Một trận giằng co giữa quân Ninh và quân Thiên Mệnh cứ thế bắt đầu, nhìn qua thì đúng là vô cùng gay cấn, ít nhất thì binh lực cả hai bên đổ vào cũng không phải là ít.
Chỉ là phần lớn binh lực đều đang đứng trên hai bờ mà xem.
Quân Thiên Mệnh đang dựng cầu ở phía này thấy thượng nguồn có thuyền lửa trôi xuống liền lập tức bỏ chạy, binh lính quân Thiên Mệnh đứng trên đê bờ Nam quan chiến vẫn lặng lẽ cổ vũ cho họ.
Đợi đến khi thuyền lửa tắt, quân Thiên Mệnh lại lên tiếp tục dựng cầu, mà quân Ninh đứng trên bờ Bắc quan chiến dường như cũng đang lặng lẽ cổ vũ cho họ.
Bởi vì đám lính dựng cầu kia, căn bản không phải là đang thực sự dựng cầu.
Sau khi bại trận ở Kinh Châu lần trước, Sử Phong Huy thực ra đã có tính toán riêng của mình.
Thử nghĩ xem, Thiên Mệnh Vương Dương Huyền Cơ tự mình bỏ chạy, vứt bỏ ba mươi vạn đại quân của hắn, đi thuyền mà chuồn.
Mà trước khi đi, hắn giao việc đưa ba mươi vạn bại quân về Thục Châu cho Sử Phong Huy, đây là trọng dụng Sử Phong Huy sao?
Cho dù sau khi trở về Thục Châu, Dương Huyền Cơ đích thân mở tiệc chiêu đãi, lại còn ban tặng khen thưởng cực cao, nhưng trong lòng Sử Phong Huy vẫn không thấy dễ chịu chút nào.
Bởi vì cái sai sự này, chính là sai sự đi chịu chết.
Nếu không phải quân Ninh nới lỏng vòng vây, thì trận chiến này là điều tất yếu phải làm, phía trước có quân Ninh chặn đứng, phía sau có đại quân của Vũ Thân Vương Dương Tích Cú truy đuổi gắt gao.
Ba mươi vạn tàn binh bại tướng sẽ có kết cục gì? Dùng mông để nghĩ cũng biết kết cục ra sao, cho nên cục tức này của Sử Phong Huy vẫn luôn nghẹn trong lòng.
Lúc Dương Huyền Cơ ban thưởng cho hắn, vẻ mặt chân thành nói: "Ta quá coi trọng ngươi, biết trong ba quân tướng sĩ, chỉ có mình ngươi mới gánh vác được trọng trách này."
Lời này nói ra, khiến Sử Phong Huy thấy buồn nôn từng hồi.
Ngươi chỉ muốn để ta chết thay ngươi, ta không chết là do mệnh ta tốt, ngươi còn muốn ta phải mang ơn đội nghĩa với ngươi?
Vì vậy sau khi rời Thục Châu lần thứ hai, Sử Phong Huy không còn ý định xông pha trận mạc nữa.
Ta có thể chết vì ngươi, và việc ta bị ngươi tính kế để đưa đi chịu chết, là hai chuyện khác nhau.
Cho nên khi Dương Huyền Cơ lại bảo hắn dẫn binh đi đánh quân Ninh, hắn mới không tình nguyện đến thế, chỉ là không tìm được cái cớ hợp lý để từ chối.
Giờ phút này, hắn chỉ mong được tiêu khiển thêm một lúc ở bờ Nam sông Xích Hà này.
Có người nói thứ khó nhất trên đời này, chính là lấy lòng mình suy bụng người.
Nhưng nói vậy vẫn chưa đủ, chính xác mà nói thì, thứ khó có được nhất trên đời này, chính là lấy lòng tốt đối đãi với lòng tốt.
Bởi vì lòng xấu, có thể dễ dàng dùng cách của người mà đối đãi với người.
Trong thời thái bình thịnh thế, ngươi đối với ta ba phần tốt, ta trả lại ngươi bảy phần tốt, chuyện như vậy nhiều vô kể.
Thế nhưng trong thời loạn lạc, ngươi đối với ta ba phần tốt, vậy tại sao ngươi còn giữ lại bảy phần? Tại sao ngươi không đối với ta mười phần tốt?
Sử Phong Huy chưa từng nghĩ đến việc phản lại Dương Huyền Cơ, đã là không tệ rồi.
Cho nên đội ngũ tiến công, từ đầu đến cuối đều do tâm phúc của hắn chỉ huy, Khổng Kỳ và Tôn Đạt hai người này cũng coi như bận tối mắt tối mũi.
Tôn Đạt dẫn đội đi sửa cầu phao, thấy thuyền lửa trôi xuống, họ xoay người chạy về, thuyền lửa đâm vào cầu phao, nhưng vì thuyền nhỏ lửa cũng không lớn, không gây tổn hại mấy đến cầu.
Đợi thuyền lửa sắp tắt, Tôn Đạt lập tức hô lên một tiếng: "Bảo vệ cầu phao, đi dập lửa mau!"
Hắn dẫn người xông lên, thầm nghĩ quân Ninh thật sự quá qua loa, loại lửa này sao có thể đốt cháy cầu chứ?
Chẳng phải vẫn phải để chúng ta tự mình làm sao.
Tôn Đạt quay đầu hét về phía bờ sông: "Cầu bị cháy hỏng rồi, chúng ta phải sửa gấp."
Sau đó ra lệnh một tiếng, đám binh lính dưới trướng hắn cầm rìu gõ gõ đập đập, chẳng bao lâu sau đã chặt cho cây cầu sập xuống, cầm rìu gõ gõ đập đập, lại còn dùng mặt lưỡi rìu, bảo sao mà không nhanh.
Thật là phi lý.
Quân Ninh bên này vừa thấy cầu sập, lập tức reo hò một trận, còn có kẻ vô tư đến mức vỗ tay cho quân Thiên Mệnh đang sửa cầu.
Trang Vô Địch ngồi trên đê sông nhìn, nghĩ thầm vị tướng chỉ huy quân Thiên Mệnh ở bờ đối diện chắc cũng là một người thú vị.
Sử Phong Huy không muốn đánh, từ tận xương tủy không muốn đánh.
Chỉ cần Dương Huyền Cơ thực sự đối tốt với hắn một chút thì đã không thế này, một khi cấp dưới đã lạnh lòng với người đứng đầu, muốn vãn hồi thực sự rất khó.
Hắn cũng không cảm thấy có gì phải áy náy, không trực tiếp phản bội đã là coi như có lỗi với Dương Huyền Cơ rồi.
Đêm đến, trên đê bờ Nam.
Tôn Đạt thở hồng hộc ngồi xuống đối diện Sử Phong Huy, trông có vẻ mệt thật sự, cái lưng già như sắp gãy đến nơi.
"Đại tướng quân, cứ thế này thì không ổn, quân Ninh bờ đối diện càng lúc càng quá đáng rồi."
Tôn Đạt nói: "Ban đầu họ còn thả nhiều thuyền, cầu của chúng ta cũng sập nhanh, giờ quân Ninh chỉ tùy tiện thả ba bốn chiếc thuyền xuống, lần nào cũng phải trông cậy vào chúng ta tự phá cầu, mệt quá."
Khổng Kỳ nói: "Thực ra nếu trong quân ta không có nhiều tai mắt như vậy, quân Ninh qua loa thì cứ qua loa, giờ đối đầu thế này, những kẻ muốn lật đổ Đại tướng quân cũng có cơ hội thừa cơ trục lợi."
Tôn Đạt nói: "Đại tướng quân, hay là ngài viết một lá thư cho quân Ninh bờ đối diện, khiển trách họ một chút, bảo họ nghiêm túc hơn đi."
Sử Phong Huy phì cười một tiếng.
Quân Ninh bờ đối diện rõ ràng cũng đã nhìn ra quân Thiên Mệnh không có tâm tư tấn công, chỉ là làm màu mà thôi, nên họ cũng bắt đầu làm màu.
Dù sao đốt thuyền cũng tốn tiền, vị tướng chỉ huy bên đó chắc cũng là kẻ keo kiệt.
Khổng Kỳ nói: "Đùa thì đùa, những cặp mắt trong quân kia, giờ phút này có khi đã viết mật thư rồi, nói chúng ta cố tình trì hoãn, thậm chí còn có thể nói chúng ta cấu kết với quân Ninh."
Hắn nhìn về phía Sử Phong Huy: "Đại tướng quân, việc này thế nào cũng phải nghĩ ra đối sách."
Tôn Đạt hạ thấp giọng nói: "Chi bằng, làm tới cùng luôn..."
Sử Phong Huy lườm hắn một cái: "Cái gì mà làm tới cùng, dù có không ưa nhau thế nào, nhưng chúng ta đều là quan dưới trướng Thiên Mệnh Vương, sao ngươi có thể nói lời như vậy, sao có thể có tâm hại người?"
Tôn Đạt thở dài, thầm nghĩ Đại tướng quân vẫn là kẻ mềm lòng.
Đám khốn kiếp kia đã có tâm hại người rồi, tại sao chúng ta không thể nghĩ cách trừ khử chúng?
"Vừa rồi ngươi nói gì?"
Sử Phong Huy hỏi.
Tôn Đạt: "Làm tới cùng?"
Sử Phong Huy lắc đầu: "Không phải, câu trước đó cơ."
Tôn Đạt hồi tưởng lại rồi nói: "Đại tướng quân, hay là viết một lá thư cho quân Ninh bên kia?"
Sử Phong Huy cười rộ lên: "Lời ngươi nói rất có lý, nếu có thể không đánh mà khuất phục được người, đương nhiên là chuyện tốt, ta đi viết thư khuyên hàng cho vị tướng chỉ huy quân Ninh bên đó đây."
Tôn Đạt và Khổng Kỳ nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều có chút lo lắng, nghĩ thầm Đại tướng quân sợ là bị bệnh rồi.
Khuyên hàng quân Ninh?
Thế nhưng Sử Phong Huy không hề nói đùa, cũng không bị bệnh, hắn thực sự viết một lá thư, rồi chọn ra thân binh của mình, chèo thuyền nhỏ qua bờ đối diện trong đêm.
Chẳng bao lâu sau, tên thân binh đưa thư này bị quân Ninh phát hiện, rồi bị bắt giải đến trước mặt Trang Vô Địch.
Trang Vô Địch nhận lấy bức thư mở ra xem, càng xem đôi mắt càng nheo lại.
Sau khi trầm tư một lát, hắn viết một bức thư trả lời, đưa cho tên thân binh đó: "Ngươi mang về cho Sử tướng quân của các ngươi."
Tên thân binh đáp một tiếng, rồi vẻ mặt có chút khó xử nói: "Đại tướng quân, ngài còn phải hạ lệnh làm một việc nữa."
Trang Vô Địch hỏi: "Việc gì?"
Tên thân binh vẻ mặt càng thêm khó xử: "Khi tôi qua đây, người của Đại tướng quân đã kéo thuyền của tôi lên bờ rồi, phiền Đại tướng quân cho người trả lại thuyền cho tôi, bên chúng tôi chỉ còn lại mỗi chiếc thuyền này là dùng được thôi."
Trang Vô Địch: "..."
Hắn đứng dậy đi đến trước mặt tên thân binh, nhìn vào mắt người này nói: "Ngươi đừng lừa ta, bên các ngươi dù có tệ đến đâu cũng không thể chỉ tìm được một chiếc thuyền, nếu ngươi không chịu nói thật, ngươi cũng không về được đâu."
Tên thân binh đành bất lực trả lời: "Vốn dĩ không phải một chiếc, nhưng chẳng phải đều bị đưa sang chỗ Đại tướng quân các người để kiếm tiền rồi sao."
Khóe miệng Trang Vô Địch giật giật.
Hắn hỏi: "Các ngươi phái bao nhiêu chiếc thuyền, bao nhiêu người qua đây?"
Tên thân binh vẫn thành thật trả lời: "Thuyền không nhiều, chỉ mười mấy chiếc thôi, thực ra cũng chẳng kiếm được tiền, vì người phái qua đều đào tẩu cả rồi, không một ai quay về."
Trang Vô Địch: "..."
Hắn nhìn người lính địch này, thậm chí còn thấy hơi xót xa.
Khi tên thân binh đến đã nhận được chỉ thị của Sử Phong Huy, những lời cần nói hắn đều đã nói xong, nên lúc này ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Trang Vô Địch nói: "Ngươi về đi, thuyền ta sẽ cho người trả lại cho ngươi."
Tên thân binh vội vàng cảm ơn, xoay người chạy mất.
Khi trời chưa sáng, Sử Phong Huy nhận được thư trả lời của Trang Vô Địch, sau khi xem xong liền cười ha hả, liên tục nói ba lần "Thành rồi".
Không lâu sau khi trời sáng, Sử Phong Huy hạ lệnh đánh trống tập hợp, các tướng quân của các doanh vội vàng chạy tới.
Trong đại trướng, sắc mặt Sử Phong Huy trầm như nước.
"Mấy ngày nay dựng cầu vượt sông, tiến độ chậm chạp vô cùng, ta đứng trên đê đốc chiến nhìn rất rõ, rõ ràng là có kẻ cố tình đùn đẩy, lười biếng quân lệnh, khinh thường quân pháp, kẻ như vậy không xứng dẫn binh!"
Mấy câu này vừa thốt ra, toàn bộ tướng quân trong trướng đều ngẩn người.
Ai cũng biết Tôn Đạt và Khổng Kỳ là tâm phúc của Đại tướng quân, Đại tướng quân nói vậy, chẳng lẽ định ra tay với người của mình sao?
Còn đang nghĩ ngợi, Đại tướng quân đã hạ lệnh.
"Người đâu, tháo giáp sắt của Tôn Đạt và Khổng Kỳ ra, lôi xuống, mỗi người đánh ba mươi quân trượng, rồi tống vào lồng sắt, đợi khi đại quân ta phá được bờ Bắc, rồi sẽ xử lý sau."
Thân binh lập tức tiến lên, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, áp giải Tôn Đạt và Khổng Kỳ ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài truyền đến từng hồi tiếng gậy quân đánh trầm đục, cùng tiếng gào thảm thiết của hai người đó.
"Các ngươi đều thấy rồi đấy!"
Sử Phong Huy vẻ mặt nghiêm túc nói: "Hai kẻ đó, từ khi nhập ngũ đã nghe lệnh dưới trướng ta, nhưng dù vậy, ta cũng sẽ không thiên vị làm trái quân pháp, Thiên Mệnh Vương phái chúng ta đến tấn công Dự Châu, chúng ta dù có phải liều cái mạng này, cũng phải lấy cho được Dự Châu cho Thiên Mệnh Vương!"
Hắn quét mắt nhìn một vòng, rồi bắt đầu điểm danh: "Lưu Sinh Vân, Phương Trường Lan, Đỗ Húc, Diêu Quang An, Tôn Khả..."
Một hơi điểm tên bảy tám người, những kẻ đó lập tức bước ra.
Sử Phong Huy nói: "Hôm nay, đổi các ngươi mỗi người dẫn một quân dựng cầu, mỗi người đốc thúc dựng một cây cầu phao, bắt buộc phải có người ở trên cầu, nếu còn kẻ nào dám lười biếng, coi thường quân pháp, đừng trách ta vô tình."
Những người này nhìn nhau, không hẹn mà cùng bắt đầu chửi rủa trong lòng.
Những kẻ này đều không phải tâm phúc của Sử Phong Huy.
Thế nhưng quân lệnh đã xuống, nếu họ trực tiếp kháng mệnh, Sử Phong Huy bây giờ có thể khiến đầu họ rơi xuống đất ngay lập tức.
Cho nên những người này đành dẫn binh mã của mình, thay thế đội ngũ của Tôn Đạt và Khổng Kỳ, vận chuyển gỗ dựng cầu phao.
Điều bất ngờ là, quân Ninh có lẽ cho rằng họ lại đến để làm màu, lần này thế mà lại không thả thuyền lửa.
Tốc độ dựng cầu phao càng lúc càng nhanh, chỉ một ngày đã dựng được hơn một nửa.
Ngày hôm sau, những kẻ này lại dẫn binh đi dựng cầu, quân Ninh đứng nhìn như xem náo nhiệt, vẫn không thả thuyền xuống tấn công.
Đến tận chiều, cầu phao đã dựng đến vị trí cách bờ đối diện chưa đầy một trượng, lúc này quân Ninh mới như vừa phản ứng lại, tên bắn dày đặc về phía cầu phao.
Chẳng bao lâu sau, vô số thuyền lửa từ thượng nguồn trôi xuống, từng chiếc từng chiếc đâm sầm vào cầu phao.
Mà ở bờ đối diện, Sử Phong Huy nháy mắt ra hiệu, thủ hạ xông lên, giả vờ như đang cứu cầu phao, từ bờ đối diện phá cầu.
Thế này thì, đám tướng quân phụ trách đốc thúc trên cầu, không một ai quay về được nữa.