Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 965 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

- Ông Jonathan Cole hả!

- Xin chào ông Chatterjee. Ông khỏe chứ ạ?

- Không tồi, không tồi lắm. Này, cũng lâu lắm rồi tôi không gặp ông đấy.

Ông Chatterjee có một hiệu ngũ kim ở trung tâm thành phố. Một mặt tiền đẹp trong một không gian kỳ quặc, ở tầng trệt của một khu chung cư cũ nát, bốc mùi độc hại.

Đồ vật các loại và đủ các màu sắc được chất hổ lốn chẳng theo một lô-gic rõ ràng nào. Ta thấy chúng nằm ở mọi nơi, treo trên cao, trên tường, hoặc đặt trong các gian kệ đầy ứ lên đến tận trần nhà và tạo thành những lối đi hẹp và ta gần như phải uốn éo người thì mới lách qua được. Một mùi hương trầm phảng phất trong gió, dấu hiệu duy nhất thông báo gốc gác Pakistan của ông chủ cửa hiệu.

- Tôi vừa xem lại các hợp đồng của ông và đã tổng kết lại.

- Hãy để tôi đoán nào: ông lại có thêm gì nữa để bán cho tôi rồi.

Jonathan phá lên cười.

- Gần như ngược lại thì có. Tôi đã nhận thấy một số hợp đồng của ông trên thực tế đã bảo hiểm nhiều lần cho cùng một rủi ro. Tóm lại, ông trả tiền nhiều lần để bảo hiểm cùng một thứ. Thế nên tôi đã thiết lập gọn lại và ông sẽ tiết kiệm được tám mươi chín đô la mỗi tháng.

- Là tin vui rồi!

- Vâng, tôi đã tự nhủ rằng điều này sẽ khiến ông vui.

- Thế… có chuyện khác nữa chứ?

- Nghĩa là sao?

- Ông có cái gì khác để bán cho tôi?

- Không có.

- Ông đến đây không phải chỉ để… là tôi giả thiết thế, để nói với tôi có vậy thôi chứ.

- Ơ… vâng, đúng thế. Tôi đã kiểm tra, như tôi vừa nói với ông: bây giờ, tôi thấy tất cả dường như đã đâu vào đó rồi.

Ông Chatterjee nhìn anh, ngạc nhiên tột độ.

- Được… Tôi xin mời ông một tách masala chai được không?

Những ngày còn lại trong tuần diễn ra hết sức suôn sẻ. Jonathan đã lại tìm thấy được sự phấn chấn trong công việc hệt như hồi đầu khởi nghiệp. Anh đi thăm hỏi khách hàng của mình, chỉnh lại hợp đồng cho đúng tùy theo nhu cầu thực sự của họ, và cố vấn những bảo hiểm mới khi anh thấy chúng thực sự hữu dụng cho họ. Anh cảm thấy được cuốn đi trong một sức đẩy mới, một nguồn năng lượng mới tìm lại được. Công việc của anh lại bắt đầu có ý nghĩa đối với anh. Sứ mệnh của anh, vai trò của anh khiến anh thăng hoa.

Khi đến ngày thứ Sáu, anh ngồi một mình cùng với Angela tại sân hiên quán cà phê. Trên cùng một vỉa hè, ở phía xa xa, một ông già đang chơi kèn saxophone, còn rất non tay, thả ra những nốt nhạc jazz cơ bản, một chiếc cát két lật ngược đặt trên nền đất trước mặt ông.

- Michael không đến được, - Angela nói. - Một ca khách hàng khẩn cấp, anh ấy vừa gửi cho em một tin nhắn qua điện thoại di động.

Họ gọi cà phê cho mình. Jonathan cảm thấy gần như thẹn thùng khi ngồi đối diện một mình với cô. Anh không còn thói quen ấy nữa và nhận ra trong mình đang nảy sinh một tình cảm pha trộn trái ngược, bắt đầu là gượng gạo sau đó đến một kiểu vui sướng lẫn lộn. Angela có vẻ không bị xáo trộn nhiều như anh. Trừ phi cô che giấu cơn rối loạn tinh thần của mình một cách thuần thục.

Giọng nói của bác Margie không rời khỏi anh, thúc giục anh nói chuyện với Angela, nói với cô ấy những gì anh chất chứa trong tim. Hãy thổ lộ với cô ấy những tình cảm của cháu. Nhưng càng nghe lời khuyên của bác ấy, thì anh lại càng bị cứng đờ người trong một sự kìm chế tự vệ.

Ông già chơi kèn saxophone vừa thổi một nốt lạc điệu rất chói tai nhưng vẫn chơi mà không hề dừng lại.

Angela tiếp tục nói để duy trì cuộc trò chuyện, nhưng Jonathan có cảm giác cô tránh ánh mắt anh. Cô nhắc lại cho anh nghe những thông tin liên quan đến công ty và những gì xảy đến khi anh vắng mặt. Khi chủ đề bắt đầu cạn, cô quay sang bình luận thời sự dưới lăng kính quan điểm vòng vo của mình bằng một tính hài hước cay độc, tính hài hước mà anh đã từng yêu thích biết bao nhiêu. Có lúc anh nghe mà không thực sự tập trung vào những lời nói của cô, chỉ thưởng thức cuộc trò chuyện hệt như nó đang diễn ra mà thôi, thích thú trong một sự giả vờ nối lại mối quan hệ, thả mình vào một ảo tưởng tình nguyện.

Rồi đến một lúc, anh thấy dường như có điều gì xô đẩy: anh nhận thấy hình như có sự hài lòng tương tự nơi Angela, anh thấy hình như cô ấy cũng thích chia sẻ với anh giây phút này, ngồi một mình với anh. Chỉ là hơi nhận ra thôi, một chút tia sáng lóe lên trong ánh mắt, một nụ cười thoáng trên môi. Thế là giọng nói của bác Margie trở nên hối thúc hơn, kiên quyết hơn đến mức không sao cưỡng lại được. Là lúc này hoặc sẽ mãi mãi không bao giờ có dịp nữa.

Anh không rời mắt khỏi cô, chợt cảm thấy trào lên trong mình một sự tự tin mới, sự can đảm mà cho đến lúc này anh đã không có. Angela tiếp tục nói, giờ đã có nụ cười tươi thực sự trên môi. Anh không nằm mơ đó chứ: cô ấy cười tươi, thực sự, và càng ngày cô càng nhìn anh nhiều hơn.

- Angela này…

Cô ấy không nghe thấy tiếng anh. Cô tiếp tục nói với nụ cười tuyệt vời mà anh mê mẩn. Rung lên cùng âm thanh du dương của bản nhạc của Charlie Parker, ông già chơi kèn hình như đã tìm thấy sự hòa âm phù hợp với mình.

- Angela…

Cô ngước mắt lên, im bặt và nhìn anh. Một ánh mắt dịu dàng dường như đang chờ đợi điều gì. Một ánh mắt cổ vũ anh nói tiếp. Anh những muốn có thể kéo dài mãi khoảnh khắc ấy, lưu giữ được cường độ của nó, bảo tồn mãi mãi ánh mắt của Angela trong cặp mắt của chính mình.

- Angela này… Anh muốn nói với em… Chính em đã có lý… trước đây… khi em trách anh không chịu dành thời gian cho gia đình… dạy dỗ Chloé… tất tật những chuyện ấy… Mới đây anh đã hiểu ra… và… anh muốn nói hết với em…

Angela không trả lời, chỉ yên lặng nhìn anh đăm đăm.

Anh tiếp tục:

- Anh cũng đã nhận ra rằng dạo đó có thể anh chưa biết cách chứng tỏ với em, hoặc… nói với em… rằng anh yêu em đến nhường nào. Ngố thật đấy nhưng anh nghĩ rằng em biết rõ điều ấy rồi, rằng em không cần nghe anh nói nữa.

Angela không phản ứng, nhưng chăm chú nghe mà không hề lên tiếng.

- Anh cũng mong… em biết, - anh nói tiếp, - rằng tất cả những tình cảm anh dành cho em vẫn còn… nguyên vẹn. Và… anh tự nhủ rằng chúng ta không thể để cho sự hiểu lầm phá hủy một mối quan hệ… một mối quan hệ luôn có rất nhiều giá trị trong mắt anh…

Anh nín bặt. Angela không rời mắt khỏi anh, nhưng nụ cười trên môi đã biến mất, ánh mắt cô trở nên trung hòa hơn, lạnh lùng hơn, còn khuôn mặt thì trở nên kín như bưng. Cô cứ im lặng nhìn anh đăm đăm như vậy trong suốt một khoảng thời gian dài mà không nói gì, không phản ứng gì. Rồi cô húng hắng ho để dọn giọng.

- Em phải đi đây.

Cô đứng lên, nhét điện thoại di động vào túi xách, quàng túi lên vai rồi biến mất vào dòng người đi bộ trên đường tới sở làm việc.

Jonathan bối rối, đưa mắt nhìn mông lung vào đám đông khách bộ hành vô danh đang vững bước tiến về nơi để thực hiện nhiệm vụ thường nhật của mình.

Đột nhiên anh cảm thấy trống rỗng, không còn nghị lực, không còn suy nghĩ. Không còn hy vọng. Âm thanh không hồn của kèn saxophone rền vang trong đầu anh. Làn sóng khách bộ hành không dứt cứ mơn trớn cặp mắt anh mà anh không nắm bắt được sự quan tâm của họ, tựa như nước trôi trên các tàu lá mà không sao khiến chúng ướt được. Cả một lúc lâu trôi đi như thế, và Jonathan chỉ thoát ra khỏi sự thẫn thờ khi nữ bồi bàn đến đặt tờ hóa đơn thanh toán lên mặt bàn.

Anh máy móc rút ví và thanh toán. Cuối cùng anh lấy máy điện thoại, bấm số và đợi, tiếng chuông ngân đan xen với tiếng nhạc của kèn saxophone.

- Michael hả, là tôi, Jonathan đây.

Anh hít một hơi thật sâu trước khi tiếp tục.

- Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Rốt cuộc thì tôi chấp nhận đề xuất của anh. Hãy thông báo cho luật sư để ông ta chuẩn bị các thủ tục giấy tờ. Càng nhanh càng tốt.

Người dịch: Hiệu Constant
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle