Giảm hai mươi phần trăm.
Jonathan đã bị bất ngờ.
Tuy nhiên, suy cho cùng thì chuyện xảy ra cũng là lô-gic. Tiền lương của anh nảy sinh trực tiếp từ doanh thu trong hoạt động thương mại của anh. Doanh thu giảm, lương giảm. Người ta đâu có thể có được mọi thứ trong cùng một lúc chứ.
Kệ thôi. Không thể lại bắt đầu làm việc như trước đây được. Chuyện đó hiện giờ chẳng có ý nghĩa gì đối với anh, và anh đã quá vui khi cảm thấy mình trung thực, thanh liêm, hữu ích đối với những người khác. Quá tự hào khi cảm thấy mình là một người tốt. Không thể quay lùi sau khi đã để mất nhiều năm mới nhận ra được điều mà với anh hiện giờ là một sự thật hiển nhiên: sự an lạc đến từ sự an lạc. An lạc, đây chính là từ khóa rồi. Biết mình là ai, sau đó được hoàn toàn là mình, trong từng khoảnh khắc và từ chối là một thứ gì đó khác.
Kệ thôi, đối với tiền bạc. Suy cho cùng, đó không còn là động cơ của anh nữa. Có lẽ cũng giống hệt như tất cả những ai đang thấp thoáng nhìn thấy đoạn kết của cuộc đời. Chỉ có những Pharaon mới đem theo sự giàu có của họ vào thế giới bên kia thôi. Còn chúng ta, những thần dân người trần mắt thịt này, ta chỉ ngộ ra khi gần đến ngày cuối đời rằng những gì đã chiếm phần lớn sự quan tâm của ta trong suốt cuộc đời bỗng trở nên hoàn toàn vô dụng, không có bất kỳ sự trự giúp nào, cũng chẳng có ai đến giúp đỡ.
Nhưng dù vậy Jonathan đang gặp rắc rối, tầm thường hơn nhiều, và cụ thể rành rành: phải trả tiền nhà và các hóa đơn hàng tháng. Và đến đoạn này thì có nguy cơ bị kẹt rồi. Anh nhìn đăm đăm bản tường trình thu chi trong tài khoản ngân hàng và dãy dài những khoản nằm bên cột chi, vẻ mơ màng.
Không còn nghi ngờ nữa, sẽ phải thuyên giảm mức sống thôi, dẫu vốn đã chẳng lấy gì làm phung phí. Cũng sẽ phải dừng những món quà vô danh. Những tách cà phê, những bó hoa và cả những chiếc bánh xốp, những thứ đó gộp lại cũng tạo nên con số khá lớn. Thật đáng tiếc…
Thật vui, thật dễ chịu. Bởi tất cả chúng ta đều được kết nối với nhau, khi làm điều thiện cho người khác, chúng ta thực ra đang làm cho chính mình…
Sẽ phải tìm ra phương tiện để tiếp tục theo cách khác, dưới một thể thức khác, sao cho việc làm ấy không khiến tài khoản ngân hàng bị cháy.
☆ ☆ ☆
- Các món của ông đều ngon tuyệt nhé! … Chúc mừng thợ cả!
Gary nhìn đăm đăm vị khách hàng. Một gã chừng tứ tuần, ăn mặc bảnh bao. Trước đây chưa bao giờ nhìn thấy gã này. Dẫu gì thì cũng không phải là khách quen.
- Ông cho tôi ba cái, à không, bốn cái đi, - người khách nói.
Gary lẳng lặng gói những chiếc bánh xốp và thanh toán tiền.
- Tuyệt, - vẫn người đàn ông lên tiếng. - Chúc buổi tối tốt lành, và cám ơn ông một lần nữa!
Gary đưa mắt nhìn theo cho đến tận lúc anh ta băng qua ngưỡng cửa.
Mẹ kiếp, từ sáng đến giờ, tất cả bọn họ làm sao ấy nhỉ? Cái gì đã nhập vào họ vậy? Tất cả đều kỳ quặc, đều không rõ ràng. Có cái gì đó không ổn thật. Và nữa, sao lại đông thế chứ? Ông chưa bao giờ thấy chừng ấy khách hàng đổ đến quán ông trong có một ngày. Chưa bao giờ. Dẫu ông đã không ngừng làm những mẻ bánh mới.
Ông chợt nhận ra lũ trẻ đang rống lên ở bên ngoài.
Cho đến tận lúc này, ông đã không chú ý, do quá bận rộn như thế. Lúc nào mà chúng chẳng nghịch ngợm chứ. Lũ trẻ trong sân, thì cũng hệt như mẻ bánh trong lò vậy: ta chỉ bẵng đi năm phút là hỏng rồi.
- Ông là Gary phải không?
Ông ta ngước nhìn lên. Một phụ nữ xa lạ tiến lại gần với một nụ cười phải nói là hết sức kỳ cục và đầu đội một cái mũ mà ông chưa từng nhìn thấy bao giờ. Cả bà này nữa, bà ta muốn gì đây?
- Bánh ga-tô của ông ấy mà, chúng mới tuyệt làm sao!
Gary khinh khỉnh ngó bà ta giây lát. Với giọng nói the thé, bà ta có dáng vẻ một nữ ca sĩ Opéra, giống như thi thoảng ta nhìn thấy trên truyền hình, họ kêu the thé tựa như sắp bị người ta bóp cổ vậy.
- Không phải ga-tô, mà là bánh xốp nướng…
- Cho tôi hai cái nhé, làm ơn đi. Chúng thật ngon, thật ngậy, ông là thợ làm bánh ngọt giỏi nhất, tuyệt nhất, xuất sắc nhất! Ôi! Tôi cực mê những chiếc bánh ga-tô này!
Thế rồi cứ tiếp tục không ngừng. Bà ta nhận túi bánh của mình và biến đi mất trong sự ngất ngây, miệng thốt ra những tiếng kêu chói tai hệt như những người đàn bà trong phim. Trong phim thôi, bởi chuyện như thế này thì không tồn tại trong đời thực.
- Ô, này ông gì ơi, bánh mì tròn của ông quá ngon đi. Giá bao nhiêu hả, cái này này?
Hôm nay là ngày của những kẻ dị biệt.
- Đây không phải là bánh mì tròn, đó là bánh xốp nướng. Một đô la bánh trơn, các loại khác là một đô la ba lăm.
- Uầy, tui sẽ lấy một cái bánh trơn, cái này. Không ngoa đâu, ông giỏi quá đi, ồ không, tui thành thực đấy, tui nói rồi mà: bánh quá ngon.
Gary chau mày. Ông nghĩ đến lũ trẻ con nhà ông. Cần phải nghiêm khắc hơn một chút với chúng mới được, để chúng nhất định không được trở thành như thằng lỏi này.
- Cám ơn ông một lần nữa ạ! Đỉnh đấy ạ, những… món bậu xậu đây của ông.
- Chào ông, tôi vội quá, - người phụ nữ trẻ nói. - Ông cho tôi hai cái để đem đi được không? Có pha sôcôla mảnh nhỏ nhé.
Ông lẳng lặng gói bánh.
- Những gì ông làm thật thú vị. Thường ngày tôi đi ngang trước cửa hiệu mà không ghé…
Gary nhìn cô đi ra.
Kỳ quặc cho cái ngày hôm nay, bọn họ ai nấy đều mỉm cười với ông, rồi nói những lời khen ngợi. Như thể họ đã truyền tai nhau câu nói để chế nhạo ông vậy.
Tuy nhiên, mệt nhoài do ngày làm việc liên tục, khi đi nằm vào tối hôm đó, một nụ cười đã phảng phất trên môi ông, mà chính ông cũng không biết tại sao. Sự khùng điên của những người này chắc cũng đã lây sang ông rồi.