Kể từ khi Bành Bác dẫn đội ngũ của mình quay trở lại núi Vị Danh, thái độ của người Sắc Lặc đã thay đổi hoàn toàn.
Không cần bận tâm xem rốt cuộc là họ đã hiểu ra lẽ phải hay ngộ ra điều gì, chỉ cần thấy họ đã khác xưa là đủ rồi.
Bành Bác từng nói, hắn trở về không phải vì tha thứ cho những người đó, mà chỉ vì làm như vậy có lợi cho Ninh quân.
Lúc này đối với người Sắc Lặc mà nói, họ đã trông ngóng Ninh quân trở về, lại còn phải trông chờ thêm hai kỳ tích nữa.
Thứ nhất là người anh hùng trẻ tuổi của bộ tộc họ, Thuật Dương Xuyên, có thể cứu được tộc nhân trở về; thứ hai là họ có thể tử thủ núi Vị Danh cho đến khi người Hắc Vũ rút quân.
Đặc biệt là kỳ vọng thứ nhất, khiến mỗi người bọn họ ngày nào cũng phải cầu nguyện trong lòng hết lần này đến lần khác.
Thế nhưng họ cũng hiểu rất rõ, Thuật Dương Xuyên không làm được, không ai làm được, có lẽ ngay cả thần tiên cũng không làm nổi. Dù họ có nghĩ thế nào đi nữa cũng không thể tìm ra lý do để Thuật Dương Xuyên có thể thực hiện được.
Vượt ngàn dặm xa xôi, mang theo bao nhiêu người già trẻ nhỏ, lại còn phải chống chọi với quân truy đuổi của người Hắc Vũ.
Khoảng mười mấy ngày sau khi họ đến núi Vị Danh, người Hắc Vũ vẫn chưa phát hiện ra họ. Sau khi gom góp được một phần lương thảo, người Hắc Vũ không dám chần chừ thêm nữa, liền phát động tấn công vào Bắc Sơn Quan.
Vì đã có giao ước, Bố Lặc Cách Địch quyết định xuất binh đi cứu viện, nhưng lại bị Bành Bác ngăn cản.
"Vẫn chưa đến lúc."
Bành Bác nói: "Sự trợ ứng mà Ninh Vương cần, không phải là bắt các ngươi lần nào cũng phải ra tay, mà là phải ở thời điểm mấu chốt nhất. Hiện tại sơn trại của các ngươi vẫn chưa xây xong, nếu ngươi xuất quân đi quấy nhiễu bên sườn người Hắc Vũ, thì người Hắc Vũ sẽ quay sang dốc toàn lực đánh các ngươi trước."
Bố Lặc Cách Địch đương nhiên hiểu những điều này, nhưng ông ta đã không còn dám có thêm một lần làm trái lời hứa nào nữa.
Bành Bác nói: "Đã khi Ninh Vương phái ta đến, thì có nghĩa là các ngươi có thể tin tưởng ta. Cho nên từ nay về sau, các ngươi xuất binh hay không, tốt nhất là nên hỏi qua ta."
Bố Lặc Cách Địch lập tức bày tỏ nguyện nghe theo sự điều động của Bành tướng quân.
Sau đó, người Hắc Vũ đào đường hầm, mưu đồ tập kích ban đêm vào Bắc Sơn Quan, nhưng lại một lần nữa bị Ninh quân đánh bại.
Đêm đó, khi Bắc Sơn Quan bốc lên ánh lửa, Bố Lặc Cách Địch vội vàng tìm đến Bành Bác để hỏi xem có phải xuất binh hay không.
Bành Bác đã đứng ở chỗ cao quan sát từ lâu, cuối cùng vẫn quyết định không xuất binh.
Đến khoảnh khắc này, Bố Lặc Cách Địch cuối cùng cũng nhìn thấu được Bành Bác. Đó là một vị tướng chỉ vì việc mà không vì người, hắn sẽ không vì những mâu thuẫn trước đó mà bắt người Sắc Lặc hết lần này đến lần khác xuất binh chịu chết. Vì thế, Bố Lặc Cách Địch càng thêm tin tưởng Bành Bác.
Quả nhiên, phán đoán của Bành Bác không hề sai. Đến ban ngày, khi cho thám báo đi dò xét, thành phòng Bắc Sơn Quan vẫn vững chãi, không hề có chút sơ hở nào.
Hơn hai mươi ngày sau khi Bành Bác và những người khác đến núi Vị Danh, sơn trại cơ bản đã xây dựng xong. Họ đông người, lại có thể tận dụng vật liệu tại chỗ, cộng thêm việc người Sắc Lặc đã hiểu ra đạo lý phải có sơn trại mới có thể sống sót, nên tiến độ rất nhanh.
Sau khi sơn trại hoàn thành, vết thương của Bố Lặc Cách Địch cũng đã đỡ hơn nhiều, dường như mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt.
"Bẩm báo!"
Có người chạy vội đến trước mặt Bố Lặc Cách Địch, quỳ một chân xuống: "Đại hãn, Thuật Dương Xuyên phái người đưa tin về."
Bố Lặc Cách Địch vội hỏi: "Người đâu!"
Thuộc hạ dâng bằng hai tay một bức thư: "Huynh đệ đưa thư đến đây thì ngã quỵ rồi hôn mê, hiện đang được cứu chữa."
Bố Lặc Cách Địch mở bức thư ra. Thư rất ngắn, ý nói rằng cậu ta đã đưa được phần lớn tộc nhân ra ngoài, nhưng quân truy đuổi của người Hắc Vũ bám theo quá sát, mong Đại hãn sau khi xem thư thì xuất binh tiếp ứng.
"Ta phải đích thân đi."
Bố Lặc Cách Địch nhìn về phía Bành Bác: "Tướng quân... đó là tộc nhân của ta, ta phải..."
Lời còn chưa nói hết, Bành Bác đã gật đầu: "Đi đi."
Bố Lặc Cách Địch nói: "Nhưng nếu ta rời đi, phải mang theo phần lớn binh lực, hơn nữa việc điều động binh mã quy mô thế này, chắc chắn sẽ bị người Hắc Vũ phát hiện..."
Bành Bác vẫn bình thản như mọi khi: "Ngươi đi đón tộc nhân của ngươi, đó là trách nhiệm của một Đại hãn. Còn ta sẽ ở lại giữ núi Vị Danh."
Bố Lặc Cách Địch nói: "Nhưng một khi chúng ta rời đi mà bị người Hắc Vũ phát hiện, họ nhất định sẽ mãnh liệt tấn công nơi này."
Bành Bác nói: "Ninh Vương đã nói với ngươi, người ông ấy phái đến, ngươi có thể tin tưởng. Chỉ cần nhớ kỹ điều này là được. Ninh quân chúng ta không dễ dàng đưa ra lời hứa, nhưng một khi đã hứa, thì trước khi chết, chúng ta nhất định sẽ giữ trọn."
Bố Lặc Cách Địch lùi lại hai bước, cúi đầu thật sâu trước Bành Bác, rồi dẫn theo gần như toàn bộ kỵ binh xuất phát.
Không nằm ngoài dự đoán, việc điều động binh mã quy mô hàng vạn người ở đây lập tức thu hút sự chú ý của người Hắc Vũ.
Chẳng bao lâu sau, đội ngũ của người Hắc Vũ bắt đầu tiến về phía núi Vị Danh.
Hiện tại trong trại gỗ chỉ còn vài nghìn lính Ninh quân do Bành Bác mang theo, và khoảng hơn hai nghìn người Sắc Lặc, phần lớn là người già, trẻ nhỏ và người bị thương.
Bành Bác đứng ở chỗ cao, cầm kính viễn vọng nhìn đội quân Hắc Vũ đen kịt như mực đang tiến lại gần trên đường chân trời, chậm rãi thở hắt ra một hơi.
"Đây chính là biên quan khác của chúng ta!"
Bành Bác lớn tiếng hô: "Ninh Vương nói, phàm là nơi đặt chân của Ninh quân, đều là cương thổ của Trung Nguyên. Hiện tại chúng ta đứng ở đây, thì đây chính là địa bàn của chúng ta. Chỉ cần là địa bàn của chúng ta, một tấc cũng không nhường!"
"Chiến!"
Các binh sĩ đồng thanh hô vang đáp lại.
Đến lúc này, không còn cần phải sợ lộ tẩy điều gì nữa, đợt tấn công của người Hắc Vũ sẽ sớm ập đến thôi.
Tướng lĩnh Hắc Vũ chỉ huy là Na Tát Bố, một đại tướng dưới trướng Nghiệp Phu Liệt, là tướng quân Nam Viện của Đế quốc Hắc Vũ.
Họ không thể ngờ được rằng, những người Sắc Lặc trốn thoát kia lại đang ẩn náu trên núi Vị Danh cách đó bảy tám mươi dặm.
Người Sắc Lặc ngang nhiên như vậy, chẳng khác nào đang sỉ nhục họ.
Là những quân nhân Hắc Vũ kiêu ngạo, họ đương nhiên không thể chịu đựng được sự sỉ nhục này. Trước khi đi, Đại tướng quân Nghiệp Phu Liệt đã nói với hắn, nếu không giết sạch đám người Sắc Lặc đó, thì không cần quay về nữa.
Hắn đã mang theo mười vạn đại quân mà Nghiệp Phu Liệt giao phó, khí thế hừng hực.
Còn có một vị tướng Hắc Vũ khác dẫn theo binh mã đi truy lùng nhóm người Sắc Lặc đã rời đi, còn nhiệm vụ của Na Tát Bố chính là dọn dẹp núi Vị Danh.
Đến chân núi mới lờ mờ nhìn thấy bức tường gỗ ở lưng chừng núi, khi khoảng cách còn xa thì căn bản không thể phát hiện ra.
Cũng chính vào khoảnh khắc nhìn thấy bức tường gỗ đó, trong lòng Na Tát Bố lờ mờ dấy lên một dự cảm không lành.
Năm ngày sau.
Tại cánh rừng bạch dương rộng lớn kia, Bố Lặc Cách Địch đã đón được tộc nhân của mình.
Thuật Dương Xuyên bị thương nặng, trông vô cùng suy yếu, còn Tát Tang, con trai của Bố Lặc Cách Địch, vẫn luôn túc trực bên cạnh Thuật Dương Xuyên. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cha mình đến, Tát Tang bước nhanh vài bước đón lấy, rồi quỳ xuống.
Không lâu sau, Bố Lặc Cách Địch đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc.
Thuật Dương Xuyên thực sự là một kỳ tài, nếu đổi lại là bất kỳ ai khác đi cứu tộc nhân, thì tuyệt đối không thể thành công.
Khi gần về đến đồng cỏ, Thuật Dương Xuyên hạ lệnh chia đội ngũ làm hai. Cậu dẫn một vạn người xuống ngựa, đi bộ tiến về phía đồng cỏ, không mang theo binh khí.
Sau khi đến nơi, họ bị người Hắc Vũ chặn lại tra hỏi. Thuật Dương Xuyên lấy ra một tấm lệnh bài đưa cho người Hắc Vũ, nói rằng họ phụng mệnh trở về để vận chuyển vật tư.
Trước đó, khi người Sắc Lặc đốt cháy doanh trại quân nhu của đại quân Hắc Vũ, Thuật Dương Xuyên và đồng đội đã giết chết tướng quân doanh quân nhu, cướp được tấm lệnh bài này.
Vì vậy, khi nhìn thấy lệnh bài này, người Hắc Vũ không hề nghi ngờ gì, trực tiếp thả người vào.
Sau khi trở lại đồng cỏ, Thuật Dương Xuyên cũng không vội vàng dẫn người xông ra ngoài, mà phân tán một vạn người ra, âm thầm thông báo cho tất cả tộc nhân rằng sẽ đột phá vòng vây vào ban đêm.
Ban ngày, họ vẫn giả vờ chất hàng lên xe, vẫn kiểm kê ngựa chiến, vẫn cầu xin dưới ngọn roi của người Hắc Vũ.
Đến ban đêm, tất cả đàn ông trong bộ tộc dưới sự chỉ huy của Thuật Dương Xuyên bắt đầu hành động. Họ xua bầy ngựa lao thẳng vào doanh trại người Hắc Vũ.
Cậu dẫn tất cả đàn ông chiến đấu với quân Hắc Vũ, tranh thủ thời gian cho người già, phụ nữ và trẻ nhỏ.
Sau một đêm chém giết, phần lớn tộc nhân đã trốn thoát được. May mắn là họ có đủ ngựa, không đủ ngựa thì còn có bò cừu. Thuật Dương Xuyên bảo họ, cứ là thứ cưỡi được để chạy thì nhất định phải cưỡi lên.
Thuật Dương Xuyên dẫn kỵ binh vừa đánh vừa lui, tộc nhân ở phía trước khẩn trương lên đường.
Sau khi ra khỏi đồng cỏ, người Hắc Vũ đuổi theo, lại bị một vạn kỵ binh do Thuật Dương Xuyên mai phục sẵn đánh cho trở tay không kịp.
Thuật Dương Xuyên dẫn người giết ngược trở lại, hai bên giáp công khiến quân Hắc Vũ đại bại rút lui.
Tiếp theo đó là cuộc chạy trốn điên cuồng, hướng về phía núi Vị Danh.
Đến nửa đường, lại bị kỵ binh Hắc Vũ đuổi kịp. Hai bên giao chiến kịch liệt, khi đang bất phân thắng bại thì một đội quân Hắc Vũ khác kéo đến, đánh tan đội hình của người Sắc Lặc.
Thuật Dương Xuyên lúc này đưa ra quyết định bỏ lại bộ phận tộc nhân bị vây khốn ở phía sau. Quyết định này khiến nhiều người không thể thấu hiểu, nhưng cậu lại vô cùng kiên quyết.
Tát Tang, người ban đầu không hề phản đối cách chỉ huy của cậu, đến lúc này lại không chịu.
Cậu ta nói mình là con trai của Đại hãn, có trách nhiệm phải cứu những tộc nhân bị vây khốn, còn hô hào kỵ binh cùng mình quay lại chém giết.
Một bộ phận người sẵn sàng nghe theo Thuật Dương Xuyên, một bộ phận khác lại theo Tát Tang quay lại. Không còn cách nào khác, Thuật Dương Xuyên đành phải dẫn đội ngũ quay lại tiếp viện. Kết quả là trong trận chiến đó, hàng vạn kỵ binh Sắc Lặc vì sa vào cục diện chiến đấu, không thể phát huy uy lực kỵ binh, nên bị người Hắc Vũ đánh bại, thương vong hơn hai vạn người.
Việc hai vạn thanh niên trai tráng này tử trận, đối với người Sắc Lặc mà nói, gần như là tai họa diệt vong.
Vì họ vẫn còn một chặng đường dài phải đi, mất đi sự bảo vệ của bao nhiêu thanh niên trai tráng, sự tổn thất về người già trẻ nhỏ là điều có thể hình dung được.
Đáng sợ nhất là, Thuật Dương Xuyên vì cứu Tát Tang mà bị thương nặng.
Suốt chặng đường tiếp theo, nếu không phải Thuật Dương Xuyên nhiều lần phán đoán ra hướng chặn đánh của người Hắc Vũ và kịp thời dẫn tộc nhân né tránh, thì họ đã sớm bị tàn sát sạch sẽ rồi.
Thế nhưng dù vậy, trong tộc nhân vẫn có không ít người trách móc Thuật Dương Xuyên. Họ không nhìn thấy quân Hắc Vũ mai phục trên đường, nên không biết phán đoán của Thuật Dương Xuyên rốt cuộc có đúng hay không.
Họ chỉ nhìn thấy Thuật Dương Xuyên quyết định bỏ lại một bộ phận tộc nhân, họ cảm thấy không thể tha thứ.
Cho nên rất nhiều khi, anh hùng luôn cô độc.
Sau khi Bố Lặc Cách Địch đón được tộc nhân, đội ngũ trốn thoát này chỉ còn lại khoảng một nửa người.
Thực tế, nếu không phải Tát Tang dẫn người quay lại, tổn thất của họ có lẽ chưa đến một phần mười.
"Ta đại diện cho tổ tiên, cảm ơn ngươi."
Bố Lặc Cách Địch đột nhiên quỳ một chân xuống trước mặt Thuật Dương Xuyên. Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, ông ta đặt tay lên ngực, cúi đầu trước Thuật Dương Xuyên.
Ông ta là Đại hãn, thái độ này của ông ta dường như còn muốn nói rằng, ông ta nguyện trở thành bề tôi của Thuật Dương Xuyên.
"Từ hôm nay trở đi, Thuật Dương Xuyên chính là Khả hãn của người Sắc Lặc chúng ta. Ta và con trai Tát Tang đều là gia thần của Thuật Dương Xuyên."
Bố Lặc Cách Địch nhìn Tát Tang đang sững sờ: "Nếu con vẫn chưa quá ngu ngốc, thì bây giờ hãy quỳ xuống trước vị Khả hãn mới đi."
Vài ngày sau, họ băng qua rừng bạch dương, băng qua đồng cỏ, trở về núi Vị Danh.
Khoảnh khắc nhìn thấy núi Vị Danh, mắt ai nấy đều mở to.
Khắp núi đồi đều là người Hắc Vũ đang mãnh liệt tấn công vào sơn trại, còn ở trên đỉnh cao của sơn trại, lá chiến kỳ đỏ rực kia vẫn còn đó.
"Thuật Dương Xuyên."
Bố Lặc Cách Địch nhìn về phía thủ lĩnh mới của bộ tộc: "Sau trận chiến này, nếu tộc nhân chúng ta có thể nhập quan tiến vào Trung Nguyên, tộc nhân sẽ giao lại cho ngươi. Còn ta và con trai, sẽ dùng quãng đời còn lại để giữ lời hứa. Ngươi hãy nhớ, nếu sau này ta và con trai tử trận, ngươi phải tiếp tục giữ lời hứa đó."
"Khi đao của Ninh quân hướng về kẻ thù của họ, thì đao của chúng ta cũng phải hướng về cùng một phía."
Thuật Dương Xuyên một lần nữa từ chối làm Khả hãn của tộc Sắc Lặc, nhưng Bố Lặc Cách Địch căn bản không cho cậu cơ hội từ chối.
"Ngươi hãy nhớ, khi ta còn sống, có thể giúp ngươi sớm gây dựng uy tín, nên ta bắt buộc phải làm như vậy. Nếu sau khi ta chết mới để ngươi trở thành Khả hãn, tộc nhân sẽ chia rẽ, đối với người Sắc Lặc chúng ta mà nói, đó mới là tai họa."
"Chỉ có ngươi mới hiểu được phải làm thế nào thì tộc nhân mới có thể sống sót."
Thuật Dương Xuyên hỏi: "Đại hãn, tại sao lại là con, còn Tát Tang..."
Lời còn chưa dứt đã bị Bố Lặc Cách Địch ngắt lời: "Khi ngươi nói chúng ta cần phải đi đàm phán với người Trung Nguyên, ta đã biết, chỉ có ngươi mới hiểu được tộc nhân nên sống sót như thế nào."
Ông vỗ vỗ vai Thuật Dương Xuyên: "Hãy mau khỏe lại, tương lai trông cậy vào ngươi."
Sau đó, ông giơ chiến đao chỉ về phía núi Vị Danh: "Tất cả đàn ông Sắc Lặc, theo ta giết địch!"
Họ bất ngờ xuất kích từ bên sườn, quả thực đã khiến người Hắc Vũ hoảng sợ, buộc đợt tấn công của người Hắc Vũ phải lùi lại.
Khi Bố Lặc Cách Địch dẫn tộc nhân tiến vào sơn trại, nỗi chấn động trong lòng ông đã không thể diễn tả bằng lời.
Ninh quân thủ thành tổn thất hơn một nửa, nhưng những tộc nhân già yếu mà ông để lại thì không một ai tử vong.
Bởi vì Bành tướng quân nói, đánh trận thì quân nhân phải ở phía trước.
Lời hứa, một khi đã đưa ra, thì phải dùng mạng để giữ lấy.
Lời hứa của Ninh quân, Ninh quân dùng mạng để giữ.