Bến tàu.
Tào Liệp ngồi trên ghế nhìn người qua kẻ lại, dùng việc đoán tuổi người khác để giết thời gian. Nơi hắn ngồi, bên trái là một chiếc bàn trà, trên bàn bày trà nóng cùng điểm tâm khô quả. Trước mặt hắn cũng là một chiếc bàn trà, trên đó gác đôi chân của hắn, bên cạnh đôi chân ấy là hai thiếu nữ xinh đẹp như hoa đang quỳ dưới đất đấm bóp cho hắn.
Thú thật, việc hắn có thể kiên trì với một công việc tẻ nhạt như vậy lâu đến thế, ngay cả Lý Tự cũng thấy khó mà tin nổi.
Tuy nhiên, khi Lý Tự nhìn thấy Tào Liệp hưởng thụ như thế, trong lòng thầm nghĩ kiên trì ba tháng thì thấm thía gì. Nếu để Tào Liệp kiên trì ở đây một năm, chắc giờ này đã dựng xong một tòa lầu mới, còn Tào Liệp đang ngâm mình trong hồ nước thưởng rượu rồi.
Chỉ cần cô nương biết chế tạo khí cụ kia không xuất hiện trước mắt Tào Liệp, hắn có thể diễn vai một gã công tử ăn chơi trác táng đến mức cực hạn.
Nhưng ai mà tin được chứ? Hắn chỉ đơn thuần thích cái đẹp, ví dụ như những cô gái trẻ bên cạnh, Tào Liệp nói hắn chỉ thích nhìn người đẹp, trong lòng sẽ thấy rất thoải mái.
Nhưng ai mà tin được chứ... Nếu Tào Liệp nói những lời này trước mặt Bồ Tát trong chùa để thề thốt, Bồ Tát chắc cũng phải sống dậy mà nhổ vào mặt hắn một cái, còn phải hừ một tiếng rồi nhổ thêm cái nữa.
Quan trọng là, mỗi ngày các cô gái trẻ lại là một người khác nhau.
Lúc Lý Tự đến bến tàu thì Tào Liệp đã sắp ngủ gật. Thấy Ninh Vương tới, thủ hạ của Tào Liệp vội vàng gọi hắn dậy. Tào Liệp mở mắt nhìn một cái, có chút thất vọng.
Vì Lý Tự lại đến tay không. Lần trước Lý Tự tới, Tào Liệp đã nói rằng lần sau ngươi tới có thể mang theo chút gì đó không, dù chỉ là một miếng bánh sơn tra không đáng tiền, ta cũng thấy thoải mái hơn.
Lý Tự bước tới gần, mấy cô gái kia vội vàng cúi người hành lễ, rồi khom lưng lui xuống.
Tào Liệp nói: "Ta đúng là đã hứa với ngươi không lấy tiền công, nhưng ngươi thật sự lần nào cũng có thể thản nhiên đến tay không sao? Ba ngày tới ba lần, lần nào cũng y như cũ."
Lý Tự đáp: "Ta lần nào cũng đến tay không, nhưng có lần nào ta về tay không đâu?"
Tào Liệp vỗ tay: "Hay lắm."
Lý Tự và mọi người đã về thành Dự Châu được ba ngày, hôm nay đúng là ngày thứ mười bốn mà Lý Tự nói là phải đợi tin tức.
Trước khi Thiên Mệnh Vương Dương Huyền Cơ phái người tới bắt Tạ Hoài Nam, Lý Tự đã nói việc tác chiến ở Kinh Châu có nên chủ động hay không, cần phải đợi một tin tức, chậm nhất là nửa tháng.
Tin tức đã tới.
Lý Tự gạt chân Tào Liệp khỏi bàn trà, ngồi xuống đó: "Ngày mai ta phải rời thành Dự Châu đi Kinh Châu, chuyện trong nhà ngươi phải để tâm nhiều hơn."
Tào Liệp lập tức ngồi thẳng người dậy: "Ý của ngươi là, muốn mang đi không ít người?"
Lý Tự ừ một tiếng: "Yến tiên sinh sẽ ở lại, Tạ Hoài Nam ta phải mang theo, còn có một lượng lớn người được rút ra từ nha môn phủ Dự Châu, nên cần ngươi giúp đỡ Yến tiên sinh."
Tào Liệp nheo mắt suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Người chết ở thành Dự Châu vẫn chưa đủ nhiều, nên ngươi định tới Kinh Châu để giết người sao?"
Lý Tự cười, không trả lời.
Tào Liệp lại hỏi: "Tin tức ngươi đợi đã tới?"
Lý Tự gật đầu.
Tào Liệp biết Lý Tự đang đợi cái gì.
Cách đây không lâu, chiến báo do Đại tướng quân Đường Thất Địch phái người đưa tới đã tới nơi. Đường Thất Địch dẫn hai mươi vạn quân đánh vào Tô Châu, mục đích là ép đại tặc Lý Huynh Hổ rút quân khỏi Kinh Châu.
Chỉ có như vậy, cục diện ở Kinh Châu mới thay đổi lớn, và cũng chỉ có như vậy, Dương Huyền Cơ mới không thể phân binh về Kinh Châu.
Đường Thất Địch phái người cấp tốc đưa tin về, Tô Châu đã bị ông chiếm được hai phần ba, trực diện áp sát thành Tô Châu.
Lý Huynh Hổ hoàn toàn không thể ngồi yên được nữa, hắn hao tổn ở Kinh Châu suốt một mùa đông mà chẳng thu được gì, đội quân được xưng là hai triệu người mỗi ngày tiêu tốn lương thảo nhiều đến mức khó mà tưởng tượng nổi.
Đại bản doanh lại bị Đường Thất Địch đánh đau như vậy, hắn đành phải tạm thời rút quân về, tìm cách đoạt lại Tô Châu.
Chỉ cần đại quân của Lý Huynh Hổ rút đi, thì cái gọi là cục diện hợp tung của triều đình coi như đã tan vỡ.
Lý Tự để lại không ít Điệp Vệ ở thành Đại Hưng, hắn cũng nhận được tin tức nói rằng triều đình đứng ra chủ trì, mời người của Lý Huynh Hổ và Dương Huyền Cơ tới ngồi lại nghị sự với đại diện của triều đình.
Không cần tốn công suy nghĩ, Lý Tự cũng đoán được triều đình đứng ra đàm phán chuyện gì.
Đám người đó đột nhiên phát hiện ra, Ninh Vương Lý Tự vốn chẳng mấy nổi bật nay đã chiếm được gần một nửa thiên hạ, làm sao họ còn ngồi yên cho được?
Mà Đường Thất Địch đánh chiếm được nhiều nơi ở Tô Châu như vậy, Lý Huynh Hổ buộc phải rút lui, cú rút lui này đã phá vỡ thế cục.
Tiếp theo, Võ Thân Vương đối mặt trực diện với Dương Huyền Cơ. Tả Vũ Vệ chưa từng nếm mùi thất bại kể từ khi Võ Thân Vương tiếp quản, đối đầu với Thiên Mệnh quân vốn cũng thuận buồm xuôi gió kể từ khi rời khỏi Thục Châu (nếu không tính những lần đụng độ với Lý Tự), tất sẽ phải có động thái ở Kinh Châu.
Nhân lúc Lý Huynh Hổ không có ở đó, Võ Thân Vương nhất định sẽ ra tay trước, Dương Huyền Cơ lúc này rơi vào thế khó xử.
Nếu hắn rút quân, với sự hung hãn khi dẫn binh của Võ Thân Vương, chắc chắn sẽ bám đuôi truy sát Thiên Mệnh quân. Thiên Mệnh quân không chỉ phải chật vật rút khỏi Kinh Châu, mất đi cơ hội tranh giành kinh thành Đại Sở, mà còn có khả năng bị Võ Thân Vương đánh cho toàn quân bị diệt.
Dương Huyền Cơ dù có tự tin với Thiên Mệnh quân dưới trướng đến đâu, cũng không dám nói rằng giao thủ với Võ Thân Vương thì nhất định thắng.
Thiên hạ này, không ai dám nói câu đó, bao gồm cả Đường Thất Địch.
Đường Thất Địch sẽ không ngạo mạn đến mức nói ra những lời như vậy. Nếu thật sự đến khoảnh khắc ông và Võ Thân Vương đối đầu trực diện, ông cũng sẽ không hề có chút ngạo mạn nào, mà sẽ đối đãi vô cùng nghiêm túc.
Nhân mã của Dương Huyền Cơ bị kẹt lại ở Kinh Châu, Lý Tự có thể để đội quân của Hạ Hầu Trác và Tạ Tú toàn lực tiến công.
Tào Liệp tuy không phải kỳ tài quân sự, nhưng cái nhìn về đại cục của hắn vẫn ít ai sánh bằng.
Trước kia Lý Tự không ra lệnh cho Hạ Hầu Trác tổng tấn công là vì lo lắng Dương Huyền Cơ sẽ phân binh tới cứu, dù sao Dương Huyền Cơ ở Kinh Châu vẫn còn mấy chục vạn đại quân.
Bây giờ, Dương Huyền Cơ lo thân còn chưa xong, mười lăm vạn nhân mã ở vùng bụng Kinh Châu kia thực sự đã trở thành đội quân cô độc. Cho dù có sự dốc sức giúp đỡ của nhà họ Tạ, thì cơ hội thắng của Ninh quân khi đánh vào đội quân này vẫn chiếm đa số.
Tào Liệp nói Lý Tự tới Kinh Châu để giết người, đây không phải là một câu nói đùa.
Thành Dự Châu xảy ra chuyện, hàng trăm quân chính quy mang theo binh khí vào thành, chuyện như vậy cũng có thể xảy ra, đủ thấy sát tâm của Lý Tự lớn đến mức nào.
Cũng chính vì chuyện này, chắc chắn sẽ thúc đẩy Lý Tự - vốn đã không tin tưởng các quan lại cũ của Đại Sở - sẽ ra tay nặng tay hơn.
Thành Dự Châu là bài học nhãn tiền, còn Kinh Châu bây giờ là trọng điểm. Bình ổn được Kinh Châu, có thể sẽ dồn Dương Huyền Cơ đến đường cùng ngoài thành Đại Hưng, muốn đánh không đánh nổi, muốn về không về được.
Cô lập quân tiếp viện từ phía Thục Châu ở Kinh Châu, thì mấy chục vạn đại quân kia của Dương Huyền Cơ có gì khác biệt so với mười lăm vạn nhân mã của Dương Đinh Phương lúc này?
Nghĩ đến những điều này, Tào Liệp lập tức gật đầu: "Chuyện trong nhà cứ yên tâm đi, dù sao lời nói của ta ở thành Dự Châu vẫn có chút trọng lượng."
Lý Tự gật đầu: "Được rồi, vậy cứ thế đi."
Hắn đưa tay cầm lấy đĩa điểm tâm trên bàn trà bên cạnh Tào Liệp, chẳng mấy chốc mà đĩa điểm tâm đó đã bị hắn chén sạch.
Ăn hết một đĩa điểm tâm vẫn chưa đủ, Lý Tự lại nhìn về phía thủ hạ của Tào Liệp: "Đi kiếm chút thịt tới đây ăn đi."
Tào Liệp thở dài: "Ngươi có cần phải thế không?"
Lý Tự nói: "Lát nữa ta xuất phát từ bến tàu, quay về một chuyến thì không đáng, nên thôi ăn no ở chỗ ngươi luôn cho xong."
Tào Liệp: "Ngươi thay đổi rồi."
Lý Tự: "Sao lại nói thế?"
Tào Liệp: "Ngươi bây giờ ăn đồ của ta, chiếm lợi của ta mà còn biết tìm lý do nữa chứ..."
Lý Tự liếc hắn một cái: "Ngươi bị bệnh à?"
Đúng lúc này, doanh thân binh của Lý Tự cũng đã tới bến tàu. Chiến thuyền đó đang đợi ở bến, ngoài con tàu mới do Địch Xích đích thân đốc tạo ra, ở bến còn có hàng chục con tàu lớn, đều là của nhà họ Tào.
Ba ngày trước, Lý Tự đã bảo Tào Liệp giữ đội tàu nhà hắn lại bến, chọn những con tàu lớn mà giữ.
Xuất phát từ thành Dự Châu, dọc đường đều có đường thủy, đội tàu có thể đi thẳng tới gần Đình Dương.
Không bao lâu sau, thủ hạ của Tào Liệp mang tới không ít cơm canh, vốn đều là chuẩn bị cho Tào Liệp, nhưng Ninh Vương muốn ăn nên Tào Liệp đành phải nhịn.
Lý Tự nói: "Vẫn như cũ, dùng mấy chục con tàu này của ngươi, không trả tiền."
Tào Liệp: "Xem kìa, đây mới đúng là bộ mặt thật của ngươi."
Lý Tự cười cười, quay đầu nhìn lại nhưng không vội động đũa.
Thế là Tào Liệp thở dài, hắn đoán được là vì sao rồi.
Quả nhiên, không bao lâu sau người của Đình Úy quân đã tới. Cao Hy Ninh xuống ngựa liền đi về phía này, chắp tay sau lưng bước đi tung tăng. Nếu nhìn bộ dạng hiện tại của nàng, ai mà tin được nàng chính là Đô Đình Úy của Đình Úy quân?
Lý Tự thấy Cao Hy Ninh tới, kéo một cái ghế: "Đợi nàng đấy, ta chưa ăn miếng nào đâu."
Tào Liệp: "Làm ơn thu liễm lại chút có được không, ăn đồ của ta thì thôi đi, còn chiếm hết cả nhân tình của ta nữa?"
Lý Tự nhìn Cao Hy Ninh: "Đây là chuyện chiếm nhân tình sao?"
Cao Hy Ninh lắc đầu nói: "Tất nhiên không phải, đây chỉ đơn thuần là chuyện chiếm lợi thôi."
Lý Tự nói: "Đúng rồi."
Tào Liệp: "..."
Hai người ăn cơm xong liền lau miệng đứng dậy đi thẳng, không hề có chút khách sáo nào.
Tào Liệp thầm nghĩ, thiên hạ này không còn tìm được người phụ nữ nào xứng đôi với Lý Tự như vậy, thiên hạ này cũng không tìm được người đàn ông nào xứng đôi với Cao Hy Ninh như vậy.
Nếu hai người họ không ở bên nhau, ngay cả người ngoài cũng cảm thấy thiên lý bất dung.
Ninh quân theo thứ tự lên tàu, Tào Liệp nhìn từ xa thấy Cao Hy Ninh còn mang theo cả Thần Điêu và cún con, qua đó có thể thấy lần này họ thực sự sẽ ở lại Kinh Châu một thời gian dài rồi.
Tào Liệp vừa nhìn vừa nghĩ, hình như thật sự có chút khó tin, không biết từ lúc nào mà cả Kinh Châu cũng sắp sửa hoàn toàn trở thành của Lý Tự rồi.
Lần này Lý Tự tới Kinh Châu mang theo Tạ Hoài Nam, chuyện nhà họ Tạ không thể nào kết thúc êm đẹp như vậy được.
Dẹp yên nhà họ Tạ, rồi lại cày xới lại toàn bộ quan lại cũ của Đại Sở ở Kinh Châu... nếu Kinh Châu không máu chảy thành sông mới là lạ.
Nghĩ đến đây, Tào Liệp niệm một tiếng Vô Lượng Thiên Tôn trong lòng, "chết đạo hữu không chết bần đạo" quả nhiên khiến người ta vui vẻ.
Đội ngũ lên tàu lần này có khoảng hai vạn người, trong đó có mấy ngàn Hắc Kỵ của Đình Úy quân, đi theo đường thủy về hướng Tây Nam, mất khoảng hơn hai mươi ngày là có thể cập bến cách Đình Dương chưa đầy hai trăm dặm.
Khi đó, đội quân của Hạ Hầu Trác và Tạ Tú đã hoàn thành việc bao vây bộ đội của Dương Đinh Phương thuộc Thiên Mệnh quân.
Tào Liệp vẫy tay về phía Lý Tự đã lên tàu. Khoảnh khắc nhìn thấy Lý Tự cũng vẫy tay đáp lại, trong lòng Tào Liệp bỗng chốc thoáng chút bàng hoàng.
Khoảnh khắc Lý Tự lên tàu xuôi Nam, Tào Liệp nghĩ, vẫy tay chào này, có phải là sự kết thúc của giai đoạn thứ hai trong bố cục khổng lồ của Lý Tự không?
Giai đoạn thứ nhất là Ký Châu, giai đoạn thứ hai là Dự Châu, tiếp theo chắc là giai đoạn quan trọng nhất rồi, không phải chuyện trong một đại châu nào đó, mà là toàn bộ Giang Nam.
Đúng lúc này, Dư Cửu Linh chạy tới trước mặt Tào Liệp, cười đưa cho Tào Liệp một tờ giấy: "Đương gia viết giấy nợ cho ngươi đấy, mấy chục con tàu lớn này, đương gia nói là phải dùng ít nhất một năm."
"Mẹ kiếp!"
Mắt Tào Liệp trợn tròn, lúc đầu đâu có nói thế này, chỉ nói là vận chuyển quân đội tới Kinh Châu thôi mà.
Mấy chục con tàu lớn, thời gian một năm, tổn thất nặng nề quá.
Hơn nữa, hạng người như Lý Tự mà nói một năm, sao có thể thật sự chỉ là một năm chứ? Tào Liệp có dự cảm rằng mấy chục con tàu lớn này có lẽ sẽ không bao giờ đòi lại được nữa.
Dư Cửu Linh nhét tờ giấy nợ vào tay Tào Liệp: "Cầm lấy đi, dù sao cũng là chút kỷ niệm."
Hắn cười nói với Tào Liệp: "Đương gia nói rồi, sẽ không mượn không của ngươi đâu."
Tào Liệp hỏi: "Ngươi tin à?"
Dư Cửu Linh đáp: "Ta tin chứ, đương gia là hạng người gì, nói không mượn không của ngươi thì chắc chắn không phải là mượn không, khéo là lấy không luôn đấy."
Tào Liệp: "..."
Dư Cửu Linh thở dài: "Ta chỉ phục mỗi đương gia nhà chúng ta, cái vẻ nói một là một, nói hai là hai đó."