Gary đưa tay vuốt râu. Ngạc nhiên thấy râu mình vẫn đen nhánh sau tất cả những rắc rối lo toan dồn tụ lên ông kể từ sau cái chết của vợ.
- Nhỏ tiếng đi, các con ơi! - ông ta hét lên với lũ trẻ qua cửa sổ nhà bếp, chúng đang kêu toáng trong sân sau. - chúng mày đang quấy rầy tất cả mọi người đấy!
Bọn trẻ con không thể chịu nổi nữa. Cả một mùa hè trôi đi chỉ chơi trong sân và một góc vườn chỉ nhỉnh như một cái khăn lau bát trong bếp, không làm sao mà giữ yên chúng được. Tại sao nhà trường lại cho chúng nghỉ hè nhiều đến thế cơ chứ? Để gây phiền nhiễu cho các phụ huynh đó mà, đương nhiên rồi! Mong sao chúng mau đến tuổi có thể lao động vào mùa hè, chúng sẽ có việc mà bận rộn. Nhưng chuyện này thì không phải ngày một ngày hai mà tới ngay đâu…
Hơn nữa, nếu không phải nuôi bọn trẻ, thì ông hẳn đã ngừng làm việc này từ lâu rồi. Ông chắc sẽ làm cái gì đó khác. Một công việc thanh thản, an bình, và nhất là: không có khách hàng.
Khách hàng ấy mà, là địa ngục đấy. Ấy không biết ấy muốn gì, là không thân thiện, và là không bao giờ hài lòng. Chín quá, bé quá, ngọt quá, chưa đủ chín, to quá, chưa đủ nóng, mỡ quá, chưa đủ ngọt, đắt quá… Rồi lại còn có những người lúc nào cũng vội vã, những người chỉ nhìn thôi đã thấy bốc ra sự căng thẳng đến nỗi khiến bột làm bánh xốp không dậy lên được. Hoặc có khi ngược lại, người ta kể chuyện đời cho bạn nghe trong khi trên tấm biển hiệu trước cửa có ghi chữ bác sĩ tâm lý hoặc cha cố nào đâu chứ.
Bên ngoài, lũ trẻ gào to hết cỡ. Cha của ông chắc sẽ không bao giờ chấp nhận điều này. Ông hẳn sẽ nhận một cái bạt tai từ lâu rồi. Ông liền vớ cái nĩa cắt bánh ngọt gõ nhiều nhát lên kính cửa sổ. Bên ngoài sự yên tĩnh trở lại ngay tức thì.
Mọi người giờ đây không giúp đỡ gì nhau. Hôm nọ, ông không sao gập được cái mái che phần hiên nhà mình, bởi nó có nguy cơ bị gió to cuốn đi mất. Ông ở đó, một mình chống chọi với cái của nợ cứ chực cuốn xéo đi mất. Có những người qua lại trên vỉa hè. Anh nghĩ rằng họ chắc sẽ giúp anh ư? Chẳng có gì đâu! Ai lo việc của người ấy thôi, chẳng màng gì đến người khác.
Cánh cửa bật mở và xuất hiện một phụ nữ ăn mặc rất bảnh, dạng người sẽ nói “nhiều mỡ quá”.
- Xin chào, xin lỗi, ông có hai mươi đô la tiền lẻ không ạ? Tôi phải trả tiền cho bãi đậu xe hơi…
Gary nhìn bà ta và lắc đầu.
- Tôi không có.
Trên tấm biển hiệu đâu có ghi nhà băng chứ. Phải dứt khoát ngay từ đầu nếu không họ sẽ lạm dụng bạn. Họ cứ đi qua đi lại suốt ngày và cuối cùng bạn thấy mình như một thằng ngố và chỉ còn toàn tờ tiền giấy trong két thôi.
Gary kéo một tấm sắt chứa đầy bánh xốp bốc hơi nghi ngút và thơm lừng từ lò nướng ra.
- Mươi giây nữa thôi, - ông lầu bầu, - thì cô ta sẽ làm cháy mẻ bánh của mình.
Một người đàn ông tầm ba mươi tuổi bước vào cửa hàng. Tươi tắn. Vậy là khả nghi lắm. Gary cau mày.
- Chào ông, - chàng trai trẻ lên tiếng với một chất giọng vui vẻ hân hoan như thể anh ta đến tham dự một buổi tối họp mặt bạn bè vậy.
Gary phác một động tác gật đầu và đợi.
- Jack Murphy, - người kia lên tiếng và chìa ra một tấm danh thiếp.
Gary liếc nhìn danh thiếp nhưng không cầm.
Jack Murphy, đại diện xưởng sản xuất Sôcôla Diamond.
- Anh muốn gì ở tôi?
Nụ cười trên môi chàng trai chợt khựng lại, dấu hiệu chứng tỏ có thể anh ta đã phạm sai sót gì chăng.
- Không, không muốn gì cả, - anh ta tự vệ bằng cách cố giữ nụ cười tươi tắn. - Tôi chỉ đến nói chuyện với ông thôi.
Gary ngó anh ta chằm chằm, chỉ đủ lâu để làm xuất hiện một sắc thái biểu cảm chân thành.
- Tôi không chắc là muốn nghe đâu.
Người kia húng hắng ho trong lúc cố rặn cười, hơi bị mất tinh thần.
Con người ta ấy mà, phải lắc một chút để biết họ đang có gì trong bụng. Nào, hãy nói hết ra đi.
- Công ty của tôi sản xuất một loại mảnh sôcôla với giá thành rất hấp dẫn cho các nhà sử dụng chuyên nghiệp, và tôi tự hỏi liệu…
- Tôi đã có đầy đủ thứ cần thiết rồi.
- Nhưng mà…
- Không, tôi có đủ rồi, tôi không cần gì hết.
- Ông không muốn chúng ta cùng ngồi với nhau, tính toán thử để xem những khoản mà chúng tôi có thể sẽ giúp ông tiết kiệm được ư?
Gary thở dài. Không, ông không muốn. Thế nên ông nhìn thẳng vào người đàn ông đứng trước mặt, và không nói thêm lời nào nữa. Ông nhìn anh ta đăm đăm, chỉ mỗi thế, mà không nói gì cả. Chiến thuật mà ông thích nhất, đó là im lặng. Một khi bạn phản đối, thì những con người dạng này đều có câu trả lời cho mọi thứ, những câu đó đã được dự kiến trước, được học thuộc lòng rồi. Thế nên tốt nhất là im lặng. Không có vết nhám nào để bám vào hết. Khi không có cục mấu để bám thì tự trượt xuống thôi.
Chàng thanh niên vẫn húng hắng, rồi nhìn đồng hồ.
- Vâng, vậy thì… tôi nghĩ đã đến lúc phải đi rồi.
Đúng thế đấy. Đi đi.
- Chào ông, - chàng trai nói và đi ra.
Gary gật đầu gọn lỏn.
Bên ngoài, bọn trẻ lại bắt đầu la hét.
Chỉ vừa được khép vào thì cánh cửa hiệu lại bật mở và một khách hàng xuất hiện. Một bộ dạng sẽ nói “chín quá”. Khách hàng thứ hai nối bước ngay sau lưng anh ta. Bộ dạng khách quen. Đó là chàng thanh niên bán bảo hiểm và thi thoảng đến đây dùng điểm tâm sáng.
Cậu ta đã cố gắng bán cho ông gói bảo hiểm vài tháng trước đây. “Để được an toàn trước các vấn đề rắc rối”, - cậu ta đã nói thế. Tránh được các rắc rối à. Cứ như thể chuyện đó là có thể vậy.
Hoặc cậu ta tự cho mình là một gã khờ khạo, hoặc chính cậu ta đã chẳng hiểu hết nhẽ. Các rắc rối hả, lúc nào anh chả có chứ, nên anh không gọi chúng là rắc rối nữa. Anh gọi đó là cuộc sống. Chính vào lúc mọi thứ đều suôn sẻ cả thì lại có điều khả nghi. Và đến đoạn này thì anh bắt đầu có chút tín hiệu đỏ nhấp nháy trong đầu, và anh tự nhủ: có rắc rối rồi đây.