Mặt trời lặn về tây, đây chính là thời điểm tín đồ làm lễ cầu nguyện buổi tối.
Ánh chiều tà đỏ thẫm như dải lụa mềm mại trải ra, xuyên qua lớp kính màu chiếu vào trong giáo đường, tạo nên những bóng hình hư ảo như khói tỏa.
Giờ phút này, đã hai mươi bảy tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi "Quang táng" kết thúc. Sau cả một ngày dài kể từ khi cuộc họp ngắn ngủi hôm qua chấm dứt, mười bốn vị Giáo tông lại tụ họp tại Đại giáo đường mái vòm.
Nhưng điểm khác biệt mang tính quyết định so với hôm qua chính là, người có mặt trong giáo đường lần này không phải mười bốn, mà là mười tám người.
Sau khi mười bốn vị Giáo tông lần lượt ngồi vào vị trí theo thứ tự, bốn người với cách ăn mặc khác biệt rõ rệt so với các Giáo tông lặng lẽ đứng sau lưng ba vị thần linh: Thái Nhĩ, Lạc Đạt Hãn và Khả Ni.
Đứng sau lưng Lạc Đạt Hãn là một nam tử sơn dân trông chưa đầy ba mươi tuổi, thân hình hơi mập mạp. Còn đứng sau lưng Khả Ni là một người phụ nữ trung niên tầm bốn mươi, vẻ mặt ôn hòa nhưng lại mang nét ưu tư.
Chỉ duy nhất sau lưng Chu Bệ Đặc Đệ Tứ là đứng hai người.
Một người là lão nhân tinh thần quắc thước, dáng đứng thẳng tắp như quân nhân.
Nhưng người thứ hai lại hoàn toàn khác biệt với ba người còn lại.
Trên người hắn không có ánh sáng nhấp nháy, cũng không có thứ cảm giác thần thánh nồng đậm mà mắt thường có thể cảm nhận được. Trái lại, cảm giác hắn mang lại vừa ẩm ướt lại vừa âm u, so với con người thì giống một thứ gì đó đang ngụy trang thành người hơn.
Theo lý mà nói, một vị Hồng y giáo chủ tầm thường không có quyền tham gia cuộc họp tuyệt mật chỉ dành riêng cho các Giáo tông này.
Nhưng lúc này, mười bốn vị Giáo tông bao gồm cả Chu Bệ Đặc Đệ Tứ, lại không hề có chút nghi ngờ nào về sự hiện diện của người này.
Kẻ đó cúi gầm mặt, giống như sợ bị người khác nhận ra, hoặc là sợ thứ gì đó trên gương mặt mình sẽ dọa sợ người khác, tuyệt nhiên không để lộ dù chỉ một chút diện mạo.
Thế nhưng, mười ba vị Giáo tông ngoại trừ Chu Bệ Đặc Đệ Tứ vẫn nhận ra hắn.
— Hắn chính là Tái Nhĩ. Thần tử của Thần Chân lý và Khủng bố - Ân Tố Tư, kiêm nhiệm người được chọn đời trước.
Trùng hợp thay, Giáo tông của Ân Tố Tư là Đồ Lạp Dương Đệ Nhị cũng ở đây. Nhưng ngoài dự đoán, ông ta không hề lộ ra vẻ quở trách nào đối với Tái Nhĩ, ngược lại còn nở nụ cười nhẹ nhõm một cách khó hiểu, cúi đầu lẩm bẩm thứ gì đó — tóm lại đó tuyệt đối không phải là lời cầu nguyện.
Đúng lúc này, Chu Bệ Đặc Đệ Tứ khẽ ho vài tiếng.
“Bây giờ, chư vị,” giọng nói của ông vẫn chậm rãi, già nua và ôn hòa như thương lệ, “cuộc họp bắt đầu.”
Lời vừa dứt, không khí lập tức xảy ra dị biến.
Cùng với việc bóng dáng mười bốn vị Giáo tông dần nhạt đi rồi biến mất, mười bốn quầng sáng lấp lánh hiện lên phía trên chiếc bàn tròn.
Rất nhanh, những quầng sáng rung động dữ dội, thân ảnh mười bốn vị Chính thần tách ra khỏi hư không, từng vị một ngồi lơ lửng trên không trung.
Sau khi tất cả thần linh đều xuất hiện, Thái Nhĩ liền trực tiếp lên tiếng: “Chư vị, chắc hẳn mọi người đều đã cảm nhận được sự dao động bất thường trên Bức tường Áo Mỗ rồi.”
Sắc mặt mười ba vị thần linh còn lại cũng trầm xuống hơn so với hôm qua, họ im lặng gật đầu.
“Giờ đây, chắc hẳn chư vị đã thấm thía mức độ nguy hại của các Vu sư Bạch Tháp đối với thế giới này.”
Thái Nhĩ chậm rãi nói, giọng điệu ôn hòa mà lý trí: “Nếu cứ để mặc họ tùy ý làm càn, ngay cả chúng ta cũng sẽ chịu thiệt thòi không ít. Thời gian hôm nay khá dư dả, chúng ta cố gắng quyết định kế hoạch đại cương trong hôm nay, triển khai liên quân Tiên hành giả ra ngoài, các chi tiết cụ thể chúng ta sẽ thảo luận vào ngày mai.”
“Vẫn dùng bài cũ sao?”
Lạp nhíu mày.
“Một ngàn năm trước nếu không phải vì Quân đoàn Thập tự Tinh hồng của Bạch Ngân Nữ vương, chúng ta đã thành công rồi. Hiện tại Nhĩ Nhĩ Tạp Đặc đã bị thiêu rụi thành hoang mạc, chỉ riêng Bạch Tháp không thể nào chống đỡ được chúng ta.”
Thái Nhĩ bất lực gật đầu, liếc nhìn Ân Tố Tư đang lẩm bẩm thứ gì đó giống hệt như Giáo tông của mình: “Hơn nữa, sự nhiễu loạn của Bức tường Áo Mỗ ngày một nghiêm trọng… chúng ta không thể đợi thêm được nữa. Nếu không đánh tan Bạch Tháp, e rằng tất cả chúng ta đều sẽ bị kéo xuống mặt đất.”
“Ân Tố Tư tháng trước vừa rơi vào điên loạn, đợi hắn tỉnh lại ít nhất cũng phải nửa tháng nữa. Chi bằng chúng ta cứ dùng chiến lược hắn vạch ra lần trước, đợi hắn tỉnh lại, chiến cuộc chắc vừa đúng tiến triển đến giai đoạn công kiên, khi đó hãy để hắn điều chỉnh kế hoạch sau.”
“Vừa hay, các Vu sư Tinh tượng của Bạch Tháp đều biết đầu tháng mười ba Ân Tố Tư sẽ phát điên. Bây giờ chúng ta bất ngờ triển khai tấn công lại là điều không ai ngờ tới, chắc chắn sẽ thu được hiệu quả không tồi.”
Lời giải thích của Thái Nhĩ khiến các thần linh gật đầu.
“Vậy thì, cuộc họp hôm nay chính thức bắt đầu. Theo quy củ cũ tại Nghị hội Pháp sư, khi các nghị viên số chẵn họp hội nghị cấp cao, ta không tham gia bỏ phiếu mà có quyền phủ quyết một phiếu.”
Thái Nhĩ nói từng chữ rõ ràng. Trên người ông tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp như mặt trời.
“Nội dung chính hôm nay là… đề xuất của Ngải Nhĩ Tát Khắc Tư, Khả Ni và Kha Lam Ốc về việc điều chỉnh nhỏ số lượng liên quân Tiên hành giả. Cá nhân ta đề nghị tăng lên gấp ba, các vị có ý kiến gì không?”
“Ta thấy, vẫn nên như chúng ta đã bàn bạc một tháng trước, gấp đôi là được rồi.”
Giọng nói dịu dàng và hư ảo của Khả Ni vang lên từ không trung: “Kinh nghiệm của cuộc Thánh chiến lần trước đã cho chúng ta biết, bất kể dùng cách nào, kết quả của việc chủ động tấn công Bạch Tháp đều là toàn quân bị diệt… Ta cho rằng tăng số lượng quân Tiên hành giả lên gấp đôi lần Thánh chiến trước là đủ rồi.”
“Phản đối.”
Giọng nói âm nhu và ẩm ướt vang lên liên hồi: “Gấp đôi tuyệt đối không đủ. Chưa kể đến sự trưởng thành của các Vu sư Bạch Tháp trong một ngàn năm qua… bốn vị Thánh đồ nhiều nhất cũng chỉ có thể quấn lấy bốn vị Tháp chủ, loại trừ kẻ săn rồng đã mất tích từ lâu là Ngải Tư Đặc, dù cho bốn vị Tháp chủ còn lại mỗi người chia một kẻ, phía Ngải Lộ Tạp Đa cũng không thể giải quyết được.”
“Cho nên ta đề nghị, xuất bốn lần binh lực. Chúng ta không thiếu người. Nếu không thể tháo dỡ năng lực phòng ngự của Bạch Tháp ngay đợt tấn công đầu tiên, một khi bị các Vu sư mở hết kết giới kéo vào cuộc chiến tiêu hao, chúng ta rất có thể phải trả giá đắt mới công phá được Bạch Tháp.”
“Ta tán thành. Xuất bốn lần binh lực, đánh cho chúng choáng váng trong một hơi, không được cho các Vu sư bất kỳ thời gian phản ứng nào.”
Giọng nói trầm đục của Ngải Nhĩ Tát Khắc Tư phát ra từ bộ giáp đen đỏ kín mít: “Càng kéo dài chúng ta càng chịu thiệt. Một khi rơi vào chiến tranh tiêu hao, chính là chúng ta lấy mạng để đổi lấy tiền của họ. Ta thà dùng hơn một vạn mạng người lấp đầy kết giới của họ, còn hơn là đánh chiến tranh tiêu hao với chúng… bài học một ngàn năm trước là đủ rồi.”
“Nói nghe thì dễ. Đó là vì tín đồ của ngươi và Hi Duy Nhĩ chỉ có thể xuất trận trong đợt công kiên thứ hai,” Thần Khế ước, tay trái cầm cuộn giấy, tay phải cầm trường kiếm, giọng điệu đầy bất mãn, “nhưng đợt đầu tiên lại là do mấy người chúng ta xuất quân.”
“Vậy, Lạp — ý kiến của ngươi thế nào?”
Thái Nhĩ lên tiếng ngắt lời hắn.
Lạp trầm ngâm hai giây, rồi mở lời dứt khoát: “Gấp ba. Nhiều nhất là gấp ba.”
“Nuôi dưỡng lính đánh thuê tốn kém vô cùng, hơn nữa ta không giống các ngươi, Thánh điện kỵ sĩ bình thường chẳng tổn hao gì. Một khi tổn thất của ta vượt quá năm ngàn người, cuối cùng dù có đánh hạ được Bạch Tháp ta cũng không gỡ vốn nổi.”
“Về phương diện tổn thất ngươi không cần bận tâm,” Thái Nhĩ đột nhiên lên tiếng, giọng điệu ôn hòa, “bởi vì tín đồ của ngươi và Ni Khắc Tư chiếm một nửa quân tiên phong, cuối cùng khi chia chác, phần của ngươi và Ni Khắc Tư sẽ cao hơn người khác ba phần mười.”
“Nhưng Thái Nhĩ, trong đợt công kiên thứ hai ta không tham gia.”
“Được.”
“Thành giao.”
Lạp không chút do dự nói.
Một tia sáng vàng lóe lên trên cuộn giấy trong tay trái hắn.
Mười ba vị thần linh còn lại tại hiện trường đều nhìn thấy cảnh này, nhưng không ai bận tâm. Hay nói đúng hơn, họ đã sớm quen với cảnh này rồi.
“Vậy thì, tăng số lượng Tiên hành giả lên gấp bốn lần ngàn năm trước, tức là hai mươi tám ngàn người — mọi người có ý kiến gì không?”
“Xin lỗi Thái Nhĩ… ta muốn bỏ phiếu phản đối.”
“Còn ta nữa.”
Sau thoáng im lặng ngắn ngủi, Lạc Đạt Hãn và Khả Ni thở dài, bỏ phiếu phản đối.
“Mười một chọi hai, phản đối không hiệu lực.”
Thái Nhĩ nghiêm giọng nói: “Để giữ bí mật, tín đồ của Hi Duy Nhĩ, Kha Lam Ốc, Ngải Nhĩ Tát Khắc Tư và ta sẽ không tham gia Tiên hành giả. Ngoài bốn người chúng ta, những người khác sau khi cuộc họp hôm nay kết thúc sẽ ban Thần khải cho tín đồ, chứng minh tính thần thánh của cuộc Thánh chiến lần này.”
“Sau khi mặt trời lặn, Ni Khắc Tư tiên phong phái sáu ngàn bốn trăm Ngón tay máu chia làm nhiều đợt trà trộn vào Bạch Tháp trong vòng sáu ngày. Bắt đầu từ sáng mai, Lạp phái năm ngàn tám trăm lính đánh thuê tiến vào Bạch Tháp trong vòng chín ngày.”
“Những người khác từ ngày thứ tư trở đi, trong vòng bốn ngày đưa tín đồ vào trong, chuẩn bị trước việc động viên Thánh chiến; còn bốn vị Thánh đồ sau khi cuộc họp ngày mai kết thúc, do Tái Nhĩ dẫn đầu tiềm nhập vào Bạch Tháp. Tất cả tập hợp vào chạng vạng ngày thứ mười — khi đó chư vị thông báo cho Giáo tông của mình ở lại đây, giữ liên lạc mọi lúc.”
“Còn nữa, Ni Khắc Tư, ngươi bảo lũ Mặt nạ quỷ của ngươi trong lúc các Giáo tông khác động viên Thánh chiến, hãy lọc hết những kẻ nằm vùng của Bạch Tháp trong số đó ra. Lần này Ân Tố Tư không ở trạng thái tốt, chỉ có thể tự mình ngươi làm thôi.”
Ni Khắc Tư im lặng gật đầu.
Lúc này, thân ảnh mười bốn vị thần linh đã bắt đầu dần nhạt đi.
Thái Nhĩ nghiêm giọng nói: “Vì Áo…”
Lời ông thậm chí còn chưa dứt, thân ảnh của mười ba vị Giáo tông khác đã bắt đầu dần hiện ra trong hư không.
Sắc mặt của mười bốn vị Giáo tông thậm chí không hề thay đổi chút nào. Tuy nhiên khí thế trên người họ quả thực đã nhạt đi không ít.
Trong chớp mắt, mọi thứ dường như đã trở lại lúc bắt đầu.
Điểm khác biệt duy nhất là lúc này mặt trời đã lặn.
Khắp nơi trên Pháp Ân Tư, vô số tín đồ sùng đạo sau khi kết thúc buổi cầu nguyện tối thường lệ đều có cảm nhận gì đó, đột ngột ngẩng đầu lên.
Cuộc Thánh chiến mang Thần khải, đã bắt đầu.