Mang theo gần ba ngàn dũng sĩ, Đường Thanh Nguyên cùng đồng đội sát vào doanh trại của quân Tang. Đây là thái độ tử chiến, bởi họ biết rằng nếu cứ cố thủ mãi, chắc chắn thành sẽ phá, người sẽ vong.
Kẻ địch là quân đội chính quy, muốn chiến thắng họ, cách duy nhất là bào mòn ý chí và phá hủy tinh thần của chúng.
Việc liên tục mấy đêm xuất thành quấy nhiễu chính là để chuẩn bị cho khoảnh khắc đánh úp bất ngờ này.
"Đi tìm xem lương thảo quân nhu ở đâu!"
Đường Thanh Nguyên vừa xung sát vừa lớn tiếng hô gọi.
Trong doanh trại quân Tang không còn lại bao nhiêu người, căn bản không ngăn nổi họ, chẳng mấy chốc lửa đã bùng lên khắp nơi.
Họ tìm thấy nơi chứa lương thảo vật tư của quân Tang, cũng phóng hỏa đốt trụi, ngọn lửa trong doanh trại nhanh chóng hội tụ thành biển lửa.
Người Tang tự xưng là dân tộc đã chinh phục được đại dương, không biết họ có chinh phục nổi biển lửa này hay không.
"Rút về hướng Đông thành!"
Sau khi giết sạch binh lính quân Tang ở lại canh giữ, chém địch mấy trăm tên, họ lập tức rút lui, lao nhanh về phía cửa Đông.
Phía Tây thành lửa cháy trước, nên quân Tang ở phía Bắc và phía Nam sẽ nhanh chóng đổ dồn về đó chi viện. Vậy nên Đường Thanh Nguyên cùng đồng đội rút về cửa Đông, chơi trò trốn tìm với đám người Tang quanh tòa thành, nhưng kiểu trốn này, kẻ nhát gan nào dám chơi.
Họ chạy như điên, không ít người vừa chạy vừa cười ha hả, nụ cười không thể kìm nén.
Chạy tới cửa Đông, vốn tưởng sẽ bị chặn lại, dù sao phía Đông cũng có năm ngàn quân Tang. Đường Thanh Nguyên đã tính toán rằng quân Tang ở cửa Đông cũng sẽ bị điều đi, nhưng không dám chắc chắn. Kết quả thật khéo, doanh trại quân Tang ở cửa Đông chẳng còn mấy người.
Vậy thì đốt thêm một mồi lửa nữa thôi.
Năm trăm binh lính quân Tang ở lại canh giữ doanh trại phía Đông thậm chí chẳng dám đánh trả, quay đầu bỏ chạy, thế là Đường Thanh Nguyên cùng đồng đội lại đốt luôn doanh trại phía Đông.
Trong một đêm đốt ba mồi lửa, trời còn chưa sáng hẳn.
Lại từ cửa Đông vào thành, lúc này viện binh do Đường Thanh Nguyên sắp xếp đã tập kết chờ sẵn ở cửa thành.
Sau khi mở cửa, đám hán tử vừa phóng hỏa suốt đêm lao vào, gào thét ầm ĩ, ai nấy đều phấn khích tột độ.
"Không được lơi lỏng!"
Đường Thanh Nguyên lớn tiếng ra lệnh: "Trở về các cửa thành tiếp tục cảnh giới."
Mọi người nhanh chóng tản ra, trở về vị trí cũ.
Những mồi lửa này thực ra không giết được quá nhiều quân Tang, nhưng lại thiêu rụi lương thảo vật tư của chúng.
Lần này, quân Tang chắc chắn phải rút lui.
Không còn lương thực, chúng còn trụ được mấy ngày? Chẳng lẽ còn dám bụng đói đi đánh thành?
Đến khi trời sáng, Đường Thanh Nguyên cầm kính thiên lý quan sát, tại đống đổ nát đã bị thiêu thành tro bụi ở doanh trại phía Nam, đội ngũ quân Tang đang tập kết tại đó.
Có vài người đứng trước đội ngũ như đang nói gì đó, xa thế này chắc chắn không nghe thấy, nhưng Đường Thanh Nguyên và đồng đội đều đoán được đám người Tang kia sẽ tức giận đến mức nào.
"Đám cặn bã này."
Đỗ Quang nhổ một bãi nước bọt ra ngoài thành: "Lần này, tức chết đám khốn kiếp chúng bay."
Mọi người đều cười, ai nấy đều vừa mệt vừa buồn ngủ nhưng lại vô cùng vui sướng, vô cùng phấn khích, chỉ muốn cười ha hả.
Doanh trại quân Tang.
Giữa một vùng cháy đen, Thuần Biên Xích Lực nhìn về phía doanh quân nhu, số lương thực bị thiêu rụi giống như con dao cắm vào tim hắn, khiến hắn đau xót không chịu nổi.
Không còn lương thực, kế hoạch chiếm Luyện Thành làm bàn đạp tiến quân vào Ký Châu của họ cũng tan thành mây khói, từng bùng nổ, nhưng cuối cùng chỉ để lại chút dấu vết vàng úa.
"Rút quân thôi."
Khoát Khả Địch Vô Ngôn Lượng thậm chí không còn hứng thú để tức giận, hắn thực sự không còn chút giận dữ nào, có lẽ ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ rằng, khi nhìn thấy cảnh tượng này, mình lại bình thản đến thế.
"Về Bột Hải."
Khoát Khả Địch Vô Ngôn Lượng nói: "Đi chuẩn bị đủ nước, còn thức ăn, hãy nghĩ cách giải quyết."
Nói xong câu này, hắn xoay người rời đi, không muốn nhìn thêm lấy một cái.
Đội ngũ quân Tang rút về phía bờ biển, nhìn qua tuy đội hình vẫn còn nguyên vẹn, nhưng nhìn thế nào cũng thấy dáng vẻ ủ rũ chán chường.
"A!"
Một người trẻ tuổi trên tường thành reo hò, tiếng hét đến khản cả cổ.
Tiếng hét của cậu ta khiến mọi người trên tường thành đều gào thét theo, âm thanh lớp lớp dâng trào.
"Đáng tiếc thật..."
Đường Thanh Nguyên giữa tiếng hoan hô, thở dài đầy tiếc nuối.
Nếu như... Nếu lúc này hắn có vài ngàn chiến binh Ninh quân, nhất định sẽ đuổi theo, đuổi sát nút quân Tang mà chém giết. Lúc này quân Tang đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu, thực sự không cần quá nhiều binh lực cũng có thể khiến chúng phải trả cái giá thảm khốc hơn nhiều.
Đừng nói vài ngàn người, lúc này nếu có năm trăm kỵ binh, Đường Thanh Nguyên cũng nhất định dẫn người truy sát ra ngoài.
Đối với những kẻ ngoại xâm này, giết được một tên hay một tên đó, nếu có cơ hội khiến chúng chết sạch ở đây, thì một tên cũng không để lọt.
"Giữ vững cảnh giới."
Đường Thanh Nguyên lớn tiếng dặn dò một câu, rồi xoay người tựa lưng vào tường thành ngồi xuống, lúc này sợi dây căng thẳng trong lòng hắn hơi buông lỏng, sức lực cả người như cũng bị rút cạn.
Tựa vào đó, rất buồn ngủ, rất mệt, nhưng không muốn ngủ.
Cảm giác này thực sự quá tuyệt vời, đối với Đường Thanh Nguyên lần đầu tiên chỉ huy tác chiến, cảm giác tuyệt vời này khiến hắn vô cùng tận hưởng.
"Ngươi không nên ở trong đội thám báo."
Vương Sâm Mậu ngồi sát bên cạnh hắn: "Ngươi nên làm đại tướng quân, một đại tướng quân giống như Đường đại tướng quân vậy."
Đường Thanh Nguyên cười lắc đầu, con đường là từng bước từng bước đi ra, anh trai hắn - Đường Phỉ Địch, cũng không phải một bước mà thành đại tướng quân.
"Hình như ngươi vẫn còn chưa thỏa mãn?"
Đỗ Quang cười hỏi.
Đường Thanh Nguyên gật đầu: "Quả thật có chút tiếc nuối, nếu chúng ta có kỵ binh, đám người Tang đó sao có thể rời đi một cách thoải mái như vậy, cho dù không thể tiêu diệt hết chúng, cũng phải lóc từng lớp thịt của chúng xuống."
Đúng lúc này, trên tường thành bỗng có người hét lên: "Đó là cái gì!"
"Là Ninh quân của chúng ta ư?!"
Giọng nói này chứa đựng sự phấn khích còn mãnh liệt hơn cả khi nhìn thấy quân Tang rút lui lúc nãy.
Ba người Đường Thanh Nguyên lập tức đứng dậy, vịn vào tường thành nhìn ra ngoài.
Trên bình nguyên, một đội kỵ binh như thủy triều quét về phía quân Tang đang rút lui, rõ ràng có thể thấy, quân Tang sợ rồi, trước đó chúng rút lui còn giữ được đội hình, lúc này đã tan tác bỏ chạy, giống như bầy cừu bị kinh hãi.
"Là người của chúng ta!"
Mắt Đỗ Quang sáng rực lên, chỉ vào lá chiến kỳ đỏ rực đang bay phấp phới trên đội kỵ binh phía xa mà hét lớn: "Cờ của chúng ta, kỵ binh của chúng ta!"
Mọi người trên tường thành đều nhảy lên vẫy tay, vẫy tay gào thét về phía đội kỵ binh như dòng thác kia.
Rồi họ thấy đội kỵ binh đó hung hãn cắt ngang vào đội ngũ quân Tang, như một thanh đao sắc bén chém đứt đội hình quân Tang.
Số lượng kỵ binh này không nhiều, nhìn qua khoảng hai ngàn người, nhưng họ nhanh như mưa sao băng đang lướt trên mặt đất vậy.
Cắt vào từ bên này, chém ra từ bên kia, rồi đội ngũ vòng một đường cung lại quay về, lần thứ hai cắt nát đội hình quân Tang.
Tất cả mọi người đều hoan hô, hoan hô đến khản cả giọng.
Thế nhưng Đường Thanh Nguyên lại đang nghĩ, kỵ binh này từ đâu tới?
Các thám báo đi về hai hướng Nam Bắc gửi thư cầu viện, không thể quay về nhanh như vậy, tính theo thời gian cực hạn, họ còn chưa đến nơi mới đúng.
Nhưng đó chính là kỵ binh của họ, không thể nhìn nhầm được.
Kỵ binh như lưỡi cày cày qua lại trong đội hình quân Tang, hết lần này đến lần khác, hậu quân quân Tang bị cắt xẻ tan tành.
Quân Tang phía trước phát điên chạy về phía bờ biển, thậm chí không dám ngoảnh đầu lại, huống chi là đi cứu đồng bọn.
Coi như đội quân Tang đó còn chút vận may, đội Ninh quân chi viện tới chỉ có hai ngàn kỵ binh, hơn nữa còn đường xa mệt mỏi, cũng không dám sa lầy vào trận hình bộ binh của quân Tang.
Một khi ép quân Tang vào đường cùng, chúng kết trận tại chỗ, kỵ binh nhẹ cũng không thể xung trận thành công. Nhưng họ có thể đuổi theo chém giết, không đuổi theo đám quân Tang chạy trốn phía trước, mà cứ bám riết lấy hậu quân quân Tang.
Truy sát từ ngoài thành đến tận bờ biển, trên đường này xác quân Tang bỏ lại nhiều đến mức khiến người ta tê cả da đầu.
Ước chừng một nửa số người có thể thoát lên thuyền biển, đó là vì khoảng cách đến bờ biển thực sự không xa. Nếu có thêm ba mươi dặm nữa, đội Ninh quân kỵ binh chỉ có hai ngàn người này có thể khiến đám quân Tang gần như toàn quân bị diệt.
Trận truy sát này, số quân Tang thương vong còn vượt xa số tử thương trong những ngày công thành liên tiếp vừa qua.
Đội kỵ binh đó quá sắc bén, nói giết người như ngóe cũng không quá lời, giết vừa nhanh vừa tàn nhẫn, mã đao chỉ cần hạ xuống là rơi vào địa ngục hoàng tuyền.
Khoảng hơn một canh giờ sau, đội kỵ binh giết đã đời, hướng về phía Luyện Thành. Vì họ cũng không biết trên thuyền biển còn đội quân Tang nào không, nếu quân Tang còn viện binh, đuổi tiếp sẽ nảy sinh vấn đề.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người trên tường thành đều chấn động.
Đường Thanh Nguyên vội vàng ra lệnh mở cửa thành nghênh đón, hắn dẫn người đến cửa thành, lại phát hiện người dẫn quân vậy mà là một nữ tướng quân.
Trong khoảnh khắc này, Đường Thanh Nguyên lập tức đoán ra đó là ai.
Trong Ninh quân, người có khí thế như vậy, có thể cầm quân như thế, ngoài Thẩm cô nương - người đã dùng sức mình đánh hạ hai vùng Duyện Châu và Thanh Châu, còn có thể là ai nữa.
Nhưng tại sao Thẩm cô nương lại đột ngột tới đây, hơn nữa dưới trướng chỉ có hai ngàn kỵ binh nhẹ?
Vì nàng đi nhanh.
Sau khi nhận được chỉ dụ của Ninh Vương, nàng lập tức dẫn quân tới Duyện Châu chi viện, nhưng nàng không đi đường Luyện Thành.
Thẩm San Hô không về thành Tô Châu, mà là trên đường đến thành Hàng Châu liền quay đầu lại, không đi cùng đường với Đường Thanh Nguyên.
Nàng dẫn quân vào Ký Châu tới Long Đầu Quan, kết quả lại bị đồng đội của Đường Thanh Nguyên đuổi kịp. Sau khi nhận được tin, Thẩm San Hô ra lệnh cho mười vạn đại quân dưới trướng, tách ra ba vạn người tới Luyện Thành chi viện, bảy vạn người tiếp tục lên đường tới Duyện Châu.
Bên cạnh nàng chỉ có hai ngàn kỵ binh nhẹ, bỏ lại đại quân, dẫn hai ngàn người này ngày đêm không nghỉ chạy tới.
Mới tới nơi, liền phát hiện quân Tang đã rút lui. Tuy nàng không biết tại sao quân Tang lại rút, nhưng làm sao nàng có thể bỏ qua cơ hội giết địch tốt như vậy.
Sau khi được Đường Thanh Nguyên nghênh đón vào Luyện Thành, Thẩm San Hô vừa đi vừa nghe Đường Thanh Nguyên và đồng đội báo cáo sự việc.
Nghe xong, bước chân Thẩm San Hô dừng lại, nhìn về phía Đường Thanh Nguyên: "Trận chiến này, là do ba tên thám báo các ngươi chỉ huy?"
Đường Thanh Nguyên cúi người: "Bẩm Thẩm tướng quân, đúng vậy, nhưng chỉ dựa vào ba người chúng tôi thì cũng vô dụng, vẫn là nhờ bách tính Luyện Thành đồng tâm hiệp lực."
Thẩm San Hô quan sát ba người trẻ tuổi này từ trên xuống dưới: "Các ngươi đều là thám báo dưới trướng đại tướng quân?"
Đường Thanh Nguyên đáp: "Phải."
Thẩm San Hô suy nghĩ một lát, rồi gật đầu, chỉ vào Đỗ Quang và Vương Sâm Mậu: "Hai người các ngươi, từ hôm nay điều vào doanh thân binh của ta, đều thăng làm hiệu úy, ở lại bên cạnh ta làm việc."
Câu này vừa thốt ra, Đỗ Quang và Vương Sâm Mậu đều ngẩn người, hai người nhìn Thẩm San Hô, rồi lại nhìn Đường Thanh Nguyên.
Trong lòng thầm nghĩ tại sao chỉ lấy hai người họ?
Thẩm San Hô nói: "Ta còn phải vội tới Long Đầu Quan, cục diện nguy nan ở đây đã được giải, ta nghỉ ngơi một đêm, sáng mai là phải đi ngay."
Nàng nhìn về phía Đường Thanh Nguyên: "Từ giờ trở đi, ngươi là tướng quân chính tứ phẩm, nhớ kỹ, tứ phẩm tướng quân này là ta ban cho ngươi, sau này ngươi là người của ta, không được đi các quân khác, dù là đại tướng quân triệu tập, ngươi cũng không được đi, hiểu chưa? Không đúng, cho dù là Ninh Vương triệu tập, ngươi cũng không được đi, nhớ kỹ chưa?"
Đường Thanh Nguyên cũng có chút ngẩn người.
Thẩm San Hô nói: "Không lâu nữa sẽ có đội ngũ của chúng ta tới, ta để lại cho ngươi tám ngàn người, đóng giữ Luyện Thành, tuần tra hải phòng, trong vòng một tháng, nếu quân Tang không dám quay lại, ngươi dẫn quân lên phía Bắc hội quân với ta."
Thẩm San Hô dùng roi ngựa điểm vào ngực Đường Thanh Nguyên: "Nếu ngươi dám đi quân của người khác, ta sẽ băm vằm ngươi ra, sau này ai hỏi tới, ngươi cứ bảo họ, ngươi là người của Thẩm San Hô."
Đường Thanh Nguyên nhìn người phụ nữ bá đạo trước mặt, trong lòng chỉ có một suy nghĩ.
Đây... chính là tẩu tử sao?