Ý thức được mình đã mất kiểm soát đại tiểu tiện, Anh Tỉnh Thọ sợ làm trò cười cho thiên hạ, dù chân tay bủn rủn vẫn cố gắng gượng xoay người, lảo đảo đi về phía hậu trường. Một đám đạo diễn, phó đạo diễn, thư ký trường quay và những người tham gia tổng duyệt không hiểu chuyện gì xảy ra, nhìn tình thế trên sân khấu đột ngột xoay chuyển mà mặt mày ngơ ngác.
Đạo diễn Tùng Đảo Thành lớn tiếng gọi "Anh Tỉnh-san" mấy tiếng nhưng không nhận được hồi đáp, lập tức bảo một phó đạo diễn đuổi theo xem tình hình, đồng thời bước tới chỗ Trình Hiểu Vũ hỏi: "Trình-san, Anh Tỉnh-san bị làm sao vậy?"
Hạ Sa Mạt và những người khác cũng tò mò nhìn Trình Hiểu Vũ, nhưng cậu chỉ lắc đầu, vẻ mặt vô tội nói: "Tôi cũng không biết nữa?"
Tùng Đảo Thành thấy Trình Hiểu Vũ cũng tỏ vẻ nghi hoặc, bắt đầu nghĩ liệu có phải Anh Tỉnh Thọ đột ngột đổ bệnh hay không. Vị trí ông đứng tuy không tính là xa nhưng góc nhìn lại bị lệch, cộng thêm động tác của Trình Hiểu Vũ rất kín đáo nên không tài nào đoán được chuyện gì đã xảy ra giữa hai người. Ông chắc chắn không thể tin nổi Anh Tỉnh Thọ, một người ngoài bốn mươi đã trải qua vô vàn sóng gió, lại bị dọa đến mức tè ra quần.
Tùng Đảo Thành đi sang một bên gọi điện cho phó đạo diễn để hỏi xem rốt cuộc Anh Tỉnh Thọ có vấn đề gì về sức khỏe không, liệu có ảnh hưởng đến "Hồng Bạch Ca Hội" diễn ra vài ngày tới hay không.
Lúc này, Y Tập Viện Tĩnh Mỹ cũng đi tới hỏi: "Vừa nãy xảy ra chuyện gì? Có phải Anh Tỉnh đã khiêu khích cậu không? Đừng có xúc động, lão ta cũng chỉ giỏi cái miệng thôi." Vừa nãy cô vẫn luôn quan sát tình hình bên này, cũng rất tò mò Trình Hiểu Vũ sẽ phản ứng thế nào trước sự khiêu khích, nhưng tuyệt đối không ngờ tới kết quả ngoài dự đoán như vậy.
Trình Hiểu Vũ nhìn Y Tập Viện Tĩnh Mỹ đang đầy vẻ tò mò, mỉm cười nói: "Tôi chỉ đùa với lão một chút thôi, nhưng Anh Tỉnh-san lại tưởng thật, hơn nữa hình như còn sợ đến mức tè ra quần rồi."
Y Tập Viện Tĩnh Mỹ không thể tin nổi, đáp lại: "Tè ra quần? Không thể nào? Cậu làm cách nào vậy?"
Trình Hiểu Vũ nhún vai nói: "Chỉ là đọc một đoạn thoại hơi ghê tởm một chút thôi."
Đến lúc này Hạ Sa Mạt và những người khác cũng nhận ra có điều bất thường, không đứng dàn hàng nữa mà vây thành một vòng. Vương Âu cũng không nhịn được hỏi: "Tiểu Bàn bị sao vậy? Chúng ta còn cần biểu diễn nữa không?"
Trình Hiểu Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: "Không cần đâu, chẳng có gì để diễn cả, đoán chừng lát nữa còn có chuyện hay để xem đấy."
"Tại sao?" Hạ Sa Mạt khó hiểu hỏi.
"Ông già tên Anh Tỉnh Thọ vừa nãy, cũng chính là người dẫn chương trình đội Bạch, đối xử với tôi không được thân thiện cho lắm." Trình Hiểu Vũ quay sang nói với Hạ Sa Mạt. Anh Tỉnh Thọ chưa đầy năm mươi nhưng tóc đã bạc khá nhiều, trông hơi già dặn, nên Trình Hiểu Vũ không khách khí gọi lão là ông già.
Tiếp đó, Trình Hiểu Vũ lại nói với Y Tập Viện Tĩnh Mỹ bên cạnh: "Tĩnh Mỹ tỷ, phiền chị trao đổi với đạo diễn Tùng Đảo Thành, chuyển chúng tôi sang đội Hồng đi! Chủ xướng của chúng tôi là Hạ Sa Mạt, là con gái mà." Trình Hiểu Vũ lúc trước cũng từng hỏi Y Tập Viện Tĩnh Mỹ tại sao không xếp cậu vào nhóm của cô, nên cũng hiểu quy tắc phân nhóm của "Hồng Bạch Ca Hội", chỉ là lúc đó thấy nhóm nào cũng như nhau nên không để tâm.
Y Tập Viện biết với tính cách của Anh Tỉnh Thọ thì chuyện này không dễ dàng kết thúc, Trình Hiểu Vũ cũng không thích hợp ở lại đội Bạch nữa, cân nhắc một chút rồi nói: "Như vậy cũng được, để tôi đi trao đổi với Tùng Đảo-san." Theo lý mà nói, nếu "Tội Ác Vương Miện" tham gia "Hồng Bạch Ca Hội" thì nên xếp vào đội Hồng, vì chủ xướng của "Tội Ác Vương Miện" là Hạ Sa Mạt. Theo thông lệ, những ban nhạc có chủ xướng là nữ nên gia nhập đội Hồng, nhưng ban đạo diễn "Hồng Bạch Ca Hội" lại tính đây là tiết mục cá nhân của Trình Hiểu Vũ, nên mới xếp cậu vào đội Bạch.
Hơn nữa, Hạ Sa Mạt cũng tham gia với tư cách khách mời cá nhân, dù sao đĩa đơn từ thiện "Hero" của cô tại Nhật Bản cũng có độ nhận diện rất cao. Album của "Tội Ác Vương Miện" tuy bán ở Nhật Bản không tệ nhưng vẫn chưa đủ tầm để xuất hiện tại "Hồng Bạch Ca Hội".
Tùng Đảo Thành gọi điện cho phó đạo diễn đang đi tìm Anh Tỉnh Thọ, nhận được câu trả lời là Anh Tỉnh Thọ đang ở trong phòng nghỉ, không mở cửa và cứ liên tục gọi điện thoại. Điều này khiến Tùng Đảo Thành hiểu rằng sự việc không hề đơn giản, đồng thời khiến ông băn khoăn tại sao một người chưa bao giờ chịu thiệt như Anh Tỉnh Thọ lại phải bỏ chạy trong nhục nhã.
Ngay lập tức, Y Tập Viện Tĩnh Mỹ đi tới, yêu cầu đổi tiết mục của Trình Hiểu Vũ dưới danh nghĩa "Tội Ác Vương Miện" sang đội Hồng, và chuyển nhóm nhạc có nhiều thành viên nam hơn là "Hóa Học Cổ Trưởng" sang đội Bạch. Tùng Đảo Thành tuy kinh ngạc vì Y Tập Viện Tĩnh Mỹ lại đưa ra yêu cầu vào thời điểm này, nhưng ông lập tức hiểu rằng chuyện giữa Trình Hiểu Vũ và Anh Tỉnh Thọ không hề đơn giản. Vì vậy, ông nhíu mày hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì giữa Trình-san và Anh Tỉnh-san?"
Tuy nhiên, tình hình cụ thể Y Tập Viện Tĩnh Mỹ cũng không rõ lắm, chỉ có thể nói một cách mơ hồ: "Hiểu Vũ-kun chỉ đùa với Anh Tỉnh-san một chút thôi." Y Tập Viện Tĩnh Mỹ không hề nói ra chuyện Anh Tỉnh Thọ tè ra quần, đứng sau chê cười người khác không phải là phong cách của cô, dù đối phương là kẻ cô chán ghét.
Thấy Y Tập Viện Tĩnh Mỹ nói như không, Tùng Đảo Thành chỉ đành bất lực nói: "Chuyện này tôi cũng phải hỏi ý kiến Anh Tỉnh-san, nếu lão không phản đối thì phía tôi không có vấn đề gì."
Việc đổi đội vốn không phải chuyện quá phức tạp, chỉ là mâu thuẫn giữa Trình Hiểu Vũ và Anh Tỉnh Thọ không dễ xử lý. Tùng Đảo Thành đành tạm dừng buổi tổng duyệt, đi về phía phòng nghỉ riêng của Anh Tỉnh Thọ.
Lúc này Anh Tỉnh Thọ đã thay quần mới và nôn trong phòng nghỉ hai lần. Khi Tùng Đảo Thành vào phòng, Anh Tỉnh Thọ đã biết mình bị lừa. Ngay khi trở về phòng, lão đã gọi cho một phóng viên thân thiết để tung tin, nhưng người phóng viên vốn đọc kỹ "Địa Ngục Thập Nhật Đàm" đã cười nói với lão rằng, kẻ bị Trình Hiểu Vũ giết cuối cùng là Hà Khẩu Nguyên đã bị đâm dao vào tim, hoàn toàn không có những tình tiết kia.
Nghe thấy tất cả những điều này, Anh Tỉnh Thọ không khác nào bị sét đánh ngang tai. Chính mình lại bị một thằng nhóc như vậy dọa cho tè ra quần, cảm giác sợ hãi ban đầu hóa thành nỗi nhục nhã tột cùng, khiến lão nghiến răng nghiến lợi, hận không thể gọi người đến đánh cho Trình Hiểu Vũ một trận nhừ tử ngay lập tức.
Tùng Đảo Thành chú ý đến việc Anh Tỉnh Thọ đã thay quần, nhưng ông không hỏi han gì, chỉ uyển chuyển nói: "Y Tập Viện-san yêu cầu đổi Trình Hiểu Vũ sang đội Hồng. Nếu ngài không có ý kiến gì, tôi sẽ đổi Hóa Học Cổ Trưởng sang thay."
Nghe thấy cái tên Trình Hiểu Vũ, Anh Tỉnh Thọ lập tức lớn tiếng đầy giận dữ: "Đổi đội? Không được! Các người phải đuổi kẻ đao phủ đáng ghét này ra khỏi 'Hồng Bạch Ca Hội', nếu không tôi sẽ từ chối dẫn chương trình!" Sau đó, lão lại tỏ vẻ ghê tởm: "Sao các người có thể cho phép loại biến thái như vậy lên sân khấu biểu diễn chứ?"
Tùng Đảo Thành thật sự không ngờ phản ứng của Anh Tỉnh Thọ lại dữ dội đến thế. Lúc này ông buộc phải hiểu chuyện gì đã xảy ra để còn hòa giải, nên kiên nhẫn hỏi: "Anh Tỉnh-san, rốt cuộc vừa nãy đã xảy ra chuyện gì? Tôi chỉ thấy hai người thì thầm to nhỏ, nếu không phải chuyện gì quá đáng thì bỏ qua đi!" Dù Tùng Đảo Thành có địa vị rất cao tại NHK, nhưng cũng phải nhún nhường đại minh tinh này, dù sao nhiều chương trình của NHK còn phải trông chờ vào lão dẫn dắt.
Anh Tỉnh Thọ chỉ có thể nói một cách lấp liếm: "Thằng súc sinh đó đã nói với tôi vài lời rất ghê tởm."
Tùng Đảo Thành kiên nhẫn khuyên nhủ: "Vậy cũng không đến mức phải đuổi cậu ta đi chứ? Phải biết rằng chúng ta đã ký hợp đồng truyền hình với Đài truyền hình Tương Nam, trong đó có điều khoản phải đảm bảo tiết mục của Trình Hiểu Vũ diễn ra suôn sẻ."
Nghe đến câu này, Anh Tỉnh Thọ biết mình buộc phải thỏa hiệp. Đuổi Trình Hiểu Vũ là điều không thể, dù sao Nhật Bản rất coi trọng tinh thần hợp đồng, dù bạn là đại minh tinh cũng không thể chống lại hợp đồng. Lão đành lùi một bước: "Vậy thì cậu phải bắt nó quỳ xuống xin lỗi tôi."
Ở Nhật Bản, việc quỳ gối hoàn toàn khác với ý nghĩa tại Trung Quốc. Cúi chào gọi là "Lập lễ", quỳ gối là một nghi thức gọi là "Tọa lễ". Người Nhật quỳ gối khá phổ biến, không ít nghệ sĩ từng quỳ gối xin lỗi trên sân khấu, có người vì liên quan đến vấn đề hát nhép, có người vì hành vi không đúng mực, còn vãn bối quỳ trước trưởng bối lại càng là chuyện thường tình.
Nhưng việc Anh Tỉnh Thọ bắt Trình Hiểu Vũ quỳ gối lại thấm đẫm ý thức trả thù của người Nhật, muốn kẻ thù quỳ xuống nhận lỗi để đạt được mục đích báo phục, rửa sạch nỗi bất mãn của bản thân.
Tùng Đảo Thành không lay chuyển được Anh Tỉnh Thọ, đành tìm Trình Hiểu Vũ để hòa giải, hy vọng cậu có thể dĩ hòa vi quý. Nhưng Trình Hiểu Vũ là người Trung Quốc, đương nhiên không thể chấp nhận yêu cầu vô lý là quỳ gối. Cậu từ chối Tùng Đảo Thành rất dứt khoát, yêu cầu này quá vô lý, thà không tham gia "Hồng Bạch Ca Hội" còn hơn là quỳ gối xin lỗi.
Y Tập Viện Tĩnh Mỹ cũng nói: "Tùng Đảo-san, chuyện này anh đừng quản, anh bảo Anh Tỉnh đến gặp tôi, tôi tự nhiên sẽ khiến lão ngậm miệng."
Tùng Đảo Thành biết mình không có chỗ dựa như Y Tập Viện Tĩnh Mỹ, ông còn một chương trình cần mời Anh Tỉnh Thọ dẫn, không đắc tội nổi lão. Bất đắc dĩ, ông đành cầu xin Trình Hiểu Vũ ít nhất hãy cúi đầu, nói một câu xin lỗi, thậm chí chính ông còn làm gương, quỳ xuống nói với Trình Hiểu Vũ: "Xin cậu đấy."
Trình Hiểu Vũ dù biết người Nhật hở chút là quỳ, quỳ đối với họ thật sự chẳng là gì, nhưng cũng không muốn làm khó Tùng Đảo Thành nên miễn cưỡng đồng ý nói với Anh Tỉnh Thọ một câu "Xin lỗi".
Khi đến phòng nghỉ của Anh Tỉnh Thọ, Tùng Đảo Thành hạ mình nói với lão: "Anh Tỉnh-san, lễ nghi Trung Quốc khác với Nhật Bản chúng ta, quỳ gối chỉ dành cho trời đất cha mẹ. Ngài đại nhân đại lượng, chuyện quỳ gối hãy bỏ qua đi! Tôi xin mời Trình-san đến xin lỗi ngài."
Anh Tỉnh Thọ liếc nhìn Trình Hiểu Vũ, nói: "Trung Quốc chẳng phải có câu 'nhập gia tùy tục' sao? Đã đến Nhật Bản chúng ta thì phải dùng lễ nghi Nhật Bản mới đúng! Bảo nó quỳ xuống xin lỗi, chuyện này coi như xong."
Tùng Đảo Thành còn định khẩn cầu thêm, nhưng Trình Hiểu Vũ không muốn ông tiếp tục khó xử nên chen lời: "Anh Tỉnh-san, đội Bạch đã thắng liên tiếp năm lần rồi. Hay là chúng ta đánh cược đi, nếu lần này đội Bạch vẫn thắng, tôi sẽ quỳ xuống xin lỗi ông trước mặt toàn bộ khán giả Nhật Bản. Nếu lần này đội Hồng thắng, thì ông cũng phải quỳ xuống xin lỗi tôi, thế nào?"
Anh Tỉnh Thọ nghe thấy lời cuồng vọng của Trình Hiểu Vũ thì cười khẩy: "Cậu tưởng cứ sang đội Hồng là thay đổi được mọi thứ sao? Cậu quá tự cao tự đại rồi!"
Trình Hiểu Vũ cũng cười nói: "Anh Tỉnh-san, nếu ông tự tin như vậy, chẳng lẽ lại nhát gan đến mức không dám đánh cược này sao?" Nói xong còn liếc nhìn phần đũng quần của Anh Tỉnh Thọ, biểu cảm đầy vẻ giễu cợt.
Anh Tỉnh Thọ đỏ bừng mặt, bóp chặt ghế sô pha, mắt trợn ngược lên, gằn giọng: "Được, được! Tôi sẽ đánh cược với cậu." Anh Tỉnh Thọ đương nhiên không tin một kẻ ngoại lai như Trình Hiểu Vũ có thể xoay chuyển trời đất.
"Hồng Bạch Ca Hội" quyết định thắng bại dựa trên phiếu bầu của khán giả tại hiện trường, phiếu điện thoại, phiếu của giám khảo đặc biệt và phiếu của khán giả ngoài trường quay. Tính đến kỳ trước, đội Hồng thắng 28 lần, đội Bạch thắng 35 lần.
Năm 2006, tại "Hồng Bạch Ca Hội" lần thứ 56, đội Bạch giành chiến thắng, và từ đó cho đến kỳ thứ 61 năm 2011, đội Bạch đã giành 5 chiến thắng liên tiếp, là kỷ lục thắng liên tiếp dài nhất cho đến hiện tại. Năm nay, vì thiên hậu Nhật Bản có độ nổi tiếng cực cao là Tân Kỳ Vị Lai không tham gia, nên việc đội Bạch giành chiến thắng lần thứ sáu đã được truyền thông Nhật Bản coi là điều chắc chắn.
Ngay cả Tùng Đảo Thành đứng bên cạnh nghe thấy lời Trình Hiểu Vũ cũng cảm thấy cậu đang làm một việc cực kỳ thiếu suy nghĩ.
Y Tập Viện Tĩnh Mỹ còn chưa kịp ngăn cản Trình Hiểu Vũ thì đã nghe thấy cậu nói tiếp: "Nếu đến lúc đó ông không muốn quỳ, thì rút khỏi giới giải trí cũng được." Trình Hiểu Vũ đương nhiên không nắm chắc phần thắng, nên tung ra một việc mình vốn dĩ muốn làm như một quân bài dự phòng, lỡ như có thua thì cũng không đến mức thực sự phải quỳ gối xin lỗi.