét nhé.

- Để làm gì?

- Khi thực hiện đa dạng hóa cách thức mà cậu hình dung lại kỷ niệm này, ta sẽ thay đổi cảm nhận của cậu về nó. Hãy đứng xa hình ảnh cậu nhìn thấy bốn hoặc năm mét đi.

Austin nhìn hình ảnh tưởng tượng của cầu thủ, nó đang tung tẩy, và đẩy nó xa thêm một chút. Anh gật đầu.

- Tốt lắm, - Warren nói. - Bây giờ hãy từ từ giảm kích thước của nó. Hãy làm nó bé lại một nửa.

- OK.

- Bây giờ, hãy tẩy đi vài màu sắc của nó, biến nó nhạt màu hơn đi, nhạt nữa nhé, gần như thành màu đen trắng nhé.

Austin vừa cười mỉm vừa thực hiện những thay đổi này.

- Tốt lắm, - Warren nói. - Việc làm này thay đổi cảm giác của cậu thành như thế nào?

- Tôi thấy được tách xa hơn.

- Tốt lắm. Bây giờ chúng ta sẽ chơi với giọng nói của hắn. Hãy làm cho hắn tiếp tục nói, nhưng với giọng ê a buồn ngủ, càng ngày càng chậm lại, rề rà và trầm xuống, một giọng nói nhỏ giọt như keo. Và hắn chỉ nói mãi cùng một chuyện nhé.

Austin tập trung vài khắc, rồi bật cười khẩy một cách ngờ nghệch.

- Bây giờ, - Warren nói, - cậu sẽ chơi vang một bản nhạc ngắn làm nền, một bản nhạc chơi kèm với những lời nói của hắn. Cậu vẫn nghe thấy tiếng hắn đang nói chứ?

- Vâng.

- Thêm một chút nhạc… xiếc nữa đi! Một nền nhạc xiếc như ta thi thoảng nghe thấy, một bản nhạc vui nhộn và hơi ngớ ngẩn, đùa giỡn một chút, thô kệch một chút. Cậu nghe thấy tiếng nhạc đang át dần tiếng nói của hắn, mặc dầu hắn cứ tiếp tục lải nhải bằng chất giọng nhạt nhẽo ủy mị và mờ nhạt.

Austin phá lên cười khi thầm xem lại bộ phim tưởng tượng này trong đầu mình. Gã kia mang dáng vẻ của Bờm*, hoàn toàn say xỉn.

☆ ☆ ☆

Nguyên bản: Gã ngốc trong làng.

Austiiiiinnn Fiiiissscherrrrr là môoooootttt côooooo máaaaayyyy.

Với nền nhạc bật hết cỡ, những lời nói của hắn ta trở nên hoàn toàn kỳ cục điên gàn.

- Bây giờ, hãy bắt đầu lại nhé, - Warren nói, - quay trở lại bộ phim này một lần nữa nhé, tua về phía trước, sau đó thì tua về phía sau.

- Tua về phía sau ư?

- Đúng, như thể người chiếu phim trong rạp chiếu bóng ngày xưa tua lại cuộn băng ấy. Cảnh phim chạy ngược lại.

Austin tập trung cao độ. Không dễ đâu.

- Quay lại từ đầu đi, vẫn cùng với bản nhạc xiếc và toàn bộ cảnh ồn ào như ban nãy nhé.

Austin thư giãn. Hình ảnh gã cầu thủ Đan Mạch đã không còn bất kỳ hiệu ứng tiêu cực nào lên anh nữa. Anh nghe những lời hắn nói mà miệng cười nhẹ nhàng.

- Bắt đầu từ bây giờ, - Warren nói, - mỗi lần mà kỷ niệm về cầu thủ này hiện về, thì toàn bộ hoạt cảnh ấy sẽ đi cùng với nó.

Austin mỉm cười. Anh tự nhủ rồi cũng sẽ áp dụng kỹ thuật này cho những lời trách cứ xa xưa của bố luôn giáng xuống tuổi thơ của anh và chúng cứ bất chợt xuất hiện, và đôi lúc vẫn còn rền vang bên tai anh.

Nhưng bây giờ thì không được. Dứt khoát không. Sau này kìa, khi anh đã chiến thắng giải tranh hùng này.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle