Ô Đinh gật đầu đầy suy tư, ánh mắt dán chặt vào lão John, ra hiệu cho ông nói tiếp.
"Phương pháp tu luyện của thần chức giả gắn liền với thần linh, còn pháp sư lại là một hệ thống hoàn chỉnh khác. Theo những gì tôi biết, các bài minh tưởng của pháp sư chính là dùng để rèn luyện tinh thần lực, chỉ tiếc là tôi không biết."
Lão John tiếc nuối nói, dậm chân tại chỗ mấy chục năm là điều đáng tiếc nhất trong đời ông.
Lời của John khiến Ô Đinh lặng lẽ thở dài.
"Vậy thì, làm phiền John viện trưởng rồi."
Ô Đinh cáo từ rời đi, quay trở về lâu đài.
Việc tay trắng trở về vốn nằm trong dự liệu của anh. Cự Thạch Trấn là nơi như thế nào, anh còn lạ gì nữa, nếu bài minh tưởng dễ dàng có được như vậy thì đã chẳng phải là thứ nhan nhản ngoài đường rồi.
Chuyến đi này, chẳng qua cũng chỉ để xác nhận lại mà thôi.
Thực ra, anh không phải là không có cách nâng cao giới hạn tinh thần lực, hơn nữa cách này anh vẫn luôn áp dụng.
Mỗi tối trước khi ngủ, anh đều tiến vào linh hồn không gian để tu luyện đấu kỹ, thông qua việc duy trì sự tiêu hao kép giữa linh hồn không gian và tu luyện đấu kỹ, có thể nhanh chóng khiến tinh thần lực giảm xuống dưới điểm tới hạn, sau đó lại khôi phục thông qua việc ngủ.
Nhưng đây chỉ là phương pháp đơn giản thô bạo nhất, chỉ có hiệu quả trong khoảng thời gian đầu, khi đó giới hạn tinh thần lực tăng được bốn điểm rồi rơi vào đình trệ.
Về sau, nhờ khai thác được công dụng của sinh mệnh năng lượng, nó mới bắt đầu tăng lên chậm rãi.
Suy cho cùng, đây không phải là phương pháp tốt, tốc độ tăng trưởng cực kỳ chậm chạp, chưa kể còn lãng phí sinh mệnh năng lượng mà anh dùng để chữa trị cơ thể.
Vì vậy, bây giờ anh muốn tìm một cách tốt hơn để nâng cao giới hạn tinh thần lực.
Lão John không có, nhưng đã chỉ cho anh một hướng đi: pháp sư chính là nhóm người nắm giữ các bài minh tưởng.
Anh không quen biết vị pháp sư nào, nhưng không sao, người anh trai tốt của anh là Ô Lan Khắc quen biết, thế là đủ rồi.
Ô Đinh đi đến thư phòng.
Trải một tờ giấy da mới tinh ra, anh bắt đầu viết.
Chẳng bao lâu sau, một bức thư cầu cứu với nguyên nhân mơ hồ, giọng điệu uyển chuyển nhưng mục đích lại vô cùng rõ ràng đã được viết xong.
"Quản gia!"
"Có tôi đây, lão gia."
"Bức thư này, hãy phái người đưa đến tay đại ca Ô Lan Khắc của ta ở Bàn Thạch Thành. Việc này rất quan trọng, không được sai sót!"
"Ngài cứ yên tâm, lão gia."
Quản gia cung kính nhận lấy phong thư rồi rời khỏi thư phòng.
"Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao, dù sao cũng sẽ có cách thôi. Ta không tin là cả Bàn Thạch Lĩnh lại không tìm ra nổi một cuốn minh tưởng!"
Cách làm của anh chính là mượn mạng lưới quan hệ của đại ca Ô Lan Khắc để giúp mình có được một cuốn minh tưởng, dù có phải tốn thêm nhiều kim tệ anh cũng không tiếc.
Chỉ cần tinh thần lực tăng lên, kiểu gì cũng sẽ thu hồi được vốn.
---❊ ❖ ❊---
Nắng nóng như đổ lửa.
Tòa thị chính của Cự Thạch Trấn đang trải qua thời khắc bận rộn chưa từng có.
Bởi vì thông báo tổ chức đoàn thương buôn lần thứ hai đã được dán lên.
Khi cư dân thị trấn dần thoát khỏi cảnh nghèo đói, ngoài việc đáp ứng nhu cầu ăn no mặc ấm cơ bản, họ dần có thêm những nhu cầu vật chất khác.
Tiểu La Lạp đang dùng bút ghi lại các loại vật phẩm mà cư dân cần, tất cả những thứ này đều phải đến Bồ Bỉ Trấn để mua về.
Mồ hôi trên trán sắp nhỏ xuống mắt, nhưng cô bé không có thời gian để lau.
"Đáng lẽ đạo sư nên tuyển thêm hai học đồ nữa, tôi và Mỹ Lạp hai người chúng tôi căn bản không làm xuể..."
Quả thực, công trường xây dựng khu định cư mới là nơi Lỗ Duy Đức phải đến mỗi ngày, lãnh chúa đại nhân đã hạ lệnh, nơi đó không được phép xảy ra bất kỳ vấn đề gì.
Khu vực trồng ma thực thì cần có Khố Nạp Tư đại nhân và đội trưởng Lư Khẩn phụ trách.
Cho nên hiện tại, mọi việc lớn nhỏ trong thị trấn đều cần hai học đồ nhỏ tuổi như họ đảm đương, ví dụ như tính toán phát lương công nhân, đăng ký sổ sách mua bán tại điểm công mại, thậm chí xử lý mâu thuẫn giữa cư dân cũng cần hai người họ ra mặt.
Nay lại thêm nhiệm vụ chuẩn bị cho đoàn thương buôn, khiến họ mệt đến bở hơi tai!
May mắn là đã có kinh nghiệm từ lần chuẩn bị đầu tiên, dù bận rộn nhưng mọi việc đều được xử lý đâu ra đấy.
Ngay ngày thứ hai sau khi niêm yết thông báo, đoàn thương buôn đã xuất phát.
Lần này mang theo mười chiếc xe chở hàng, ngay cả đội tuần lâm bảo vệ ma thực cũng được điều động, chỉ để lại mình Lư Khẩn, dân binh đoàn cũng chia ra một nửa, bao gồm cả kỵ sĩ Khố Nạp Tư.
Lỗ Duy Đức, Mỹ Lạp và La Lạp đều ở trong đó.
Dẫu sao cũng là cuộc giao dịch nô lệ lên tới một trăm người, bắt buộc phải đích thân Lỗ Duy Đức ra mặt mới được.
Sau chặng đường di chuyển chậm chạp, đoàn thương buôn quy mô không nhỏ đã đến Bồ Bỉ Trấn. Một đoàn người và xe ngựa hùng hậu như vậy tất nhiên không thể thoát khỏi ánh mắt của những kẻ hữu tâm.
Trên con đường chính dẫn vào thị trấn, có một trạm kiểm soát cửa ải không có tác dụng thực tế nào, chỉ có khoảng bốn năm người, việc họ làm nhiều nhất chính là vơ vét chút lợi lộc từ các đoàn thương buôn đi ngang qua.
Đội trưởng trị an với thân hình ục ịch đang trò chuyện gì đó với đám tay sai.
"Này! Đại ca, nhìn kìa."
"Hửm? Không có việc gì thì đừng làm phiền ta. Hôm qua cùng lão Lục đám người kia quậy cả đêm, không thấy ta đang ngủ bù sao? Cút sang một bên!"
"Đại ca, bên kia có một đoàn thương buôn quy mô khá ổn, tháng trước cũng từng đến, mấy cái lồng gia cầm của họ rất bắt mắt, em nhớ kỹ lắm."
Tên lính trị an miệng nhọn má hóp như cây sậy vội vàng nói.
Nghe lời thuộc hạ, tên đội trưởng béo cũng không khỏi lấy lại tinh thần nhìn sang. Không xa trên đường quả nhiên có một đội ngựa đang tiến lại gần, hai chiếc xe chở gia cầm khổng lồ trong đội ngũ vô cùng bắt mắt.
Loại gia cầm nhỏ này thường được nuôi theo đơn vị gia đình để đáp ứng nhu cầu của cư dân địa phương, việc buôn bán gia cầm quy mô lớn xuyên thị trấn như vậy không thường thấy ở xung quanh Bồ Bỉ Trấn.
"Mấy đứa, cho ta tinh thần lên, chú ý nhìn chỉ thị của ta!"
"Đại ca yên tâm, vẫn như cũ thôi."
"Hì hì, đảm bảo lột được một lớp da của hắn!"
Mấy tên lính trị an cười hì hì đáp lại.
"Tất cả nghiêm túc cho ta."
Tên đội trưởng béo thắt lại dây lưng quần, mặt nghiêm nghị chờ đội ngựa đi qua cửa ải.
"Dừng xe lại! Kiểm tra định kỳ!"
Tên đội trưởng béo chặn trước đội ngựa, lớn tiếng quát, mấy tên đồng bọn nhanh chóng theo sau, bắt đầu làm bộ làm tịch kiểm tra.
Đội ngựa này chính là đoàn người Khố Nạp Tư xuất phát từ Cự Thạch Trấn, đều là xe ngựa đơn sơ chở hàng, không có huy hiệu cũng không có cờ hiệu để thể hiện thân phận.
Theo sự kiểm tra của đám lính trị an, tên tay sai miệng nhọn má hóp không nhịn được mà thì thầm bên tai đại ca.
"Đại ca, trông không giống đoàn thương buôn tử tế lắm, mười chiếc xe ngựa ngoài mấy chiếc chở gia cầm ra thì đều trống không, hay là hỏi xem họ từ đâu tới?"
"Hừ! Mặc kệ hắn từ đâu tới, đã chặn lại rồi mà không vơ vét được chút lợi lộc nào thì mặt mũi của Béo Nhị ta để đâu? Kiểm tra cho ta, cứ nhằm gia cầm mà kiểm!"
Tên gầy không còn cách nào khác, hắn đã nhận ra đoàn người này không đơn giản, nhưng đại ca đã lên cơn, hắn thầm hối hận vì đã đánh thức đại ca, quyết định làm qua loa cho xong chuyện.
Gia cầm được ngăn cách bởi các lồng gỗ, đều khá yên ổn, nhìn một cái là thấy ngay, thế nhưng giáo dài của đám lính trị an cứ chọc tới chọc lui, khiến kỵ sĩ Khố Nạp Tư liên tục cau mày.
Ngược lại, chính vụ quan Lỗ Duy Đức lại mỉm cười, cái trò vặt vãnh nhân danh kiểm tra để vơ vét lợi lộc này, ông còn lạ gì nữa.